Hai tay Tô Tín chống bên người tôi khẽ cong, hạ thấp người xuống, tôi cảm thấy vật cưng cứng phía dưới đang ma sát, từ từ đi vào.
Không phải là rất đau sao?
Ánh mắt Tô Tín nhìn chằm chằm tôi không chớp mắt, thấy vẻ mặt tôi không thay đổi, đột nhiên anh dùng sức. Lúc này, phía dưới cảm thấy bỏng rát lại có chút đau, đôi tay vô ý thức chống lên ngực anh muốn đẩy anh ra. Tô Tín cũng không cho tôi thời gian nhiều, xông lên phía trước.
Vật cứng nằm bên trong cơ thể to dần, tôi thấy mình như bị xé rách, không nhịn được kêu lên, Tô Tín vội vàng hôn môi tôi trấn an tôi.
Tôi hút sâu đôi môi anh, chờ đợi cơn đau qua đi.
Tôi nhìn anh, hai chân mày anh cau lại thật chặt, dáng vẻ rất khổ sở, trên trán dính đầy mồ hôi.
Đàn ông vĩnh viễn đều không biết sợ chết, anh bắt đầu động đậy, nhưng tôi vẫn còn đang đau.
“Tô Tín, anh khoan đã!” Tôi khẩn cấp gọi anh.
Tô Tín nghe thấy, vẻ mặt anh vừa khó chịu vừa buồn cười nhìn tôi, mồ hôi rơi vào cổ tôi, nóng bỏng khác thường: “Đã đến lúc rồi.”
-------------------
Tôi chỉ có thể ôm chặt lấy cổ anh, hòa theo động tác của anh mà lên xuống, hai tay cào lên tấm lưng ướt đẫm mồ hôi của anh. Đau đớn dần xen lẫn tê dại, càng ngày càng rõ ràng, cái cảm giác vui sướng làm không khống chế được mà rên rỉ.
Tô Tín nghe âm thanh, cúi đầu chôn vùi vào cổ tôi hôn lấy hôn để, dường như có được sự khích lệ, động tác anh càng tăng nhanh xâm nhập càng sâu. Tôi muốn lui về sau né tránh thế nhưng anh lại nắm chặt bả vai tôi đè xuống. Cảm giác đau đớn đã biến mất thay thế bằng sự tê dại tựa như thủy triều dâng lên phải tìm một cái cửa để xông ra.
Hơi thở tôi gấp gáp, theo va chạm của anh mà thấy thân thể mình có sự biến đổi, đến lúc cao trào, bụng dưới như bị lửa thiêu đốt đầu óc trở nên trống rỗng.
Tô Tín cảm thấy biến đổi của tôi, ngậm đầu vai tôi thật sâu, động tác càng dồn dập rồi bất chợt anh gầm lên một tiếng, cảm giác mệt lả, anh đè lên người tôi, tôi thấy toàn thân mình như bị rút hết sạch sành sanh…..
--------------
Đúng là không muốn sống, chúng tôi làm chuyện đó đến trưa mới nghỉ, toàn thân đau nhức không thể cử động.
Thì ra là vậy, cái gọi là ép khô trong miệng dì quản lý ký túc xá là như bây giờ, tôi hiện tại giống như một con cá phơi khô xụi lơ trên ghế sofa…
Cái người tên Tô Tín thì tinh thần vô cùng rạng rỡ đi nấu cơm trưa rồi.
Tôi liếc nhìn bóng dáng bận rộn của anh trong phòng bếp, trái tim lặng lẽ dâng lên cảm giác thỏa mãn.
Thỏa mãn thì thỏa mãn nhưng tôi vẫn cảm thấy mất mác, từ hôm nay trở đi tôi không còn hoàn chỉnh như xưa nữa. Cũng khó trách, thứ bảy - thiên thời, ghế sofa - địa lợi, một nam một nữ sống chung - nhân hòa, nhìn đến chén cháo trên bàn trà đã chứng tỏ hôm nay tôi hoàn toàn bị ăn sạch… tôi thật xin lỗi gia đình nơi Giang Đông, thật xin lỗi dân chúng quê nhà, tôi không còn là thiếu nữ thuần khiết, không còn là một công dân tốt, tôi im lặng hỏi ông trời, tại sao trên đời này tôi làm người lại đau khổ như thế? T_T
--------
Tôi ăn năn hối hận nửa ngày, Tô Tín bưng chén đi ra, anh ngồi vào cạnh tôi, cau mày quan tâm hỏi: “Kỳ Nguyệt, em khỏe chưa?”
Tôi uốn éo trên ghế một hồi, không nhìn anh, có thể nghe được phía sau anh đang bật cười, anh ôm mặt tôi quay lại, dụ dỗ tôi: “Ăn cơm đi rồi đi tắm.”
Tôi vừa nghe đến cái này lại càng bực tức: “Ăn ăn ăn! Kết quả cuối cùng là chính mình cũng bị ăn!”
Tô Tín buông chén xuống, nghiêm túc nói: “Vậy phải làm sao? Rõ ràng là em nhào vào anh trước.”
“……….” Tôi lầm bầm: “Cái đó là không cẩn thận nên té vào.”
“Dù sao cũng là em nhào vào, anh chỉ phụ trách phối hợp thôi.”
“………..”
“Ăn cơm cho ngon đi.”
Tôi chống thân cố gắng ngồi dậy, eo vẫn còn rất đau, Tô Tín múc một muỗng cơm đưa đến miệng tôi, tôi nhìn ngón tay trắng nõn thon dài của anh ngay trước mắt, dùng hết sức cắn lấy cái tay.
Tô Tín đau buông tay ra, muỗng rớt trên sàn.
Tôi cười vài tiếng, trừng mắt với anh, cắn răng nghiến lợi: “Anh không được trách em, vừa rồi em vừa chịu nỗi đau mà người thường không chịu nỗi đấy.”
Chân mày anh giản ra, đưa bàn tay vừa bị tôi cắn bưng lấy mặt tôi, ngón tay cái nhẹ nhàng vuốt mặt tôi: “Thật xin lỗi.”
Sự dịu dàng của anh khiến tôi không nói được gì, chỉ cảm thấy chóp mũi đau xót.
Anh tiếp tục dịu dàng nói: “Kỳ Nguyệt, chuyển về với anh đi.”