Triệu Ngũ giật mình. “Các ngươi nói nàng muốn nấu ăn cho ta ư?”
“Đó là lúc nãy thôi”. Ám vệ nói. “Bây giờ Tả hộ pháp nhất định càng muốn nấu ngươi hơn”
Vừa dứt lời, Triệu Ngũ đã xông ra ngoài.
Ám vệ ở phía sau siết chặt nắm đấm, nhất định phải cố gắng lên!
Thẩm Thiên Lăng cười cong cả mặt mũi, thật tốt!
Hoa Đường đang thu thập thảo dược trong tiểu viện.
Triệu Ngũ thở hổn hển xông vào.
Hoa Đường cau mày. “Chạy cái gì, uống lộn thuốc sao?”
Ngực Triệu Ngũ phập phồng kịch liệt, nhìn nàng.
Hoa Đường: …
“Ta…”
“Ngươi vẫn nên về ngủ đi”. Hoa Đường tung váy vào trong.
“Ta thích ăn rau luộc”. Cái này là đơn giản nhất rồi nhỉ.
Hoa Đường dừng bước.
Đầu óc Triệu Ngũ trống rỗng.
“Ai quản ngươi thích ăn cái gì”. Hoa Đường không quay đầu lại.
“…”. Triệu Ngũ nhìn ra ngoài sân xin giúp đỡ.
Hai ám vệ lập tức ôm nhau kịch liệt, ánh mắt đưa tình, chu miệng ra! Ám vệ còn lại ra sức phất tay, thấy không, học theo đi!
Khuôn mặt Triệu Ngũ xám ngắt, đây là hình ảnh quỷ quái gì chứ…
Ám vệ rất sốt ruột, mau ôm đi!
“Chúng ta thành thân đi”. Triệu Ngũ im lặng một hồi lâu, rốt cuộc nói ra một câu long trời lở đất.
Ám vệ nhất thời hít một hơi lãnh khí, sao lại có người ngu xuẩn như vậy chứ! Ngươi không biết cái gì gọi là kín đáo sao? Ngay cả tay còn chưa nắm thế mà đòi động phòng! Xong rồi, lần này nhất định sẽ bị Tả hộ pháp đánh chết. Mọi người dù là hảo huynh đệ với nhau nhưng chúng ta nhất định sẽ không cứu ngươi đâu.
Hoa Đường xoay người nhìn hắn.
Gương mặt Triệu Ngũ đỏ bừng, nhưng ánh mắt không hề né tránh.
“Muốn thành thân với ta ư?”. Hoa Đường hỏi.
Triệu Ngũ gật đầu.
Khoé miệng Hoa Đường cong lên. “Bây giờ ta không muốn gả”
Ánh mắt Triệu Ngũ ảm đạm, nhưng vẫn nói. “Vậy ta sẽ chờ”
“Chờ bao lâu?”. Hoa Đường nhìn hắn.
Triệu Ngũ nói. “Cả đời”
Ám vệ đồng loạt ôm ngực. Eo ôi, cảm động quá!
Hoa Đường cười thành tiếng. “Ngốc”
Hình như có hi vọng nha… Triệu Ngũ do dự, lấy can đảm thử nắm tay nàng, lòng bàn tay nóng hổi chưa từng thấy!
Ám vệ lệ rơi đầy mặt, lúc sinh thời có thể thấy được một màn này quả thật không dễ dàng gì.
“Đi nghỉ ngơi đi”. Hoa Đường khó thấy được đỏ mặt, cực kì nữ tính!
“Ta không buồn ngủ”. Triệu Ngũ nghĩ đời này chắc mình cũng không đi ngủ nữa.
“Vậy giúp ta cất dược liệu vào”. Hoa Đường rụt tay về, liếc nhóm người hóng chuyện ngoài sân.
Ám vệ lập tức ngửa đầu nhìn trời, chúng ta đang ngắm cảnh. Thẩm tiểu thụ ôm Cục Bông giáo dục, không thể chạy lung tung biết không, mau cùng ta về!
“Chíp!”. Cục Bông cực kì sung sướng, xoè đôi cánh ngắn ngủn giả vờ như đang bay, hoàn toàn không biết mình lại bị đem ra làm bia đỡ đạn.
Mà trong Thiên Ổ Thuỷ trại, bầu không khí u ám hơn rất nhiều. Hồ Ngũ Độc sau núi vốn sắp đào xong, ai ngờ ông trời thình lình đổ mưa liên tiếp, nước lũ và đất đá trôi tới, trong nháy mắt lấp đầy hồ, khiến công sức bấy lâu trở thành vô dụng.
Phượng Cửu Dạ nghe tin thì cùng Kim Xà Bà Bà chạy tới, sau khi thấy được thì gần như nổi trận lôi đình. “Một lũ vô dụng!”
“Giáo chủ bớt giận”. Bạch Liên Hoa phụ trách trông coi quỳ trên mặt đất, thấp giọng nói. “Thuộc hạ không ngờ trên núi đột nhiên có lũ, cho nên…”
“Xem ra ông trời cũng muốn chống lại ngươi”. Kim Xà Bà Bà ở bên cạnh chế giễu.
“Nếu ta thất bại, ngươi có chỗ nào tốt?”. Ánh mắt Phượng Cửu Dạ lạnh lùng nhìn nàng.
“Đương nhiên không có gì tốt”. Kim Xà Bà Bà nói. “Ta chỉ ăn ngay nói thật mà thôi. Sắp thành công rồi, thế mà lại đổ mưa xối xả, trời mưa thì thôi đi, còn gây ra lũ lụt trên núi. Đây không phải là ông trời muốn chống lại ngươi ư?”
“Làm chuyện nghịch thiên, đương nhiên không cần ông trời giúp đỡ!”. Phượng Cửu Dạ hừ lạnh.
“Hiện tại không phải lúc mạnh miệng”. Kim Xà Bà Bà chống gậy bước lên con dốc. “Chỉ đành tăng thêm người, mau chóng dọn đất đá trong ao đi thì mới tiếp tục làm chuyện lớn được”
“Không thể đổi chỗ sao?”. Phượng Cửu Dạ cau mày. “Nơi này đã lũ lụt một lần rồi, khó đảm bảo không có lần thứ hai”
“Không phải không thể đổi, có điều nếu không sử dụng những độc khí đã phóng xong ở nơi này thì quá lãng phí”. Kim Xà Bà Bà nói. “Luyện cổ ở đây, ta có thể đảm bảo đám trong vòng nửa tháng, người trong chính phái mất hết thần trí mà không tổn hại công lực. Nếu đổi chỗ, e rằng phải kéo dài từ ba đến năm tháng”
“Muốn dọn sạch hồ độc, nếu tăng thêm người làm suốt đêm không ngủ thì chỉ cần nửa tháng”. Thiền Nương ở bên cạnh nói. “Hay là phái người đến sau núi kiểm tra, nếu sắp tới không có sạt lở thì tiếp tục xây dựng ở đây cũng được”
Phượng Cửu Dạ gật đầu. “Việc này giao cho ngươi làm, cần phải đảm bảo không có gì sơ sót”
“Vâng”. Thiền Nương gật đầu. “Thuộc hạ phái người đi làm”
Trong sân tạp vụ, mọi người mới làm bữa trưa được phân nửa thì đã bị ra lệnh trở về phòng, nằm ngủ trên giường.
“Hôm nay không cần làm màn thầu, chắc là tiểu Ngũ đã thành công”. Chân nhân nói. “Nổ tung đập ngăn lũ, kéo dài tiến độ của Phượng Cửu Dạ tuy cũng là biện pháp nhưng không phải kế lâu dài”
Tần Thiếu Vũ cười cười, nói nhỏ vài câu bên tai chân nhân.
Chân nhân nghe xong đầu tiên hơi sửng sốt, sau đó khẽ cau mày nói. “Nếu bọn họ thần chí mơ hồ thì sẽ khiến ngươi bại lộ”
“Ta sẽ không qua loa như vậy”. Tần Thiếu Vũ nói. “Trước hết thả một vật nhỏ vào để thử đã”
Xế trưa, mấy người Ma giáo vội vã tiến đến, xốc chân nhân và Trương Đại Phúc dậy. “Đi nấu cơm!”
Hai người cứng ngắc gật đầu, Tần Thiếu Vũ cũng đứng dậy khỏi giường, chậm rãi theo ra ngoài.
“Ơ, còn có người tình nguyện không muốn ngủ”. Bọn chúng cười vang, đá vào chân hắn một cái.
Chân nhân thầm mặc niệm cho mấy người đó một chút, tương lai e rằng ngay cả chết vì sao cũng không biết.
“Mau một chút”. Mấy người trong Ma giáo cầm đao gõ trên thớt. “Mẹ nó, đang êm đẹp nói bệnh là bệnh, may là ở đây còn có một bếp lò”
“Chắc lén sai đầu bếp làm món ngon cho ăn nên cái mạng nhỏ không chịu nổi”. Người còn lại nói. “Hại huynh đệ chúng ta chỉ được ăn bánh khô và uống nước trắng. Thế mà mấy kẻ bạch đạo này mạng cũng lớn, còn được ăn tiểu táo (tiêu chuẩn ăn tập thể cao nhất ~)
Sau một đợt chiên xào, màn thầy và thức ăn sáng được bỏ vào hộp mang đi. Thuỷ lao phía nam canh phòng nghiêm ngặt, bọn người trong Ma giáo cũng chỉ đưa cơm nước cho thủ vệ ở cổng thứ nhất rồi khom người rời đi. Thủ vệ vạch ra kiểm tra một chút, xác định không có gì khác thường thì truyền qua từng cổng từng cổng đưa vào.
Chỗ sâu nhất là một nhà giam bằng gang, bên trong dùng xích sắt to bằng cánh tay trói mấy chưởng môn bị bắt lại. Nước sâu đến thắt lưng, trong phòng sương trắng lượn lờ, bay lên một mùi ngòn ngọt quái dị.
“Đứng lên ăn cơm”. Thủ vệ để một chén thức ăn và một chén màn thầu trên băng gỗ trước mặt từng người, lại đá một người trong góc tường một cái. “Đừng ngủ!”
Giang Giao Long ngẩng đầu, ánh mắt đầy căm hận.
“Nhìn cái gì, coi chừng ta móc mắt ngươi ra!”. Thủ vệ trừng mắt uy hiếp, lại giơ chân đá thêm một cái mới rời khỏi.
Giang Ngân Long hận không thể phá nát xích sắt, nhưng toàn thân lại mềm nhũn không có bất kì sức lực nào, chỉ có thể gầm nhẹ trong cổ họng như con thú bị nhốt.
“Ăn”. Giang Giao Long ở bên cạnh hắn, hai mắt cũng đỏ như máu. “Nếu chết đói thì chẳng làm gì được”
Giang Ngân Long tựa trên cột thở mạnh, môi khô nứt, hai mắt mở lớn, nhìn đã không còn bao nhiêu khí lực.
“Ăn!”. Giang Giao Long sốt ruột.
Giang Ngân Long cầm màn thầu, hung hăng cắn một cái.
Cà rốt, ớt xanh và đậu nành vỡ ra, bỏ thêm rất nhiều muối, hương vị cũng không ngon.
Có điều mọi người xung quanh cũng không có ý kiến, đều máy móc nuốt từng ngụm lớn. Chịu nhục đương nhiên khó nhịn, nhưng còn sống mới có hi vọng đi ra ngoài. Trong hoàn cảnh này, giữ mạng so với bất cứ thứ gì đều quan trọng hơn.
Giang Ngân Long lại hơi cau mày.
“Sao vậy?”. Giang Giao Long chỉ nghĩ hắn không cam lòng bị sỉ nhục nên chuẩn bị khuyên hai câu. Thế nhưng Giang Ngân Long lại nhìn đại ca, ý bảo hắn lại gần mình một chút.
May mà xích sắt đủ dài, Giang Giao Long tập tễnh đi tới.
Giang Ngân Long kề vào tai hắn nói nhỏ mấy câu.
“Thật không?”. Giang Giao Long nghe vậy kinh ngạc.
“Nếu không thì chẳng ai lấy ba món này làm nhân màn thầu”. Giang Ngân Long nói.
Lúc Thẩm Thiên Lăng ở Thiên Ổ Thuỷ trại đã từng lên cơn kén chọn thức ăn, khi đó Tần Thiếu Vũ chọc hắn, nếu còn không nghe lời sẽ dặn đầu bếp làm bánh chẻo cà rốt ớt xanh đậu nành cho hắn. Hôm đó Giang Ngân Long còn ở nhà ăn cười theo mấy câu, hôm nay chợt thấy bánh bao này, khó tránh sẽ không suy nghĩ nhiều.
“Hay là thử một chút?”. Giang Giao Long thấp giọng nói.
Giang Ngân Long gật đầu, đến lúc này đáy mắt mới có chút ánh sáng.
“Ngươi có chắc là bọn họ hiểu được không?”. Trong sân, chân nhân hỏi Tần Thiếu Vũ.
“Nếu Giang Ngân Long vẫn còn thanh tỉnh thì sẽ không có lí do gì mà không hiểu”. Tần Thiếu Vũ nói. “Thử một lần cũng không tổn hại gì, tối thiểu có thể tìm biện pháp biết tình cảnh hiện tại của bọn họ”
Chân nhân thở dài. “Chỉ mong tất cả đều như chúng ta mong đợi”
Trương Đại Phúc nằm bên cạnh, dùng ánh mắt sùng bái nhìn Tần Thiếu Vũ.
Dưới tình huống hỗn loạn này mà cũng có thể nghĩ ra biện pháp, thật không hổ là nam nhân của hoa yêu ngàn năm Thẩm công tử!