Phượng hoàng đều thích mấy thứ sáng long lanh, Tiêu Triển gỡ một viên đá quý trên tay áo xuống, cho nó xem như lễ vật gặp mặt.
Cục Bông quả nhiên rất thích, cọ cọ vào lòng bàn tay hắn xem như cảm tạ, sau đó ngậm viên đá quý vui vẻ phành phạch lên nóc nhà, lôi một cái hộp quen thuộc ra, bỏ viên đá quý vào – bên trong có đủ loại ngọc thạch trân châu, đã đầy nửa hộp, đều dựa vào việc MOE trước mặt Thẩm Thiên Phong, ám vệ và Chu viên ngoại mà có.
Ám vệ thấy thế đồng loạt kiêu ngạo ưỡn ngực.
Thiếu cung chủ thật biết cách làm giàu, hoàn toàn có năng lực nuôi chúng ta.
Theo nó thật cực kì an tâm.
Trong phòng, Thẩm Thiên Lăng đang vắt khăn cho Tần Thiếu Vũ lau mặt, lại ngồi xổm xuống cởi giày cho hắn.
“Chuyện này để ta tự làm là được”. Tần Thiếu Vũ nhéo mặt hắn.
“Ta lại không thể giúp ngươi làm cái khác”. Thẩm Thiên Lăng hơi bị đả kích.
“Lại nghĩ bậy rồi”. Tần Thiếu Vũ kéo hắn vào lòng. “Đợi diệt trừ Ma giáo, võ lâm thái bình rồi, ngươi có thể làm giúp ta rất nhiều chuyện”
Thẩm Thiên Lăng vỗ vỗ ngực Tần Thiếu Vũ – dù chỉ nói cho êm tai nhưng trong lòng cũng thoải mái hơn một chút.
“Ngủ với ta một trận được không?”. Tần Thiếu Vũ hỏi.
“Ừ”. Thẩm Thiên Lăng gật đầu, cùng hắn chui vào chăn.
“Ngủ đi”. Thật ra Tần Thiếu Vũ không buồn ngủ, chỉ thấy viền mắt Thẩm Thiên Lăng hơi đen, biết hắn một đêm chưa ngủ nên muốn dỗ hắn ngủ nhiều một chút mà thôi.
“Sao tuyết điêu lại sợ Cục Bông?”. Thẩm Thiên Lăng tựa vào ngực hắn hỏi.
“Tuyết điêu tối đa chỉ xem như linh thú mà thôi, phượng hoàng là Thượng cổ Thần điểu, là vua của chim muông”. Tần Thiếu Vũ nói. “Tương truyền lúc phượng hoàng niết bàn, ánh lửa nhuộm khắp bầu trời như ráng chiều”
Thẩm Thiên Lăng thực sự không thể nào tưởng tượng được Cục Bông niết bàn sẽ là dạng gì, thậm chí còn >_
Cực kì xin lỗi con trai!
Bên người có ôm ấp quen thuộc, Thẩm Thiên Lăng rất nhanh đã ngủ, cực kì say sưa, cho đến trưa mới tỉnh.
Những người khác đã đi ăn trưa rồi, đang ở trong thư phòng bàn chuyện. Giữa chừng cũng không tiện quấy rối, Thẩm Thiên Lăng ngồi trên bàn đá trong sân, vừa ăn màn thầu vừa chờ.
Ám vệ đồng loạt chậc lưỡi, ăn bánh bao cũng đẹp mắt như vậy.
Cung chủ quả nhiên hưởng phúc của tổ tiên.
Sau nửa canh giờ, Thẩm Thiên Lăng đứng lên, rón rén đến cửa thư phòng, muốn nghe bên trong đã gần xong chưa, ai ngờ cửa phòng đúng lúc bị kéo ra.
“Ặc”. Thẩm tiểu thụ hơi xấu hổ.
“Tỉnh rồi ư?”. Tần Thiếu Vũ nhìn hắn cười.
“Ừ”. Thẩm Thiên Lăng vào trong nhìn. “Sao rồi?”
“Ngâm môn chủ đã vẽ ra bản đồ, chúng ta đang nghiên cứu bước tiếp theo của kế hoạch”. Tiêu Triển ở bên bàn nói. “Muốn vào nghe không?”
Thẩm Thiên Lăng nhìn thoáng qua nam nhân của hắn.
Tần Thiếu Vũ gật đầu. “Ngươi muốn thì cứ nghe”
Thẩm Thiên Phong thấy vậy, yên lặng thở dài.
Đệ đệ nhà mình nhìn cứ như bán cho Truy Ảnh cung rồi vậy.
Thật là… tâm trạng phức tạp.
Ngâm Vô Sương vẫn cúi đầu nhìn bản đồ, chưa từng nhìn tới Thẩm Thiên Lăng.
“Không ngờ trong Thiên Ổ Thuỷ trại lại có nhiều địa đạo như vậy”. Tiêu Triển mở ra bản vẽ. “Không biết nơi nào có cơ quan nữa, lỡ không cẩn thận bứt dây động rừng, chỉ sợ mất nhiều hơn được”
“Theo suy đoán của ta, Phượng Cửu Dạ tạm thời sẽ không hạ sát thủ với các chưởng môn”. Thẩm Thiên Phong nói. “Nếu không cũng không không công mà nhốt lâu như vậy”
“Đây cũng là điều ta sợ nhất”. Tiêu Triển nói. “Tuy mười mấy tên ngốc kia võ công cũng không tốt lắm, nhưng cùng nhau phát điên thì cũng khó giải quyết”
“Nếu quả thật có khí phách, lúc bị bắt thì nên cắn lưỡi tự sát, cũng đỡ khiến người khác khó khăn”. Vẻ mặt Ngâm Vô Sương vẫn vô cảm.
Thẩm Thiên Lăng: …
Đây quả thật là võ lâm chính đạo bàn việc sao, chẳng lẽ không phải nên tình cảm dạt dào, ý chí chiến đấu sục sôi, uống máu ăn thề nhất định phải cố hết sức cứu người ư? Sao lại tỏ ra ghét bỏ rõ ràng như vậy.
Các ngươi tôn trọng phim truyền hình chút đi!
“Có thể tìm người trà trộn vào không?”. Thẩm Thiên Phong nói. “Thiên Ổ Thuỷ trại tuy nhiều lương thực nhưng dù sao cũng vừa trải qua kiếp nạn, người của Ma giáo và Khương Cốt bang lại nhiều như thế, luôn phải có người đưa gạo và rau vào”
“Đây cũng là ý hay”. Tần Thiếu Vũ gật đầu. “Ta dịch dung trà trộn vào, chắc là có thể tra xét được nhiều”
Sao lại là ngươi! Thẩm tiểu thụ nhỏ nhen một chút, lẽ nào không phải Ngâm Vô Sương hay gì gì đó ư?
“Ta lập tức phái ám vệ điều tra”. Thẩm Thiên Phong nói. “Trễ nhất sáng mai sẽ có kết quả”
Ngâm Vô Sương cau mày. “Lỡ bị phát hiện thì sao?”
A phi phi phi, miệng lưỡi xui xẻo! Thẩm Thiên Lăng ra sức xua đi cái xui, sau đó dùng ánh mắt lo lắng nhìn nam nhân của hắn – Phượng Cửu Dạ đã luyện thành Biến Thái chưởng, bên trong còn có rất nhiều chim báo tang và người của Ma giáo, lỡ như…
“Trước hết thám thính xem có cơ hội trà trộn vào không”. Tần Thiếu Vũ nói. “Còn những chuyện khác, bây giờ thảo luận thì hơi sớm”
Thẩm Thiên Phong gật đầu, gọi ám vệ nhà mình tới phân phó vài câu.
Ám vệ Truy Ảnh cung ngồi xổm trên nóc nhà nhìn bọn hắn rời khỏi, trong lòng hơi hâm mộ và ghen tị.
Bọn ta cũng muốn đi làm nhiệm vụ!
“Vậy hôm nay tạm dừng tại đây”. Thẩm Thiên Phong nói. “Mọi người một đêm chưa ngủ, nghỉ ngơi một chút rồi ăn cơm chiều thôi”
Khuôn mặt Ngâm Vô Sương cực kì mệt mỏi, chân mày cũng nhăn lại tái nhợt, nhìn thật khiến người ta đau xót!
Hồ ly tinh! Đầu óc Thẩm tiểu thụ cực kì nhỏ nhen!
“Nghỉ ngơi đi, Lạc Tuyết công tử để ta chiếu cố là được”. Tiêu Triển nói. “Tối qua hắn cũng lo lắng cho ngươi, ta qua xem hai lần, đến tận sáng nay mới ngủ”
Ngâm Vô Sương gật đầu, cáo từ về chỗ ở.
“Ngươi có muốn ngủ hay không?”. Thẩm Thiên Lăng hỏi Tần Thiếu Vũ.
Tần Thiếu Vũ lắc đầu. “Hôm nay sư phụ tới”
“Thế à?”. Thẩm Thiên Lăng giật mình.
Tiêu Triển nghe vậy cũng bất ngờ. “Quỷ Thủ tiền bối đã từ Nam Hải quay về ư?”
“Sư phụ ngày xưa từng thề rằng cả đời cũng không bước vào Trung Nguyên nửa bước”. Tần Thiếu Vũ nói.
“…”. Tiêu Triển lộ vẻ mặt khó hiểu.
“Là một sư phụ khác của ta”. Tần Thiếu Vũ bình tĩnh nói.
Tiêu Triển nghe vậy cười nhạt. “Chuyện bội bạc này e rằng chỉ có Tần cung chủ mới có thể làm được”
“Ê!”. Thẩm Thiên Lăng nghe vậy lập tức không vui. Dù gần đây ta không ghét ngươi, nhưng không có nghĩa ngươi có thể nói nam nhân của ta như vậy a!
“Là sư phụ của Lăng nhi, ta đương nhiên phải gọi theo hắn”. Không sai, Tần cung chủ là cố ý muốn khoe khoang, sở thích cực kì biến thái!
Tiêu Triển sửng sốt nhìn Thẩm Thiên Lăng.
“Đúng vậy, sư phụ ta, vừa mới bái sư”. Thẩm Thiên Lăng gật đầu.
“Là ai?”. Tiêu Triển hỏi.
Thẩm Thiên Lăng suy nghĩ một chút, quay đầu hỏi Tần Thiếu Vũ. “Sư phụ chúng ta tên gì?”. Mới vừa rồi suýt nữa nói ra Thái Ất chân nhân!
Tiêu Triển và Thẩm Thiên Phong không nói gì nhìn hắn.
Tần Thiếu Vũ nói. “Tinh Đấu chân nhân”
Tiêu Triển nhất thời dùng vẻ mặt bị sét đánh mà nhìn Thẩm Thiên Lăng.
“… Ngươi có ý kiến ư?”. Thẩm Thiên Lăng bị hắn nhìn chằm chằm đến sởn gai ốc.
“Chân nhân đã biến mất khỏi giang hồ hơn mười năm, ngươi có chắc là hắn không?”. Tiêu Triển tỏ ra hoài nghi.
“Đương nhiên, tiểu phượng hoàng cũng là hắn cho ta”. Thẩm Thiên Lăng gật đầu.
Cho nên Tần Thiếu Vũ không chỉ đoạt người của mình, mà còn bái hai vị cao thủ danh chấn giang hồ ngày xưa làm sư phụ?
Nghĩ đến đây, nét mặt Tiêu Triển nhất thời khó diễn tả thành lời.
Thật ra hắn tuổi trẻ nổi danh nên vẫn tự kiêu, rất ít khi hâm mộ một người. Nhưng chỉ có Tần Thiếu Vũ, hắn quả thật hận không thể trực tiếp quyết đấu trên đỉnh núi mấy ngày mấy đêm, cho đến khi trút hết giận trong lòng mới được.
May mắn như vậy, sợ là tìm khắp thế gian cũng khó tìm ra một người.
“Ngươi cũng nghỉ ngơi một chút đi, dưỡng sức xong mới có thể đối phó với Ma giáo”. Thấy sắc mặt hắn hơi phức tạp, Thẩm Thiên Lăng thật lòng an ủi một chút, rồi quay đầu nhìn đại ca hắn. “Ngươi...”
“Ta cũng sẽ nghỉ ngơi sớm một chút”. Thẩm Thiên Phong cắt ngang hắn.
“Ai bảo ngươi nghỉ ngơi sớm một chút?”. Thẩm Thiên Lăng bất mãn. “Ta muốn ngươi đi chăm sóc Diệp cốc chủ, ám vệ nói buổi trưa hắn chỉ ăn một chén cháo nhỏ”
Thẩm Thiên Phong: …
“Mau đi”. Thẩm tiểu thụ nghiêm túc căn dặn.
Thẩm Thiên Phong rất muốn ngửa mặt lên trời thở dài, lão tử sao lại có một đệ đệ nhiều chuyện như vậy.
“Thiên Phong tự có tính toán của riêng mình”. Tần Thiếu Vũ kéo Thẩm Thiên Lăng ra ngoài. “Đừng xen vào việc của hắn quá mức”
“Ngươi nói xem có phải đại ca của ta bội tình bạc nghĩa hay không?”. Sức tưởng tượng của Thẩm Thiên Lăng rất phong phú.
Thẩm Thiên Phong ở trong phòng nghe được, suýt nữa hộc máu.
Tần Thiếu Vũ bật cười. “Chắc là không, dựa theo hiểu biết của ta về Diệp Cẩn, nếu quả thật như vậy, hiện tại hắn phải cầm dao truy sát Thiên Phong khắp nơi mới đúng”. Còn lâu mới chịu cho Thẩm Thiên Phong chăm sóc, chứ đừng nói đến việc liều mình che chắn cho Thẩm Thiên Phong mà bị thương.
Cho nên trong đó nhất định có một câu chuyện tình lâm li bi đát a! Tất nhiên còn phải cẩu huyết hơn các kịch bản phim!
Thẩm Thiên Lăng hơi tiếc nuối và khó chịu, thật cực kì muốn biết!
“Đừng nghĩ nữa, cùng ta đi chuẩn bị khách phòng cho sư phụ thôi”. Tần Thiếu Vũ nói. “Dựa theo hẹn trước, đêm nay ông ấy sẽ tới”