ình phượng hoàng lớn hơn nhiều, vì vậy Thẩm Hàm ôm cánh leo lên lưng nó, ôm nhau chơi đùa.
Phượng hoàng hơi lắc lắc thân thể, đứa trẻ bị lảo đảo cười khanh khách. Khác với vẻ mệt mỏi lúc học bài, bây giờ hắn tỉnh táo đến mức không muốn ngủ.
Cho nên mới nói học bài buồn ngủ là chuyện cực kì phổ biến! Cơ bản không phân biệt hiện đai hay cổ đại.
Thấy đứa trẻ chơi vui, phượng hoàng mang hắn ra ngoài, định đem hắn bay hai vòng. Ai ngờ vừa ra khỏi cửa đã đụng phải Thẩm Thiên Phong, cực kì trùng hợp.
“Sư phụ”. Đứa trẻ sợ hết hồn, vội leo xuống lưng phượng hoàng, cúi đầu đứng một bên chuẩn bị nghe răn dạy.
Không có cha xin dùm, sư phụ nhất định sẽ phạt mình!
Thấy đứa trẻ gầy gò dưới ánh trăng, Thẩm Thiên Phong có chút khó thở.
“… Sư phụ?”. Thấy Thẩm Thiên Phong hồi lâu không nói gì, Thẩm Hàm trong lòng không yên.
Thẩm Thiên Phong bước nhanh tới ôm hắn vào lòng.
“Hả?”. Đứa trẻ ngẩng đầu khó hiểu.
Thẩm Thiên Phong run run kéo vạt áo hắn ra, chỉ thấy trên lồng ngực gầy yếu quả nhiên có ba nốt ruồi nhạt màu, như hạt mè nhỏ - Đó là kí hiệu của những người trong Thẩm gia.
“Lạnh”. Một cơn gió thổi qua, đứa trẻ ho khan hai tiếng.
Thẩm Thiên Phong kéo chặt y phục lại cho hắn, mang hắn vào phòng, nhưng không chịu thả xuống giường mà vẫn ôm trong lòng.
“Sư phụ?”. Thẩm Hàm hơi khó hiểu. “Sao vậy?”
“Không sao?”. Thẩm Thiên Phong hôn nhẹ lên bàn tay nhỏ bé của hắn, giọng nói hơi khàn khàn.
Thẩm Hàm: …
Trước đây chỉ có cha hôn mình lúc đùa giỡn! Còn nói không cho người khác hôn!
Vì vậy hắn kiên quyết giấu tay sau lưng.
Dù là sư phụ cũng không được!
“Ngủ đi”. Thẩm Thiên Phong bị hành động trẻ con của hắn chọc cười.
“Vâng”. Thẩm Hàm ngoan ngoãn chui vào chăn.
Thẩm Thiên Phong ngồi bên giường không nhúc nhích.
Thẩm Hàm khó hiểu. “Sư phụ không về ngủ ư?”
“Lát nữa ta sẽ về”. Thẩm Thiên Phong đắp chăn cho hắn. “Mau ngủ đi”
Đứa trẻ gật đầu, ôm chăn lăn đến góc tường. Luyện công rồi lại học bài, đầu và thân thể đều mệt muốn chết, vì vậy không bao lâu đã ngủ vù vù.
Phượng hoàng cũng chui vào, lười biếng nằm sấp trên đệm.
Gió đêm thổi vào cửa sổ, mang tới hương hoa thơm ngát.
Cực kì tốt đẹp.
So với Phượng Hoàng sơn yên tĩnh, Hoan Thiên trại lại hỗn loạn hơn. Một phần là vì có rất nhiều người tới chọn rể, mặt khác lại nghe nói Thẩm công tử và Tần cung chủ tới. Sáng sớm dân chúng đã nhiệt tình tụ tập trước quán trọ, cực kì vui vẻ.
“Mới sáng sớm mà nhà ai cưới vợ thế?”. Thẩm Thiên Lăng bị đánh thức, mơ màng ngáp.
Tần Thiếu Vũ bịt lỗ tai hắn lại. “Ngủ tiếp đi”
“Cung chủ”. Ám vệ ở bên ngoài nói. “Trước cửa quán trọ có rất nhiều người đang nhảy múa”
“Nhảy múa?”. Thẩm Thiên Lăng duỗi người. “Hôm nay có lễ hội gì hả?”
“Lễ hội thì không có”. Ám vệ ưỡn ngực tự hào. “Nghe nói là để đón mừng công tử”. Phu nhân nhà ta cực kì được hoan nghênh, chúng ta chẳng hề kiêu ngạo chút nào đâu.
Ám vệ nhanh trí nói. “Đương nhiên cũng để đón mừng cung chủ”. Nịnh hót cực hay, nhất định phải khen một phen!
“Không đi”. Thẩm Thiên Lăng chui vào chăn.
“E rằng không được”. Ám vệ nói. “Có người nói Hoan Thiên trại chủ cũng sắp tới, xem như là lễ nghĩa, phu nhân cũng phải ra gặp một lần”. Huống hồ chúng ta còn phải tra tung tích của tiểu Ngũ từ chỗ hắn.
“Hắn cũng tới nhảy múa ư?”. Tần Thiếu Vũ ung dung hỏi.
Ám vệ nhớ lại tướng mạo của Lý Thiết Thủ, rồi lại nạp vào đầu hình ảnh hắn múa hát, tức khắc bị chấn động!
Sáng sớm khẩu vị đừng nặng như vậy chứ, thật đáng sợ!