uốn kêu cứu. Tống Hải Phong nhanh chóng che miệng của cô lại, trừng mắt nhỏ giọng nói: "Mày dám lên tiếng, dám la lên ta liền nói cho người khác biết mày đi quyến rũ tao."
"..." Vinh Nhung tuyệt vọng nghe tiếng gõ cửa dừng lại, nghe tiếng bước chân dần dần rời đi.
Vinh Hưởng xoay người đi vài bước, lại quay trở lại chỗ cửa. Hiện tại đã tan học, không phải là cô ta đang lang thang trên đường đấy chứ? Tựa vào cánh cửa, Vinh Hưởng đánh giá cái khóa cửa này. Cánh cửa đơn bạc, khóa cửa cũ kỹ, thật không biết có cái chức năng gì để phòng trộm. Đang lúc mất hồn thì dường như nghe được tiếng nức nở từ trong nhà truyền đến. Vinh Hưởng nhíu mày, dán tai vào trên cánh cửa tỉ mỉ lắng nghe. Vinh Hưởng mi gian căng thẳng, dính vào trên ván cửa tỉ mỉ lắng nghe.
Tống Hải Phong buông tay đang che miệng Vinh Nhung ra, hai ba cái đã tháo hết quần áo trên người co, áo ngực viền tơ mềm mại đã phác họa thật tốt đường cong này, tưởng tượng nhìn thấy cảnh đẹp bên dưới lớp áo ấy, toàn thân hắn đều không khống chế được bắt đầu nổi điên. Tay nhanh chóng cởi quần cô ra, "Nhung Nhung, đừng sợ, cậu sẽ dịu dàng."
Tay của Vinh Nhung lấy được tự do liền bắt đầu cào hắn, "Cút ngay, ông là tên súc sinh, mẹ của tôi mà biết nhất định sẽ không bỏ qua cho ông."
"Mẹ mày? Chính chị tao cũng không phải là thứ tốt đẹp gì. Không phải là chưa kết hôn mà đã có mày rồi sao, còn đi quyến rũ chồng của người khác, hai mẹ con mày đều giống nhau, phục vụ người ngoài còn không bằng phục vụ cho tao." Sức lực của Tống Hải Phong rất lớn, đè ép cô bắt đầu giở trò. Vinh Nhung nắm lấy quần mình thật chặt không buông tay.
Vinh Hưởng mơ hồ nghe được cuộc trò chuyện bên trong, lửa giận nhất thời bốc lên, lui về sau mấy bước, nâng chân dùng hết sức hung hăng đạp cánh cửa. Khóa cửa vốn không rắn chắc, cộng thêm sức lực toàn thân của anh, cánh cửa bị đạp lên phát ra âm thanh vang dội.
Nhìn thấy Tống Hải Phong đang đè ở trên người Vinh Nhung, nhất là da thịt của Vinh Nhung lộ ra bên ngoài một mảng lớn, lúc này Vinh Hưởng chỉ cảm thấy đầu óc trống rỗng. Một cảm giác tức giận xông thẳng tới đại não, anh xông lên lôi Tống Hải Phong ra đấm vào mặt ông ta mấy quyền, Tống Hải Phong vẫn còn trong lúc khiếp sợ đột nhiên lại bị người đánh mấy quyền liền hoàn hồn lại, trên mặt lập tức bị bầm tím mấy chỗ.
Mặc dù Vinh Hưởng mới học lớp mười hai, nhưng trổ mã rất tốt, chiều cao một mét tám mươi ba đủ để chế ngự Tống Hải Phong. Quần áo trên người Tống Hải Phong xộc xệch bị đè xuống mặt đất. Tất cả uất ức mấy ngày qua của Vinh Hưởng giống như muốn phát tiết ra ngoài, anh kéo vạt áo của ông ta tung ra mấy cú đấm còn ác liệt hơn ban nãy. Tống Hải Phong nhếch nhác giãy dụa, luống cuống tay chân đi ngăn cản quả đấm của Vinh Hưởng.
Vinh Nhung hốt hoảng măc quần áo tử tế chạy tới kéo tay Vinh Hưởng, "Anh, dừng tay, đánh nữa sẽ đánh chết người đó."
Sau khi Vinh Hưởng bị Vinh Nhung kéo ra vẫn còn chưa hả giận lại đạp thêm mấy đá nữa, "Cầm thú, đồ khốn đánh không chết được. Nếu ông mà dám đụng vào cô ấy một lần nữa, mẹ kiếp tôi phế bỏ ông!"
Vinh Nhung kéo Vinh Hưởng chạy ra ngoài, xuống lầu dưới Vinh Hưởng liền hất tay cô ra "Cô là kẻ ngu à? Ông ta là một người đàn ông trưởng thành ở nhà một mình vậy mà cô cũng dám đóng cửa? Không biết cẩn thận một chút nào, nếu như hôm nay tôi không tới tìm cô, thì cô có biết sẽ dẫn đến hậu quả gì hay không? Hả?" Dáng vẻ tức giận gầm thét của Vinh Hưởng khiến Vinh Nhung sợ sệt không dám nói câu nào.
Vinh Hưởng bực mình trừng cô một cái rồi đi về phía trước, Vinh Nhung cẩn thận đi theo phía sau anh, "Em biết em sai rồi."
"Sai cái gì? Cô sai chỗ nào, người sai chính là ông ta! Cô nhận sai làm gì!" Vinh Hưởng cảm thấy trong lồng ngực của mình có một dòng lửa nóng không thể nào áp chế xuống được, cho nên cô nói cái gì anh đều không hài lòng. Cảm thấy bực bội, nhìn thấy cái gì đều muốn đạp mấy cái.
"..."
Vinh Hưởng lấy lại bình tĩnh, bình ổn hô hấp xong, xoay người dắt cô đi ra bên ngoài. Vinh Nhung bị anh kéo lảo đảo đi ở phía sau, "Anh muốn đi đâu?"