thương mà ngươi chạy đi, ta không ngại cùng ngươi làm ngoài trời một lần”. Phượng Cửu Dạ lạnh lùng nói.
Thẩm Thiên Lăng: …
Người nguyên thuỷ!
“Không muốn để ta độc phát không kiềm chế được thì ngoan ngoãn ngồi bên đó đi”. Phượng Cửu Dạ bắt đầu điều chỉnh nội tức.
Thẩm Thiên Lăng cam chịu nằm trên đất, đờ ra nhìn đám mây mềm mại trên trời.
Chẳng lẽ mình thật sự bị bắt làm tù binh đến Ma giáo, sau đó thành thân với Phượng Cửu Dạ?
Fuck! Nghĩ đến khả năng này, sau lưng Thẩm Thiên Lăng nhất thời tê rần.
Bốn phía hoàn toàn yên lặng, người kia rốt cuộc có tới cứu lão tử hay không đây!
Một chút động tĩnh cũng không có, thật đáng ghét!
Ban đêm trời mưa tí tách, Phượng Cửu Dạ điểm huyệt hắn, thừa dịp trời tối lẻn vào một ngôi nhà trong thành Quỳnh Hoa.
“Khụ khụ”. Thẩm Thiên Lăng ho khan.
Phượng Cửu Dạ bắt mạch cho hắn một chút, nâng cằm hắn lên đút một viên thuốc vào.
“Cái gì vậy?”. Thẩm Thiên Lăng liều mạng muốn nhổ ra, nhưng lại tan trong miệng.
“Ta còn có thể hại ngươi sao”. Phượng Cửu Dạ lộ vẻ mặt bất mãn. “Cái này có thể khiến Hàn độc của ngươi không phát tác”
“Ngươi cũng biết ta trúng Hàn độc?”. Thẩm Thiên Lăng kinh ngạc.
“Người đâu!”. Phượng Cửu Dạ ra ngoài cửa gọi.
“Giáo chủ”. Một nam tử trung niên từ ngoài vào, ăn mặc cực kì mộc mạc.
“Tìm người hầu hạ hắn”. Phượng Cửu Dạ ra ngoài. “Trong thành thế nào rồi?”
Nam tử trung niên đóng cửa phòng, nhỏ giọng nói. “Tin đồn rất nhiều”
Thẩm Thiên Lăng vểnh tai ngồi trên giường, liều mạng muốn nghe nhiều một chút, đáng tiếc chỉ mơ hồ nghe được ba chữ “Tần Thiếu Vũ”, hai người cũng càng đi càng xa.
Đừng đi nhanh vậy a! Thẩm Thiên Lăng nhảy xuống giường, dán sát tai vào cửa, cửa phòng bất ngờ bị người mở ra. “Có việc gì sao?”
Thẩm Thiên Lăng mất thăng bằng, thiếu chút nữa cắm đầu xuống hành lang.
“Nếu công tử không có việc gì, mời trở lại đi”. Một tráng hán đen và béo đứng ở cửa, nhìn qua cỡ một thước chín!
Thẩm Thiên Lăng thành thật ngồi lại trên giường. Cửa phòng một lần nữa đóng lại, trong phòng không có cửa sổ, chỉ có một ngọn đèn trên bàn.
Quả thật y như trại tập trung! Thẩm Thiên Lăng ôm chăn nghĩ, tin đồn rất nhiều, ý là Tần Thiếu Vũ đang tìm mình ư?
“Tỉ mỉ nói”. Trong một phòng khác, Phượng Cửu Dạ đang nói chuyện với nam tử trung niên.
“Tần Thiếu Vũ đã ra lệnh, bốn cửa thành đều có quan binh và cao thủ Truy Ảnh cung canh gác nghiêm ngặt, bên trong thành cũng không yên ổn”. Nam tử trung niên nói. “Hắn nói bất luận ai tìm được Thẩm công tử sẽ thưởng vạn lượng hoàng kim, người cung cấp đầu mối cũng có thể nhận được tiền”
Phượng Cửu Dạ cau mày.
“Mấy ngày nay người dân giống như điên rồi, hết tìm nhà mình thì thôi, không có việc gì lại đi khắp hang cùng ngõ hẻm tìm người lạ mặt. Thậm chí còn làm còi bằng trúc, vừa có động tĩnh lập tức thổi lên, nửa toà thành cũng có thể nghe được”. Trung niên nam tử tiếp tục nói. “Dù dịch dung cũng sợ không ra được”
“Chuẩn bị cho ta vài vị thuốc”. Phượng Cửu Dạ đưa cho hắn một tờ giấy. “Nếu không ra được, ta cứ ở đây mà không ra”
“Thuộc hạ cũng có ý này”. Nam tử trung niên gật đầu. “Tiệm thuốc này của ta ẩn nấp rất tốt, không ai tìm được, giáo chủ có thể ở đây chữa thương, những chuyện còn lại hôm khác rồi tính”
“Lão gia”. Ngoài phòng có người gõ cửa.
“Chuyện gì vậy?”. Phượng Cửu Dạ cau mày.
“Vị công tử kia nói hắn khó chịu”. Người đó nói. “Đang khóc hu hu trong phòng”
Nam tử trung niên chần chờ nhìn Phượng Cửu Dạ. “Giáo chủ?”
“Ta đi xem”. Phượng Cửu Dạ ra ngoài.
“Khụ khụ khụ”. Trong căn phòng u ám, Thẩm Thiên Lăng đang liều mạng ho khan.
“Nhớ nhà”. Thẩm Thiên Lăng mắt đỏ bừng. “Ta không muốn ở bên ngoài nữa”
“Tương lai ta sẽ mang ngươi về nhà”. Phượng Cửu Dạ vỗ về hắn. “Bây giờ ngủ trước đi”
Thẩm Thiên Lăng ngoan ngoãn nhắm mắt, trong chốc lát đã hô hấp đều đặn.
Phượng Cửu Dạ đứng dậy ra cửa phòng.
Hô…
Nghe được tiếng đóng cửa, Thẩm tiểu thụ lén lút mở mắt.
Đã lâu không đóng kịch, cực kì khẩn trương!
Cơm tối đơn giản là mì Dương Xuân và dưa muối, có điều sau vài ngày ăn thịt quay và trái cây dại, trong mắt Thẩm Thiên Lăng vẫn là món ngon, vì vậy hắn ăn hết hai tô, sức ăn cực tốt.
Nam tử trung niên thấy vậy trong lòng thầm khinh bỉ, bộ dạng ngu xuẩn này cũng có thể bị đồn thành thanh lãnh xuất trần như hoa sen, thật không đáng tin.
Sau khi ăn no, Thẩm Thiên Lăng bỏ lại bát định về phòng, nhưng chưa đi được hai bước đã bị nam tử trung niên níu lại. “Về bằng cửa bên kia”
“Buông tay!”. Thẩm Thiên Lăng trừng hắn. “Người như ngươi có thể đụng vào bản công tử sao!”
Nam tử trung niên buông tay ra, vẻ mặt rất khó xem.
Thẩm Thiên Lăng nhìn Phượng Cửu Dạ. “Hừ!”
“Hắn cũng không có ý gì”. Phượng Cửu Dạ đỡ vai hắn đi về. “Ta tìm cho ngươi một ít sách, ngoan ngoãn đọc đi”
“Lần sau còn dám đụng vào ta, chặt tay hắn!”. Thẩm Thiên Lăng còn giận.
“Được được được”. Phượng Cửu Dạ đưa hắn về phòng. “Nghỉ ngơi đi”
“Ngươi đi đâu vậy?”. Thẩm Thiên Lăng hỏi.
“Đương nhiên là có chính sự phải làm”. Phượng Cửu Dạ dỗ dành hắn vài câu rồi xoay người rời khỏi phòng.
“Giáo chủ”. Nam tử trung niên canh giữ bên ngoài.
“Lần sau đừng đụng vào hắn”. Phượng Cửu Dạ lạnh lùng nói.
“Tại sao giáo chủ phải nhịn hắn?”. Nam tử trung niên khó hiểu.
Phượng Cửu Dạ không nói gì, đáy mắt mang theo ý cười quỷ dị.
Mà lúc này Thẩm Thiên Lăng đang ở trong phòng tính toán, vừa rồi ở nhà ăn thì nghe thấy vị thuốc đông y, giả bộ nhầm cửa định đi xem, đáng tiếc nửa đường bị cản lại, có điều rõ ràng là vị thuốc đông y không sai. Cho nên đại khái chỗ này là một tiệm thuốc bắc? Hơn nữa nhìn trang phục nam tử trung niên kia, chắc là một cửa hàng thuốc đông y rất nhỏ.
Trừ cái này ra hình như cũng không có đầu mối nào hữu dụng a. Thẩm Thiên Lăng nằm trên giường rung chân.
Nếu lần này có thể chạy thoát, vậy phải đánh Tần Thiếu Vũ một trận mới được!
Mấy ngày rồi cũng không tìm đến được, cơ bản không phải một đại hiệp hợp lệ!
Hoàn toàn là một bình hoa xinh đẹp mà thôi!
Một chút hữu dụng cũng không có!
Bởi vì trong phòng không có cửa sổ nên Thẩm Thiên Lăng chỉ có thể dùng cảm giác mà phán đoán thời gian, ngủ cực kì không yên ổn.
Có điều trong cái rủi có cái may, Phượng Cửu Dạ cũng không về phòng này nên đêm nay xem như yên tĩnh.
Sáng hôm sau, tráng hán bưng điểm tâm lên, Thẩm Thiên Lăng vốn muốn bắt chuyện, đáng tiếc tráng hán chính là một tên đầu gỗ, buông khay ra liền ra ngoài, hoàn toàn không để ý Thẩm Thiên Lăng còn đang blah blah nói.
Cao to như vậy cũng không cần giả bộ lãnh khốc a! Thẩm tiểu thụ oán thầm, cúi đầu nhìn điểm tâm.
Một bánh nướng một chén cháo, không còn gì nữa.
Còn có thể keo kiệt hơn nữa không! Thẩm Thiên Lăng quả thật muốn quỳ lại trình độ keo kiệt của nam tử trung niên, có biết phép đãi khách không?
Nguyên buổi sáng Phượng Cửu Dạ cũng không xuất hiện, đến trưa mới gặp trên bàn cơm.
“Sáng sớm ngươi đi đâu vậy?”. Thẩm Thiên Lăng hỏi.
“Luyện công”. Phượng Cửu Dạ đưa một cái bánh bao cho hắn.
Thẩm Thiên Lăng cắn một cái. “Thức ăn đâu?”
Nam tử trung niên thả trước mặt hắn một đĩa rau xào và một đĩa gỏi gà.
“Chỉ có mấy thứ này thôi sao?”. Thẩm Thiên Lăng mở to hai mắt.
Lại thả thêm một chén canh trứng.
Thẩm Thiên Lăng vứt bánh bao, vẻ mặt mất hứng.
“Không muốn ăn ư?”. Phượng Cửu Dạ hỏi hắn.
“Ta đã ăn trái cây dại mấy ngày, còn tưởng rằng ra ngoài sẽ được ăn ngon hơn”. Thẩm Thiên Lăng phẫn nộ. “Đây là thứ đồ rách nát gì, chó nhà Thẩm gia cũng không thèm!”
Thẩm Thiên Lăng cắn môi dưới, trong mắt có chút hơi nước đầy uỷ khuất.
Thấy bộ dạng này của hắn, Phượng Cửu Dạ mềm giọng. “Lúc khó khăn, nhịn một chút được không?”
Thẩm Thiên Lăng im lặng cầm màn thầu, lặng lẽ bỏ vào miệng, không chịu dùng bữa, cũng không thèm liếc hắn một cái.
Phượng Cửu Dạ cau mày, giương mắt nhìn thoáng qua nam tử trung niên.
Vì vậy buổi tối Thẩm tiểu thụ được ăn heo quay da giòn và bánh Nam Hoa trai.
“Vui sao?”. Phượng Cửu Dạ hỏi hắn.
Thẩm Thiên Lăng cười tít mắt, quai hàm phình lênh, còn chủ động gắp một đũa thức ăn cho hắn.
Nam tử trung niên sắc mặt u ám như trước, dưới đáy lòng cười nhạt.
“Lần sau khách khí với hắn một chút”. Sau khi ăn cơm tối Thẩm Thiên Lăng về phòng, Phượng Cửu Dạ lạnh lùng nhìn nam tử trung niên. “Thu lại địch ý của ngươi”
“Lời đồn thật sai lầm, hắn bất quá chỉ là một công tử điêu ngoa bị làm hư thôi”. Nam tử trung niên nói. “Ai có kẹo thì đi với người đó”
“Chính sự quan trọng hơn”. Phượng Cửu Dạ nói. “Lần này nếu ta thuận lợi ra khỏi thành, lập tức điều ngươi về tổng đàn, không cần mai danh ẩn tích ở nơi thôn quê này nữa”
“Tạ ơn giáo chủ”. Nam tử trung niên cúi đầu.
“Lui xuống đi”. Phượng Cửu Dạ nói. “Chỉ có mười ngày nửa tháng, nhớ kỹ đừng xung đột với hắn”
Nam tử trung niên nói. “Giáo chủ yên tâm, thuộc hạ đương nhiên biết chừng mực”