Hồng Phi Hoàng hung hăng giậm chân một cái, xoay người ra khỏi quán trọ, rõ ràng tức giận không ít.
“Đi rồi sao?”. Thẩm Thiên Lăng hỏi nhỏ.
“Diễn xong rồi đương nhiên phải đi”. Tần Thiếu Vũ xoay người đè lên hắn.
Thẩm tiểu thụ cảnh giác. “Ngươi muốn làm gì?”
“Ngươi”. Tần cung chủ lời ít ý nhiều.
Thẩm Thiên Lăng bình tĩnh tát hắn một cái.
Hiện tại giang hồ loạn như vậy, ngươi còn có tâm trạng xx!
Thật đáng ghét!
Tần Thiếu Vũ gãi gãi eo hắn.
Thẩm tiểu thụ kêu ngao ngao, sau khi tạp dịch ngoài cửa nghe được thì tay cũng run lên.
Sáng sớm quét rác cũng được hưởng phúc lợi này, ta thật có phúc!
Vì vậy chiều hôm đó lời đồn liên quan tới việc “Thiếu bang chủ Thái Hồ bang xông vào quán trọ Hỉ Phúc” đã truyền ra khắp bên ngoài. Tạp dịch quán trọ làm nhân chứng, đương nhiên kiêu ngạo vô cùng, không ngừng lải nhải kể hết lần này đến lần khác, nhưng lại không chịu thôi mà càng ngày càng chế ra rất ly kì!
Tối hôm đó phiên bản bình thường “Thiếu bang chủ Thái Hồ bang hùng hổ xông vào quán trọ Hỉ Phúc, chất vấn Tần cung chủ vì sao không giúp Hồng lão bang chủ báo thù, kết quả bị Tần cung chủ một chưởng quét ra khỏi phòng, vì vậy sợ hãi giận dữ bỏ đi” đã phát triển thành phiên bản kì lạ là “Thiếu bang chủ Thái Hồ bang hùng hổ xông vào quán trọ Hỉ Phúc, vốn định chất vấn vì sao Tần cung chủ không giúp Hồng lão bang chủ báo thù, kết quả gặp được cảnh Thẩm công tử đang tắm, vì vậy bị Tần cung chủ bốc lên dấm chua mà một chưởng biến thành đồ chua. Thẩm công tử bị việc này hù doạ, hức hức khóc suốt cả ngày, rúc trong chăn không chịu ra. Mà Tần cung chủ vì an ủi hắn mà không tiếc dâng lên thân thể của mình, hiện tại đã là lần thứ 18 nhưng vẫn không có xu hướng dừng lại!”.
Mà dân chúng sau khi nạp vào đầu hình ảnh Thẩm công tử nằm trong chăn khóc thầm thì đồng loạt tỏ ra tan nát cõi lòng!
Ám vệ nghe ngóng ngoài phố một vòng, cũng bị sức tưởng tượng của quần chúng doạ sợ, một đường chạy như điên về báo cáo với Tần Thiếu Vũ.
“Tổng cộng có 12 phiên bản!”. Ám vệ nghiêm túc không gì sánh được. “Cung chủ nghe cái nào trước?”
Thẩm Thiên Lăng giật mình. “Sao lại nhiều vậy?”
“Đúng thế!”. Ám vệ vô cùng kiêu ngạo. “Tạp dịch sáng nay nổi tiếng bà tám mà! Hôm nay vốn không phải ngày hắn trực, nhưng ta đã cố ý cho tên tạp dịch phải trực ăn ít bả đậu, nên hắn mới tới thay!”
Thẩm Thiên Lăng: …
Làm chuyện này cũng không cần tự hào ưỡn ngực a!
“Đồn càng lung tung càng tốt”. Tần Thiếu Vũ nói. “Sớm đồn tới tai Ma giáo thì càng có lợi cho chúng ta”
“Điểm này cung chủ cứ yên tâm”. Triệu Ngũ ở bên cạnh nói. “Khẳng định có người của Ma giáo đi thám thính tin tức. Thuộc hạ đoán rằng không tới ngày mai, bọn họ sẽ biết Hồng Phi Hoàng đã dựa theo lời dặn mà xông vào phòng ngủ của Thẩm công tử”
Tần Thiếu Vũ nhìn Thẩm Thiên Lăng.
Thẩm tiểu thụ lập tức nghiêm túc giơ tay. “Bảo đảm hoàn thành nhiệm vụ!”
Giả bộ hôn mê, chuyện này cơ bản không tính là gì!
Đẳng cấp chuyên nghiệp mà!
Vì vậy một ngày lại trôi qua, Tần Thiếu Vũ và Thẩm Thiên Lăng cùng cưỡi Đạp Tuyết Bạch chọn thời điểm đông người nhất mà vào tửu lâu ăn điểm tâm.
“Lăng nhi muốn ăn gì?”. Sau khi ngồi xuống, Tần Thiếu Vũ dịu dàng hỏi.
“Không muốn ăn”. Sắc mặt Thẩm Thiên Lăng tái nhợt – bởi vì điều kiện có hạn cho nên hắn không thể làm gì khác ngoài bôi một lớp phấn lên mặt, tới gần sẽ thấy toả mùi thơm ngào ngạt!
“Thẩm công tử không khoẻ sao?”. Tiểu nhị thân thiết hỏi.
Thẩm Thiên Lăng nhu nhược cười với hắn. “Chắc là cảm lạnh, đa tạ đã quan tâm”
“Hay là ăn một chén mì gừng đi?”. Tiểu nhị nhiệt tình đề cử. “Có thể xua tan khí lạnh”
“Mau một chút”. Tần Thiếu Vũ nói. “Mang thêm chút bánh bao và một bát cháo”
“Vâng!”. Tiểu nhị xoay người chạy xuống lầu, Thẩm Thiên Lăng nhỏ giọng ho khan, ngay cả chân mày cũng nhíu lại.
Khách khứa xung quanh đồng loạt dùng ánh mắt bày tỏ sự đau lòng, kèm theo khiển trách đối với Tần cung chủ. Nhất định bởi vì tối qua quá kịch liệt, không chừng còn làm ngoài trời cho nên Thẩm công tử mới sinh bệnh.
Quả thật thối nát!
Trên lầu truyền tới tiếng bước chân, Thẩm Thiên Phong đang sải bước tới đây.
Thẩm tiểu thụ hơi bất ngờ, sao đại ca lại tới?
“Trùng hợp quá vậy?”. Thẩm Thiên Phong làm ra vẻ mặt bất ngờ.
Nhưng thực chất hắn cố tình đến, vì hắn muốn xem đệ đệ diễn kịch!
Tần Thiếu Vũ trừng hắn.
Thẩm Thiên Phong thản nhiên ngồi bên cạnh Thẩm Thiên Lăng. “Thấy khó chịu thế nào?”
Khách khứa lập tức vểnh tai, bắt đầu hi vọng Thẩm công tử hức hức khóc lên, sau đó nói những câu MOE như “Tối qua hắn ức hiếp người ta!”.
Thẩm Thiên Lăng nhợt nhạt cười. “Không sao, ăn chút gì đó thì tốt rồi”
Quần chúng tỏ ra rất thất vọng, câu trả lời không đột phá tí nào!