a thuận, chị Nguyệt ôm Hãn Hãn, Minh Thành Hữu đeo cái bao tay duy nhất bóc tôm đặt vào trong chén của Phó Nhiễm.
Người Minh gia đối với hình ảnh này đã có chút quen thuộc nên không thấy khác thường nữa.
Ngay trước mặt khách, Phó Nhiễm lại câu nệ, cô đẩy tay Minh Thành Hữu ra. "Em tự lấy, anh mau ăn đi."
"Cái này thì có tính là gì, em coi nó là thói quen thì tốt rồi." Minh Thành Hữu không quan tâm, cầm con tôm đã bóc xong nhúng vào gia vị đặt vào chén của Phó Nhiễm.
Mẹ Hứa mỉm cười, nét mặt giãn ra. "Đúng, có lúc thói quen chính là hạnh phúc."
Ánh mắt Phó Nhiễm tràn đầy hạnh phúc.
Minh Thành Hữu lột mười mấy tôm xong, lúc này mới bỏ chiếc bao tay ra.
Lý Vận Linh không còn để ý chuyện này nữa, đầu tiên còn nói không ra thể thống gì, nhưng Minh Thành Hữu đều là “nói vào lỗ tai này, lọt qua lỗ tai kia”, nhìn nhiều lần, cũng có thể tiếp nhận.
Minh Vanh chống má nhìn về phía Hứa Dung. "Hâm mộ hay ghen tỵ?"
Hứa Dung thu hồi tầm mắt. "Về sau anh cũngối xử tốt với em như vậy."
"Em không thấy tính tình Thành Hữu trước kia ngang ngược như thế nào đâu, sau khi kết hôn, tính tình lại thay đổi không ít, thật làm cho người ta giật mình."
Lý Vận Linh cười nói xen vào.
"Không phải là ta khen con trai ta, đừng thấy ngoài miệng Minh Vanh không có nghiêm chỉnh, nhưng về mặt tình cảm thì tuyệt đối là thật, trước kia ta luôn thúc giục nó mau mau kết hôn, nó không coi trọng cô gái nào giới thiệu cho nó, Hứa Dung là người nó chọn, không cần phải nói, nhất định là mối nhân duyên tốt."
Ánh mắt Hứa Dung mơ hồ nhìn về trước, tầm mắt lần lượt lướt qua mỗi góc trong phòng khách, sau đó lại nhìn Minh Thành Hữu và Phó Nhiễm.
Cha mẹ Hứa liên tục gật đầu, Minh Vanh thấy cô ngồi bên cạnh mất hồn, khẽ đẩy đẩy cô. "Nhìn cái gì chứ?"
"Đó là Hãn Hãn đi, dáng vẻ thật đáng yêu."
Phó Nhiễm ngẩng đầu cười nói. "Chờ sau khi hai người kết hôn, nói không chừng Hãn Hãn có thể biết nói."
"Tôi tới ôm một chút." Hứa Dung nói xong đứng lên.
"Dung Dung." Mẹ Hứa thốt lên. "Đứa nhỏ này bị chiều hư rồi, nào có chuyện cơm còn chưa ăn xong đã đứng lên chứ?"
"Không có việc gì." Lý Vận linh mở miệng cười.
Hứa Dung đón lấy Hãn Hãn từ trong tay chị Nguyệt. "Cậu nhóc này, mau mở mắt nhìn ta."
"Oa ——"
Hãn Hãn mới tỉnh ngủ, ngoạc mồm ra khóc.
Hứa Dung luống cuống tay chân, nhất thời cũng không biết ôm như thế nào, chị Nguyệt đón lấy cậu nhóc rồi cho bú sữa, Minh Vanh cười ý bảo cô ngồi trở lại đi.
Sau khi ăn xong, Phó Nhiễm đi vào phòng bếp pha cà phê, Hứa Dung nói muốn giúp một tay liền đi vào theo.
Hứa Dung đứng ở bên cạnh Phó Nhiễm, thỉnh thoảng giúp một tay.
"Sao chị không ngồi ở phòng khách?"
"Bọn họ nói về chuyện đính hôn, chị không có hứng thú." Hứa Dung dựa vào hướng bồn rửa.
"Đính hôn không phải chuyện tốt sao?"
"Nhưng là quá phiền." Khuôn mặt nhỏ nhắn của Hứa Dung khẽ nhếch lên. "Chị thích kết hôn du lịch, thật tốt, mang theo máy chụp hình muốn đi đâu thì đi, chị sợ nhất chuyện kết hôn vất vả."
Phó Nhiễm đem loại cà phê tinh khiết và thơm bỏ vào bên trong máy, Hứa Dung nhìn cô. "Tiểu Nhiễm, tình cảm giữa em cùng Tam Thiếu rất tốt?"
"Hai người cũng không tồi mà." Phó Nhiễm nâng tầm mắt, thấy Minh Thành Hữu đang ôm Hãn Hãn vừa uống xong sữa bên trong phòng khách.
Ánh mắt Hứa Dung rời khỏi, sắc mặt bị ánh đèn trong phòng bếp phản chiếu một chút đen tối, bàn tay xuôi ở bên người buông ra rất nhanh, nhìn chăm chú về phía Minh Vanh đang chuyện trò vui vẻ.
"Chị cũng hi vọng như vậy."
Lời này, lại nói rất khẽ.
Ánh mắt Phó Nhiễm nhìn về phía Hứa Dung, cảm giác n trên khuôn mặt đó như có chút giả dối, Phó Nhiễm không thấy ánh mắt đó chứa ý cười.
Pha cà phê xong, Tiêu quản gia cũng vào bếp giúp một tay.
Trở lại ghế sa lon, Hứa Dung ngồi ở bên cạnh Minh Vanh. "Tiểu Nhiễm, bữa tiệc đính hôn phải chuẩn bị không ít thứ phải không? Em có kinh nghiệm, đi mua sắm cùng chị chứ?"
Lý Vận Linh có thói quen uống trà, Tiêu quản gia nâng ly trà đến trong tay bà. "Những thứ này trong nhà cũng sẽ chuẩn bị, không cần con quan tâm."
"Nhưng có chút đồ con muốn mua." Hứa Dung nhìn về phía Phó Nhiễm.
"Ngày mai cùng đi, thế nào?"
"Không được." Minh Thành Hữu trực tiếp từ chối, ngại vì cha mẹ Hứa ở đây, lại sửa lại giọng điệu thành nhẹ nhàng một chút.
"Mấy ngày nay Phó Nhiễm không thoải mái, để cuối tuần đi."
Hứa Dung cũng thẳng thắn."Được."
Những ngày kế tiếp có thể nói là Minh gia bận bịu lật trời, Phó Nhiễm đợi vết thương trên lưng tốt lên một chút sau đó liền cùng Hứa Dung đi mua đồ.
Phụ nữ đều có tính trời sanh là cuồng mua đồ, hai người đi ra từ cửa hàng chuẩn bị tìm tiệm cơm ăn uống.
Đi ngang qua một trạm xe buýt, Phó Nhiễm bất ngờ đụng phải hai người trung niên.
Cô chào hỏi, thuận miệng lại hô lên một tiếng. "Mẹ!"
Dừng một chút, lại mở miệng sửa lại. "Chú, dì."
Thẩm Tố Phân đi về phía Phó Nhiễm trước. "Tiểu Nhiễm, đang đi đâu à?"
"Chuẩn bị đi ăn cơm, hai người thì sao?"
"Ta tìm được công việc rửa chén ở tiệm cơm, vừa đúng hai ngày nay muốn tìm bảo vệ, ta để cho cha con đi thử việc một chút."
Thẩm Tố Phân nhìn về phía Hứa Dung bên cạnh Phó Nhiễm. "Đây là bạn con sao?"
"Đúng, là vợ chưa cưới của Minh Vanh, Hứa Dung."
Thẩm Tố Phân gật đầu với Hứa Dung. "Dáng dấp thật là xinh đẹp, lại có khí chất."
Vưu Chiêu Phúc nhìn từ xa, chen vào nói. "Có đẹp bằng Nhụy Nhụy của chúng ta sao?"
Thẩm Tố Phân khó nén nổi lúng túng. "Đừng nghe ông ấy nói bậy."
"Gần đây có tin tức của Ứng Nhụy sao?"
Thẩm Tố Phân nghe vậy, đôi mắt đỏ bừng. "Không có, đứa nhỏ này quyết tâm không liên lạc cùng trong nhà, trước kia cũng không thân thiện với chúng ta, hiện tại có lẽ đã sớm quên chúng ta là cha mẹ rồi."
Bước chân Hứa Dung lui về phía sau, muốn rời đi theo bản năng.
Cô có cảm giác trong ngực bị đè nén gay gắt, Vưu Chiêu Phúc đứng ở bên thùng rác chỗ trạm xe buýt, ánh mắt lơ đãng nhìn thấy Hứa Dung, thần sắc cô khẩn trương vội vàng tránh ra, nhịp tim đập kịch liệt, tay chân lạnh như băng.
"Dì à, hai người cũng đừng quá cực khổ, phải chú ý thân thể."
"Yên tâm đi, cũng không có gì lớn phải tiêu pha, tiền lương của hai người cũng đủ rồi."
Thẩm Tố Phân thấy chiếc túi trong tay Hứa Dung. "Sắp đính hôn, c
Bàn tay Hứa Dung run lên, thiếu chút nữa rơi hết đồ trong tay, cô khẽ kéo kéo vạt áo Phó Nhiễm. "Chúng ta đi thôi, chị đói bụng lắm."
Thẩm Tố Phân cũng không có thời gian. "Tiểu Nhiễm, hôm nào tới nhà chơi."
Hứa Dung kéo Phó Nhiễm đi về hướng ngược lại. "Không phải mẹ em đã. . . . . . Bọn họ là ai?"
"Là cha mẹ nuôi." Phó Nhiễm cũng không biết xưng hô như vậy có đúng không.
Vưu Chiêu Phúc nổi giận đùng đùng đi trước, Thẩm Tố Phân thật vất vả mới đuổi theo. "Đi nhanh như vậy, tiệm cơm ở đâu ông có biết không?"
"Phụ nữ trên đời này có nhiều thêm cũng không có người nào ngu như vậy, mỗi lần Tiểu Nhiễm cho bà tiền bà đều muốn, bọn họ chỉ tùy tiện bỏ ra một chút liền đủ cho chúng ta ăn uống tốt, xem đầu óc bà đi!"
Thẩm Tố Phân cắm tay vào trong túi quần. "Tôi sẽ không cầm thêm một đồng nào của Tiểu Nhiễm nữa, ôngi muốn? Chính ông mở miệng đi, xem ông có mặt mũi hay không."
"Bà biết rõ tôi mở miệng nó sẽ không cho tôi!"
Thẩm Tố Phân thẳng đi về phía trước, không để ý tới ông ta.
Phó Nhiễm cùng Hứa Dung đi tới quán cơm, gọi món ăn, Hứa Dung uống nước. "Điều kiện kinh tế của họ có phải rất kém hay không?"
"Không dư dả, em muốn cho bà ấy tiền, nhưng bà ấy luôn nói không cần, về sau em liền mua một ít thức ăn hay đồ dùng, có lẽ như vậy tốt hơn, bây giờ nhìn bọn họ có thể tay làm hàm nhai, thật vui vẻ."
Hứa Dung bỏ chiếc đũa xuống, vô tình nói. "Mới vừa rồi hai người nói Vưu Ứng Nhụy là ai? Cô ấy bỏ nhà
"Ừ, xem như thế đi."
Nhân viên phục vụ mang thức ăn lên rất nhanh, Phó Nhiễm nói muốn hai chén cơm. "Mau ăn đi, không phải đói bụng sao?"
Hứa Dung thấy có vẻ như cô không muốn nói chuyện, cũng không có hỏi nữa.
Bữa tiệc đính hôn của Minh Vanh và Hứa Dung mấy ngày sau liền cử hành, Lý Vận Linh còn ngồi lên xe lăn, nhưng không che giấu được kích động trong lòng, hầu như là mời tất cả những người có mối quan hệ với Minh gia, gửi cả thiệp mời cho Minh Tranh, mới đầu Lý Vận Linh nghĩ là có lẽ anh không đến, khi gần tới lúc ngồi vào vị trí thì anh tới.
Đêm đó, Hứa Dung trở về Minh gia, giống như Phó Nhiễm dạo trước.
Lý Vận Linh cố ý nói Tiêu quản gia dọn dẹp một phòng trên lầu ba, bây giờ đông người náo nhiệt, bà cũng dặn Phó Nhiễm cùng Minh Thành Hữu ở đây lâu lâu một chút, sau khi Minh Vân Phong rời đi, Minh gia hiếm có dịp đông vui như thế này.
Tính tình Hứa Dung cởi mở, nhưng phần lớn thời gian rất trầm, luôn trong bộ dạng u sầu.
Minh Vanh đối xử với cô ngày càng tốt, tan tầm liền từ công ty về nhà luôn, cũng rất ít xã giao bạn bè.
Vết thương trên lưng Phó Nhiễm cuối cùng cũng khá hơn chút, may mắn là không lưu lại sẹo.
Về đến nhà định đổi bộ y phục xuống lầu ăn cơm tối, Minh Thành Hữu bỏ qua cuốn tạp chí trong tay đi tới, anh đặt hai tay lên bả vai Phó Nhiễm, lấy bộ áo lót từ bên trong tủ quần áo. "Thay cái này đi."
Phó Nhiễm trợn tròn mắt. "Ở đâu ra?"
"Mua."
Đây là bộ nội y hình thú sexy, đặc biệt lộ ra thứ đó, lại là màu trắng tinh, xuyên thấu hơn cả lướ
Phó Nhiễm xoay người, bàn tay đánh mạnh vào Minh Thành Hữu.
"Để cho anh ở nhà không tốt, cả ngày nghĩ tới những thứ đồ chơi này, nghỉ ngơi đủ rồi đúng không? Sáng mai tới công ty đi làm cho em, còn nữa, buổi tối anh mặc bộ y phục này ở trong phòng chạy ba vòng cho em, da mặt anh thật dày đấy!"
Minh Thành Hữu vội vàng né tránh, đưa tay cầm tay Phó Nhiễm. "Anh cũng là nhìn lạ nên mới mua, anh bảo đảm."
"Người nào mua người ấy mặc, anh nói, anh có mặc không!"
Minh Thành Hữu vòng tay qua trước ngực Phó Nhiễm ôm cô lên. "Đây là đồ của phụ nữ, buổi tối em mặc cho anh nhìn một chút, em còn chưa có mặc xuyên thấu. . . . . ."
Phó Nhiễm giãy hai chân. "Em không mặc!"
Minh Thành Hữu đè cô đến trên giường, Phó Nhiễm không nhịn được kêu lên, hai người náo loạn.
"Oa oa oa."
Ngoài cửa đột nhiên truyền đến tiếng khóc, Phó Nhiễm chợt mở mắt ra, đưa tay đẩy Minh Thành Hữu ra. "Là Hãn Hãn."
Minh Thành Hữu lên nửa người lên, Phó Nhiễm sửa lại tóc, vừa đi vừa sửa sang lại y phục, mở cửa tiếng khóc của Hãn Hãn càng lúc càng lớn. Hứa Dung là người ôm Hãn Hãn đi tới cửa. "Tiểu Nhiễm, Hãn Hãn khóc không ngừng chắc là không cho chị ôm."
Minh Thành Hữu từ trong gian phòng đi ra ngoài, anh đưa tay nhận lấy Hãn Hãn.
Hứa Dung nhìn theo bóng lưng anh. "Không quấy rầy đến hai người chứ? Mẹ nói chị đi lên gọi hai người đi ăn cơm tối."