Hai năm thì có ý nghĩa gì, cuộc sống có bao nhiêu lần hai năm, bây giờ tôi học năm hai đại học, trong hai năm này tôi phải học tập tốt để thi đậu nghiên cứu sinh và tìm một công việc tốt, lúc đó tôi có danh chính ngôn thuận nói với ba Tô Tín là tôi đã có thể đứng bên cạnh anh.
Cho nên lúc tôi ngồi trong ký túc sáu mở cuốn tiếng Anh cấp sáu ra thì Tân Hân nhanh chóng đập vào đầu tôi, buồn rầu nói: “Kỳ Nguyệt à, sao cậu lại mù quáng tự làm khổ bản thân mình như vậy chứ?”
Không phải tôi mù quáng tự làm khổ mình, mà là tự đặt tay lên ngực hỏi xem có người phụ nữ nào có thể thoải mái yên tâm đi theo người đàn ông ưu tú hơn mình cả nghìn vạn lần? Vốn dĩ cuộc sống này không phải là phim thần tượng, cho rằng mình như thế sẽ không có người yêu, dù có người yêu đi chăng nữa chẳng lẽ không có trắc trở gì sao?
Thế giới này cũng không phải là truyện cổ tích, truyện cổ tích chỉ là công chúa Bạch Tuyết ăn táo độc chết đi, cô bé Lọ Lem chịu đựng ngược đãi, mỹ nhân xinh đẹp ngủ say trăm năm nhưng cuối cùng vẫn có thể vượt qua và sống hạnh phúc với hoàng tử.
Dù sao thì cốt truyện vẫn là thế, sẽ không bao giờ thuận buồm xuôi gió cả. Phải có nhấp nhô lên xuống mới có thể đặt nền móng hạnh phúc về sau.
Cái tôi giác ngộ được lần này không phải ai cũng làm được.
Tân Hân nghe tôi tự thuật xong thì hơi kinh ngạc nhưng cũng còn lờ mờ, ngượng ngùng nói: “Kỳ Nguyệt, tớ cảm thấy cậu không còn là cậu nữa rồi.”
--- ------ ------ ------ ------ ------ -------
“Có phải cảm thấy tớ tỏa ra được ánh sáng thần thánh không?”
“Đúng vậy.” Tân Hân bình tĩnh nói: “Lúc nãy thì có nhưng khi cậu hỏi câu này thì cậu đã trở lại bình thường trong một đám người rồi.”
“…Aizz, nói tóm lại, tớ phải học tập thật giỏi.” Tôi tiếp tục quay đầu học từ vựng.
Tân Hân thở dài, “Cậu đừng như vậy, bản chất thật của cậu đã không còn, còn đâu cái người lười chỉ thích ngủ đây?”
Tôi tức giận nói: “Chết ở nơi xa rồi.”
Tân Hân chống cằm, “Tình huống của cậu cho chúng tớ biết một điều, có đôi khi công lực của ba chồng còn mạnh hơn cả mẹ chồng, ba của Tô Tín quả là phúc hắc khi có thể bắt được điểm yếu để trấn áp cậu.”
“Dù sau thì tất cả cha mẹ trên thế giới đều suy nghĩ vì con cái mình.”
Tân Hân vỗ vai tôi, “Mặc kệ là gì thì cũng hãy cố lên, gần đây có tin tức gì của Tô Tín không?”
Nghe cô ấy hỏi mà lòng tôi trầm xuống.
--- ------ ------ ------ ------ ------
Tô Tín thay đổi số di động, bất cứ cái gì có thể liên lạc với anh đều không được, tôi cảm giác như anh đã biến mất hẳn trong cuộc sống của tôi. Tôi không biết là anh đổi hay là ba anh đổi nữa.
Ngày đó khi bước xuống máy bay tôi mở điện thoại lên, trong lòng lập tức tê dại, màn hình hiện lên mười mấy cuộc gọi nhỡ. Tôi quyết đoán tắt điện thoại không nhìn nữa, đi thẳng về trường.
Còn ba ngày nữa là khai giảng, sinh viên trong trường rất ít, không khí tràn ngập sự yên ắng lắng đọng, tôi gọi điện cho mẹ nói ra hết mọi chuyện. Bà tức giận mắng: “Ghét con? Dựa vào đâu chứ, mẹ đây cũng ghét con ông ta! Kỳ Nguyệt, về đây đi xem mắt đi, dù sao các con cũng chưa có làm giấy chứng từ gì cả!”
Tôi nắm chặt điện thoại, thở dài một hơi, “Thôi, mẹ, là chính con chọn con đường này. Con không vì nhà anh ấy mà là vì chính mình.”
Cúp điện thoại, tôi muốn gọi tới số của những cuộc gọi nhở kia, chần chừ một lúc lâu mới nhấn nút gọi.
Lần thứ nhất, tắt máy.
Lần thứ hai, số điện thoại vừa gọi không tồn tại.
Lần thứ ba, giống như trên.
Lần thứ tư, không có lần thứ tư, tôi thừa nhận, thủ đoạn của ba Tô Tín quá sắc bén và triệt để, tôi không còn hy vọng gì có thể đấu với ông nữa.
Quay về ký túc xá, vén màn lên, ánh mặt trời đầu xuân chan hòa khắp phòng, lại một năm mới đã đến.
Nhưng cuộc sống dạt dào trong trường sắp tới đã không còn bóng dáng của Tô Tín.
Khí thế hừng hực đến ngày khai giảng, tôi đứng dưới sân bóng rổ treo băng rôn, nhưng với mãi cũng không tới. Trước kia còn có Cố Hành Chỉ thay tôi treo lên bởi dáng người cậu cao ráo, tay dài nữa nên treo lên rất thoải mái.
Trong lúc nghỉ đông Cố Hành Chỉ và Tiểu Úy đã hẹn hò với nhau. Do hội học sinh có quy định người trong hội không được yêu đương với nhau, vì Tiểu Úy nên Cố Hành Chỉ quyết định rút khỏi hội, hội trưởng cũng không tiếc gì và thế là cơ hội tôi gặp Cố Hành Chỉ cũng ít đi.
Tôi nhìn Tiểu Úy đang vui vẻ bận rộn treo băng rôn, đột nhiên nghĩ tới mình lúc trước, khi đó cũng có người ở bên cạnh bảo vệ như vậy.
Dĩ nhiên là sau này cô ấy cũng sẽ hiểu, yêu là chuyện của hai người, chỉ có một người bỏ ra thì vĩnh viễn sẽ không bao giờ được.
Cố gắng bảy tám lần cũng không được tôi bất lực nhảy từ trên ghế xuống. Lúc này có người cầm lấy băng rôn trong tay tôi, tôi sợ hãi ngước mắt lên nhìn, thì ra là cậu chàng lớp trưởng mắt kính, cậu ta cười cười nói, “Sư mẫu em giúp chị, nhìn chị lăn qua lăn lại ở đây cũng đã nửa ngày rồi.”
Nói xong thì leo lên ghế giúp tôi treo lên.
Tôi xấu hổ nói: “Cảm ơn em.”
Tôi đỡ cho cậu ta, cậu ta vừa treo vừa hỏi: “Thầy Tô đi làm công vệc khác sao?”
Cậu ta vừa dứt lời thì giọt nước trên mặt tôi rơi xuống không đoán trước, tôi nhẹ nhàng “uhm”
Cậu ta cứ thế nói tiếp: “Thật ra thì thầy Tô dạy rất hay, là một người đàn ông ưu tú.”
“uhm.” Tôi cũng không biết nên nói cái gì, chỉ có thể vui vẻ đáp ứng.
“Sư mẫu hãy quý trọng thầy ấy thật tốt.”
Tôi vỗ lưng cậu ta, cười rộ lên, “Em không phải thích thầy ấy chứ, cố gắng theo đuổi đi, chị không ngại.”
Ánh mắt cậu lo nhìn theo băng rôn nhưng vẻ mặt rất bất đắc dĩ, “Sư mẫu, chị đừng nói giỡn, định hướng tình dục của em rất bình thường, em chỉ hâm mộ thầy Tô thôi, học kỳ này đổi thấy mới không bằng một góc của thầy Tô.”
“Uhm, dù sao thì các em cũng phải học tập thật tốt. Thầy của em đang ở nước ngoài đào tạo chuyên sâu, thầy ấy…hiện giờ rất tốt, có công việc tốt…và cuộc sống càng tốt.” Cổ họng tôi khô khốc, trong miệng như đang niếm nước đắng.
“Vậy là tốt rồi.” Cậu treo xong phủi phủi tay, “Đàn ông mà, phát triển là quan trọng nhất, nếu là em, em cũng sẽ không chui đầu đi dạy học trong trường, huống chi thầy Tô lại là người có tài hoa và tiền đồ cao như thế.”
Lời của cậu như đang nói cho tôi nghe, tôi chỉ biết tiếp lời, “Đúng vậy.”
Một ngày nọ tâm huyết sôi trào muốn lên mạng nên bỏ hết tài liệu trong tay xuống, ông xã HP yêu quý vắng tôi đã lâu nên đã dính một tầng bụi mỏng, N ngày không lên mạng trong ký túc xá rồi.
Đột nhiên tôi cảm thấy hơi hoảng, ý chí đúng là một sức mạnh đáng sợ.
Tôi thấy biểu tượng của hội trưởng đang sáng.
Tôi: Online?
NC hội trưởng: Có chuyện gì?
Tôi: Trước kia tôi có nhờ thầy Tô đưa cho anh bản thảo, anh còn giữ không?
NC hội trưởng: Thầy ấy không phải là người đàn ông của cô sao, cô trực tiếp nói với thầy ấy là được rồi.
Tôi: …… Cả hai chúng tôi xóa hết rồi.
NC hội trưởng: Ừ, tôi đi tìm lại, cô chờ chút.
Một lát sau, hội trưởng gửi bản thảo cho tôi. Tôi nhấn chấp nhận.
Nhanh chóng mở bản thảo ra, nhìn từng dòng một.
Đa số đều là thông tin nhàm chán về công việc và cuộc sống. Tôi nhìn câu hỏi cũng có thể đoán ra được đáp án phía dưới. Trong lòng tôi cảm thấy vui mừng, thì ra tôi hiểu rõ anh như vậy.
Tầm mắt đột nhiên chú ý tới mấy dòng cuối.
[người phỏng vấn] Kỳ Nguyệt: Cuối cùng, xin hỏi thầy Tô có người trong lòng chưa?
Tô Tín: Uhm, cũng có.
[người phỏng vấn] Kỳ Nguyệt: Thật sao? Có thể tiết lộ ra không?
Tô Tín: Không thể, chỉ có thể nói, tôi đang đợi cô ấy.
Tôi đang đợi cô ấy, tôi đang đợi cô ấy, tôi đang đợi cô ấy…
Tôi lặp đi lặp lại trong lòng bốn chữ này, lúc đó Tô Tín đang đợi tôi phát hiện ra anh thích tôi, đang đợi tôi cũng thích anh, đang đợi anh có thể chuyển từ đơn phương thành song phương, anh luôn chờ…
Chờ tôi từ từ đến gần bên anh.
Cuối cùng, tôi gục trên bàn khóc không thành tiếng, nước mắt chảy lên bàn phím làm hư luôn cái mạch mẹ (motherboard), đi đến chỗ sửa chữa thì nhân viên khuyên tôi, tiền để sửa thì nên mua cái mới luôn, thế là ông xã HP yêu quý đã hỏng.
Không biết có phải có gì đó minh mẫn chỉ dẫn tôi không mà tôi không ham vui đùa nữa, mỗi ngày đều chui vào thư viện học hành.
Thời gian rãnh rỗi đều lao vào các báo cáo và từ vựng thì tôi sẽ không nghĩ lung tung.
--- ------ ------ ------ ------ ------ ---
Nếu Tô Tín đang đợi tôi, vậy thì hiện tại có cái gì khiến tôi không dám đến gần anh chứ?
Hai năm, chỉ là hai năm mà thôi.
Coi như sinh mạng có bị rút đi trong hai năm ấy thì xem như tôi chưa từng đi qua hai năm đó mà đi đến hai năm sau.
--- ------ ------ ------ ------ ------ --------
Nghỉ hè năm hai đại học tôi rút khỏi hội học sinh, hủy tất cả các đoàn đội, tập trung toàn lực học tập cho năm ba.
Ngày rút khỏi hội, một mình tôi đi đến phòng làm việc tìm hội trưởng. Dường như anh ta biết tôi sẽ rút nên nhanh chóng đồng ý, trước khi đi anh ta gọi tôi lại, nhìn tôi sâu sắc, “Kỳ Nguyệt, hai năm làm việc với cô, biểu hiện của cô không tệ. Tôi còn nhớ khi phỏng cấn cô vào năm nhất, trả lời vấn đề rất sắc bén, tôi nhanh chóng ghi nhớ cô. Bây giờ cô muốn đi, vị trí hội phó này sẽ giao cho Tiểu Úy.”
Tôi nhỏ giọng nói: “Tôi còn tưởng rằng anh gọi tôi lại nói điều gì thắm thiết, bây giờ cô đi thì tôi giao chức hội phó cho người khác, khi nào cô muốn quay về thì sẽ giao lại cho cô.”
Hội trưởng bật cười lên, “Cô đừng có nằm mơ, hội trưởng tôi đây không phải là người như thế. Nhưng mà, chắc tôi sắp xếp như vậy là điều cô muốn thấy nhất rồi.”
“Uhm, cảm ơn hội trưởng.”
Hội trưởng nói tiếp: “Lúc tại nhiệm tôi gây thù quá nhiều, bây giờ chỉ muốn lập tức tốt nghiệp tìm việc làm, muốn làm chuyện tốt là nghiêm chỉnh làm người.”
Lúc xoay người đi tới cửa phòng thì hội trưởng hét to một câu ở phía sau: “Đừng làm mình mệt mỏi quá, thỉnh thoảng cũng nên nghỉ ngơi một chút.”
Tôi dừng bước nhưng không quay đầu lại, bởi vì một câu anh ta nói mà nước mắt tôi chực trào. Chỉ gật đầu rồi bước nhanh ra cửa.
--- ------ ------ ------ ------ ------ ----
Kết thúc năm hai đại học lấy được học bổng toàn phần. Tháng tám có kiểm tra, thuận lợi vượt qua cuộc thi tiếng Anh cấp sau, tháng chín có hai môn thi cũng thong thả đối phó.
Cuộc sống đại học của Tân Hân và Lâm Tĩnh vẫn muôn màu muôn vẻ như cũ, ngẫu nhiên Tân Hân hay trêu tức tôi, nói tôi và Thất Trưởng trừ khác nhau về ngoại hình ra thì mọi thứ đều giống nhau.
Tôi ung dung trả lời lại: “Nào dám so với các cậu, một bên là chạy về đỉnh Quang Minh sáng chói, một bên là chạy về phía mười tám tầng địa ngục.”
Cô ấy lập tức nói: “Cậu chính là người chạy về mười tám tầng địa ngục ấy.”
Tôi không trả lời lại nhưng cũng không thể không thừa nhận, dường như tôi đang chạy đến địa ngục, một cô gái làm biếng hai mươi mấy năm đột nhiên hăm hở học tập và tương tư hành hạ.
Tôi cũng không biết mình còn có thể chịu đựng được bao lâu.