nh, cũng bởi thế mà cô tốt nghiệp khoa Nhạc với thành tích xuất sắc.
Bây giờ đó là điều hay hay dở?
Thạch Chấn Vũ lặng lẽ bước đến bên để xem Băng Lan đánh đàn. Cô thật xinh đẹp, khuôn mặt trái xoan với sự kết hợp hài hòa, mái tóc mềm mượt xõa ngang vai, cô luôn là mẫu người con gái lý tưởng trong lòng bất cứ người đàn ông nào… Cô gái xinh đẹp ấy, là anh đã nhìn cô lớn lên từng ngày, là do một tay anh chăm sóc… là anh!
Nghĩ tới điều đó nên Thạch Chấn Vũ càng cảm thấy phấn khích hơn, không ngăn được tình cảm của mình, anh liền đặt tay lên vai cô.
Tiếng đàn của Băng Lan bỗng ngừng bặt. Cô ngẩng đầu nhìn anh, trong đôi mắt sáng long lanh ấy là sự lúng túng không kịp che giấu.
Anh hơi ngại, liền xin lỗi và buông tay xuống.
“Anh xin lỗi, anh làm em giật mình phải không?”, giọng nói ôn hòa, dịu dàng, điều này anh chưa từng thể hiện với người khác. “Anh… chỉ vì… anh rất yêu em…”
Băng Lan bặm môi, nghe anh nói hai từ “rất yêu”, khuôn mặt cô càng nhợt nhạt, đáng thương.
“Em biết. Anh đối với em như thế nào thì không còn gì để bàn cãi. Bao năm nay, anh nuôi nấng, chăm sóc em, em không bao giờ báo đáp hết ân tình của anh được…”
“Em đang nói gì thế?” Sao cô ấy lại có suy nghĩ như thế? Thạch Chấn Vũ cúi mặt, trầm giọng nói. “Những điều anh làm cho em đều là tự nguyện, em đừng nghĩ tới chuyện báo đáp!”
“Nhưng… nhưng ông nội nói…”
Ông đã nói những gì với Băng Lan? Anh nghiến răng.
“Những lời ông nói em đừng bận tâm!”
“Thật sao?” Đôi mắt rưng rưng ánh lên một hy vọng nhỏ nhoi…
“Chỉ cần em nói thật cho anh biết suy nghĩ của em.”
Băng Lan sợ sệt nhìn khuôn mặt nghiêm túc của Thạch Chấn Vũ. Cô rất tin những gì anh nói. Từ nhỏ tới lớn, đối với cô, lời nói của anh đều như thánh chỉ. Cô tin anh, nương tựa vào anh và không bao giờ chống đối anh cả.
“Em… em cũng thích anh… anh Thạch…”, Băng Lan khẽ nói…
* * *
“Em không thích anh ấy…”
Buổi chiều, nhất là trước bữa cơm tối chừng một, hai tiếng thường là lúc Quan Ngoại ít khách nhất. Băng Lan hay tới vào giờ này.
Thu Thần không những là bạn thân của Thạch Chấn Vũ, mà qua anh cô cũng quen biết Băng Lan.
Băng Lan rất hợp với cô, cũng có thể bởi cô ấy lớn lên trong môi trường toàn nam giới. Rất nhanh chóng Băng Lan trở thành em gái của Thu Thần – một người chị xinh đẹp, chín chắn. Những suy nghĩ và cảm giác khó nói với người khác, cô ấy đều tâm sự với Thu Thần và xin ý kiến của cô.
Với một ly trà sữa, trong một góc quán, cô và Thu Thần cùng nhau tâm sự:
“Chị Thu Thần, không phải em ghét anh ấy, mà tình cảm của em đối với anh Thạch không phải là tình yêu nam nữ… Anh ấy giống như anh trai em, một người mà em luôn luôn kính trọng, thậm chí còn có chút sợ hãi…”
Băng Lan ngồi đó, hai tay nắm chặt chiếc ly, khuôn mặt thiên thần như đang mang nỗi ưu tư phiền não vốn không thuộc về mình.
Thu Thần chăm chú nhìn, không biết nên trả lời như thế nào… Ngay từ lúc Băng Lan bước vào cửa hàng và nói với cô chuyện anh tỏ tình, trái tim cô như tan nát, đến cả hơi thở cũng trở nên nặng nề hơn…
Băng Lan không hề chú ý tới thái độ khác thường của Thu Thần, cô đang đắm mình trong nỗi buồn, vô thức mân mê chiếc vòng bạc đeo trên cổ mình.
“Phải làm thế nào đây? Em không thể nói thật với anh Thạch. Hôm đó em đã nói là thích anh ấy, anh ấy rất hài lòng và vui vẻ… Em không thể nói ra suy nghĩ thật của mình…”
Thu Thần siết chặt tay mới có thể ngăn được nỗi chua xót đang dấy lên trong lòng. Nghe cô ấy kể cách anh tỏ tình, nghĩ tới dáng vẻ chăm chú nhìn của anh, trái tim cô như bị nghìn vạn mũi kim đâm vào đau nhói…
Có điều cô không thể nói được gì. Điều nực cười nhất là, cô gái may mắn trước mặt cô không những không cảm thấy hạnh phúc mà vì thế còn buồn rầu.
“Em không thấy anh ấy rất tốt sao? Anh ấy rất thương em, rất yêu em… em không thấy sao?” Ép mình phải nói ra những lời đó, Thu Thần hy vọng nụ cười trên khuôn mặt mình không quá giả tạo.
“Em biết.” Băng Lan cúi đầu bặm môi. “Anh Thạch là người rất tốt. Về tình về lý, em đều nên lấy anh ấy, có điều… có điều…” Đôi mắt cô ửng đỏ, có vẻ không biết quyết định thế nào.
Thu Thần chú ý đến chữ “nên” mà cô ấy nói. Cô chú ý tới việc Băng Lan cứ nhìn xuống sợi dây chuyền bạc mà cô ấy đang đeo. Cô chú ý tới thái độ đau khổ của cô ấy, lúc thì hạnh phúc, lúc lại tuyệt vọng.
Ánh mắt của Thu Thần dừng lại trên chiếc dây chuyền bạc mà Băng Lan đang đeo, nó rất to và thô, không hề hợp với vóc dáng yểu điệu dịu dàng của Băng Lan.
Là… là ai tặng cho cô ấy?
Chắc chắn không phải Thạch Chấn Vũ, vì khi tặng bất cứ thứ gì cho Băng Lan, anh đều hỏi ý kiến cô trước. Còn sợi dây chuyền này, đây là lần đầu tiên cô thấy. Điều này chỉ còn có một khả năng…
“Băng Lan, em có người yêu rồi phải không?”
Giọng nói nhẹ nhàng của Thu Thần cũng khiến Băng Lan giật mình. Cô ấy lúng túng nhìn Thu Thần, hai má ửng hồng:
“Sao… sao chị biết ạ? Không! Chị Thu Thần, xin chị đừng nói với anh Thạch, em chỉ…”
“Thật là một cô bé còn quá ngây thơ…”, Thu Thần thầm than thở.
Cô nở nụ cười khoan dung để giải tỏa sự căng thẳng trên gương mặt Băng Lan.
“Em có thể nói cho chị biết cậu ta là người như thế nào không?”
“Anh ấy…” Nghĩ tới người đó, đôi mắt của Băng Lan ánh lên niềm vui. Cô nở nụ cười e thẹn rạng rỡ.
“Bạn trong ban nhạc của anh ấy giới thiệu cho em. Anh ấy tự đứng lên thành lập một ban nhạc Rock, biểu diễn trong câu lạc bộ. Tuy bằng cấp không cao, nhưng anh ấy chơi đàn rất hay, lại có nhiều suy nghĩ độc đáo về âm nhạc. Anh ấy rất giỏi, chị Thu Thần, chị nên đi xem anh ấy biểu diễn, ai xem anh ấy biểu diễn cũng bị hút hồn cả, thật đấy ạ!”
Một rocker, một cô bé còn non nớt sự đời, Thu Thần có cảm giác bất an với sự kết hợp này.
“Em với cậu ấy… đã tiến triển tới mức nào rồi?”
Băng Lan càng đỏ mặt: “Anh… anh ấy nói yêu em và tặng em sợi dây chuyền. Thứ Sáu tuần nào em cũng đi xem anh ấy biểu diễn. Có điều… em vẫn chưa nhận lời anh ấy”.
Bất cứ ai nhìn thấy biểu hiện của Băng Lan lúc này đều có thể đưa ra kết luận: cô ấy đã rơi quá sâu vào biển tình rồi.
“Chị Thu Thần, bây giờ phải làm thế nào? Em rất yêu anh ấy, rất muốn sống cùng anh ấy. Nhưng em lại sợ nhỡ mình nói ra, anh Thạch xảy ra chuyện gì thì sao. Ông nội nói với em, làm người phải biết ơn nghĩa và báo đáp người khác, thật sự em không biết mình nên làm thế nào…”
Cô rất mong muốn mình có thể nói với Băng Lan là nên làm thế nào. Thế nhưng cô thực sự không biết…
Từ xưa đến nay, tình yêu là điều mà nhân loại không thể thay đổi được, chứ đừng nói tới chuyện dùng lý trí để chế ngự nó.
“Chị không thể nói cho em biết nên làm thế nào được”, Thu Thần lắc đầu gượng cười. “Chuyện tình cảm, em phải tự suy nghĩ cho rõ ràng. Ai là người tốt với em nhất, ai là người có thể chăm sóc em, cho em hạnh phúc.”
Những lời nói của Thu Thần khiến Băng Lan cúi đầu suy nghĩ.
Đây cũng chính là nguyên nhân cô muốn tâm sự với Thu Thần. Thu Thần không bao giờ quyết định thay cô, cũng không bắt cô phải tiếp nhận bất cứ quan điểm nào. Chị ấy biết lắng nghe, để Băng Lan tự đi tìm đáp án. Thu Thần muốn Băng Lan trưởng thành hơn chứ không phải là một cô bé cần quan tâm chăm sóc. Đây là điểm khác biệt lớn nhất giữa Thu Thần và anh Thạch.
“Chị Thu Thần, cảm ơn chị”, Băng Lan nở nụ cười cảm kích, “Em sẽ về nhà suy nghĩ cho thấu đáo”.
Băng Lan đẩy ghế đứng dậy.
“Em định về à?”, Thu Thần hỏi.
“Vâng”, Băng Lan gật đầu, “Không về nhà đúng giờ ăn tối, anh Thạch lại lo lắng, nếu không có khi sau này anh ấy còn quyết định đón em mỗi lúc tan trường ấy chứ”.
Băng Lan lè lưỡi, biểu hiện có phần bất đắc dĩ. Cô ấy không biết điều mình khó chịu trong mắt Thu Thần lại là chuyện đáng để người ta ngưỡng mộ.
“Đúng rồi, chị Thu Thần.” Tính tiền xong, Thu Thần tiễn Băng Lan ra ngoài cửa và gọi taxi. Băng Lan quay đầu lại nhìn Thu Thần, hai mắt sáng lên và nói:
“Em đưa anh ấy tới gặp chị nhé?”
“Hả?”
“Vâng, thế nhé!” Băng Lan vui vẻ với ý định của mình, gạt những phiền não khi nãy sang một bên. “Chị Thu Thần, chị đã gặp rất nhiều người, nếu gặp anh ấy, nhất định sẽ cho em ý kiến, đúng không ạ?”
Đối với sự tin tưởng của cô bé ngây thơ đó, Thu Thần lặng im không nói.
“A, taxi tới rồi. Chị Thu Thần, thế nhé, em về đây.”
Taxi đưa Băng Lan đi khỏi, Thu Thần vẫn đứng nguyên ở chỗ cũ rất lâu…
Đừng có đùa chứ! Nếu Băng Lan đưa cậu ấy tới đây thật thì cô biết nói gì bây giờ?
Muốn Băng Lan với anh chàng kia chung sống, hay khuyên cô ấy nên chọn Thạch Chấn Vũ? Cô là bạn của Thạch Chấn Vũ, vì thế càng phải đứng về phía anh. Nhưng Băng Lan lại tin tưởng cô như thế…
Trời ơi! Cô chỉ yêu đơn phương một người con trai, sao lại phải rơi vào hoàn cảnh tiến thoái lưỡng nan này.
“Cô còn muốn làm cố vấn tình yêu cho tình địch cơ à?”
Một giọng nói chọc ghẹo vang lên, như bóng ma xuất hiện phía sau Thu Thần làm cô đang chìm đắm trong suy tư cũng phải giật mình.
“A Quý, sao cứ thích dọa người khác thế hả?” Thu Thần quay đầu lại trừng mắt nhìn. Anh chàng này nhìn dáng vẻ lúc nào cũng như ngái ngủ ấy.
“Tôi chỉ thấy cô quá vĩ đại.”
“Anh mỉa mai tôi đấy hả?”, Thu Thần chau mày.
A Quý khoanh tay trước ngực, tỏ vẻ không hề tán đồng.
“Cô thay đổi rồi. Sự thẳng thắn, phóng khoáng của cô trước đây biến đi đâu rồi? Cô có thấy mình càng ngày càng giả tạo không?”
Sắc mặt Thu Thần nhợt nhạt như vừa bị anh ta tát một cái.