> Sỉ nhục! thật sự là một nỗi sỉ nhục quá lớn đối với anh.
Cố Tây Lương khôi phục lại sắc mặt bình thường, đẩy Nguyễn Ân đến cạnh Ninh Lam Nhân, gằn giọng: “Trông chừng cô ấy!”.
Sau đó, anh hùng hổ rời khỏi đại sảnh.
Cố Nhậm nhún vai, đi theo sau.
Ninh Lam Nhân nhìn bóng dáng người đàn ông kia, trái tim đột nhiên nhói đau, hoặc có thể nói, từ trước tới giờ nỗi đau ấy chưa từng ngừng lại.
Hai người đàn ông đi tới con đường nhỏ giữa hai hàng cây u tối bên ngoài khách sạn.
Cố Tây Lương cởi áo vest, sắn ống sơ mi lên khuỷu tay. Sau đó, anh đột ngột quay đầu lại, lạnh lùng nói: “Đánh một trận.”
Nụ cười lấp lánh bên khóe môi Cố Nhậm chậm rãi tan biến. Anh bắt đầu cởi từng nút áo vest.
“Anh cũng đang có ý này.”
một số việc, có lẽ giải quyết theo cách đàn ông sẽ đơn giản hơn.
Ông trời rất biết cách góp vui, ban xuống một cơn mưa xối xả.
Cố Nhậm tựa như biết tất cả điểm yếu của em trai, vì thế anh không hề kiêng nể gì.
“Cố Tây Lương, chú không xứng được yêu cô ấy! Tiền bạc của anh, sự ngang ngược của anh, sự tranh đoạt của anh, tất cả đều được dùng để xây pháo đài kiên cố, giúp bản thân càng thêm hùng mạnh, hùng mạnh đến mức có thể đứng trước mặt cô ấy, che chắn cho cô ấy khỏi mọi dông tố. Anh sẵn sàng từ bỏ mọi thứ vì cô ấy, cũng sẵn sàng đối đầu với cả thế giới vì cô ấy. Chỉ cần cô ấy muốn, cô ấy cần!”
Cố Tây Lương ôm thắt lưng bên phải vừa hứng một quyền, ánh mắt sắc bén thoáng chợt dịu dàng hẳn lên.
“Em không có dũng khí từ bỏ mọi thứ vì cô ấy, cũng không có tự tin đối đầu với cả thế giới vì cô ấy.”
…
“Cả đời này em chỉ có thể ở bên cạnh cô ấy, cùng cô ấy đi dạo phố, xem phim, tán gẫu…”
…
“Khi cô ấy mắc sai lầm, em sẽ thẳng thừng mắng cô ấy, đợi cô ấy hiểu rõ bản thân sai ở đâu rồi mới để mặc cô ấy trút giận.”
…
“Lúc tâm trạng cô ấy không tốt, em sẽ đưa cô ấy đi quán bar, cho dù nửa đêm cô ấy tỉnh dậy khóc lóc đòi em gãi những chỗ mẫn ngứa trên người vì dị ứng cồn.”
…
“Lúc cô ấy kể chuyện cười, em sẽ thấy rất buồn cười.”
…
“Lúc cô ấy khóc, em luôn hiểu nguyên do.”
Cố Nhậm không động thủ nữa, rõ ràng Cố Tây Lương chỉ kể ra những chuyện vô cùng nhỏ nhặt, nếu có thể, anh cũng đủ năng lực làm được. Nhưng vấn đề quan trọng nằm ở Nguyễn Ân, nếu cô khống muốn, cho dù anh có dâng cả thế giới đến trước mặt, cũng uổng công.
Cố Tây Lương ngáng chân một cái, Cố Nhậm nhất thời không có phòng bị, ngã nhào xuống đất.
Hai người đàn ông bất chấp hình tượng của bản thân, đánh lộn một trận, mãi đến khi không còn sức lực nữa, cả hai mới nằm ngửa trên mặt đất mà thở hồng hộc. Nguyễn Ân thoát khỏi sự ngăn cản của Ninh Lam Nhân mà lao đến. Thấy Cố Tây Lương té ngã, gương mặt chỗ xanh chỗ tím, khó khẳn lắm cô mới ngăn lại dòng nước mắt không ngừng chảy mà chạy tới cạnh anh. Phát hiện anh đang từ từ nhắm mắt lại, cô hốt hoảng vừa lay vừa gọi.
Cố Tây Lương vốn chỉ muốn nghỉ ngơi một chút, nhưng toàn thân lại bị người nào đó lay kịch liệt, anh khó khăn mở miệng.
“Em lay cái gì, chuẩn bị nhặt xác anh đấy à?”
Nghe anh nói vậy, Nguyễn Ân mới buông tay theo phản xạ. Cố Tây Lương chống tay đứng dậy, cô vội đỡ lấy, tựa hồ đã quên mất còn một người nữa bị thương.
đi về phía trước vài bước, Cố Tây Lương hơi quay đầu lại, nhìn Ninh Lam Nhân đang đứng ngoài cửa, khóe miệng anh khẽ nhếch lên, sau đó để mặc Nguyễn Ân dìu mình rời khỏi đây.
Cố Nhậm mở mắt, khuôn mặt thanh tú kia lọt vào tầm nhìn. Anh không nhúc nhích, trong đáy mắt thoáng hiện lên một nỗi tâm sự.
Vừa rồi đánh nhau với Cố Tây Lương, những điều anh nói đều đã bị Ninh Lam Nhân nghe được. Anh có thể từ bỏ tất cả, cũng có thể đối đầu với cả thế giới, chỉ cần cô ấy muốn.
Nếu phải dùng một từ để miêu tả cảm giác của Ninh Lam Nhân lúc này, cô nghĩ, chỉ có một câu kinh điển kia: lòng đau như cắt.
Những ngón tay trắng trẻo vuốt khẽ lên khuôn mặt anh. Ninh Lam Nhân vốn có thật nhiều điều muốn nói, nhưng cuối cùng chỉ có thể nói một câu: “Cố Nhậm, em sắp kết hôn”.
Dứt lời, nước mắt tí tách rơi, tuôn ra một cách hả hê.
Sau khi bị hủy hôn, Ninh Lam Nhân đã thôi việc ở Cố Thị, không nghe điện thoại của ai, cả ngày trốn trong phòng. Nhưng tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa, công việc của ông Ninh vướng phải một vài khó khăn về đầu vào tài chính, Ninh Viễn lại là một công tử đào hoa, cả ngày chỉ biết ăn chơi trác táng. Trong khi cả gia đình đang rối tung lên thì Ninh Lam Nhân đứng ra nói: “Để con giải quyết”.
Vì ân tình của nhà họ Ninh đối với cô, bắt cô phải làm gì để báo đáp, cô đều sẵn lòng.
Sau đó, cô đi tìm Phó Vân. Người đàn ông này đã theo đuổi cô từ khi còn học đại học, tặng hoa, tặng đồ trang sức đắt tiền, thậm chí còn dùng cả những mánh khóe tồi tệ nhất như trên thương trường. Nhiều năm ở bên Cố Nhậm, Ninh Lam Nhân đã học được nguyên tắc không thích vòng vo của anh, vì thế, cô mở miệng trước: “Nếu Dung Tư có thể rót ba mươi triệu tiến vốn vào Ninh Thị, điều kiện thế nào tùy ý anh”.
Phó Vân nhướng mày: “thật ư?”.
“thật.”
“Kết hôn với anh.”
Kết hôn với anh ta? Điều kiện này hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của Ninh Lam Nhân. cô tưởng rằng cùng lắm chỉ làm bạn gái hay gì đó của anh ta, vậy mà sau khi cô bị Cố Nhậm cho leo cây, vẫn có người muốn lấy cô, hơn nữa lại là một người đàn ông có tướng mạo, có gia thế. cô hẳn là nên biết hài lòng phải không?
“Ngày cưới anh chọn, nhưng trước đó em phải về nước một chuyến. Yên tâm, em sẽ quay về trước hôn lễ.”
“Ok.”
Lúc ấy, cô ra khỏi cửa lớn tòa nhà, ánh mặt trời rực rỡ chiếu lên người, nhưng cô chẳng hề cảm thấy ấm áp.
hiện giờ, giữa đêm đông lạnh giá, cô nói với Cố Nhậm: “Em sắp kết hôn”.
Cố Nhậm cảm thấy có cái gì đó rơi tí tách trên gò má mình, chảy xuống cằm theo đường cong gương mặt anh, cuối cùng tan biến. Cơ thể anh cứng đờ.
Ninh Lam Nhân vẫn chưa rời bàn tay khỏi mặt anh, cô nói: “Cố Nhậm, anh biết không, từ trước tới giờ, điều ước trong ngày sinh nhật của em luôn thành sự thật. Em từng nghĩ, có lẽ ông trời thấy em đáng thương, ngay cả bố mẹ ruột của mình là ai cũng không rõ, nên mới cho em nhiều ưu ái đến vậy. Vì thế, em không ngừng ước, không ngừng cầu nguyện, em cho rằng đó là món nợ của ông trời đối với mình, sau này, em tham lam ước một điều mà em mong muốn nhất trong cuộc đời, đó là được kết hôn với anh”.
…
“Kết hôn với anh, làm người phụ nữ bình thường, sinh một đứa con đáng yêu, nếu anh không thích thì chỉ một đứa là đủ. Nhưng hiện giờ em mới biết, mười năm thì sao? Điều kiêng kị nhất khi yêu chính là thứ tự. Em đến trước, nhưng chưa hẳn đã trở thành người duy nhất của anh. Mười năm, chúng ta đều đã vắng bóng trong tình cảm của đối phương quá nhiều. Mười năm, em biết em đã vĩnh viễn mất anh. Vì thế, em tình nguyện thay đổi điều ước…”
…
“Em ước rằng, nhiều năm về sau, anh không còn lầm lối nữa, em cũng nghe theo số trời. Khi ấy, bên cạnh anh có một cô gái thật tốt, thật tốt. Và chúng ta không bao giờ gặp lại nhau nữa, trở thành người dưng, không phải khóc vì biệt ly.”
Nước mắt vẫn chưa thôi rơi, nhưng khóe miệng Ninh Lam Nhân đã mỉm cười: “thật tốt, lần này, em không còn phải lo lắng chú rể vắng mặt nữa…”.
Dường như đã nói hết những điều cần nói, Ninh Lam Nhân đứng dậy, định chạy đi nhưng chân lại không thể cử động. Tưởng là vì trang phục rườm rà trên người, cô cúi xuống kéo làn váy dài lên đầu gối, buộc túm lại. Cuối cùng, không còn lý do gì để ở lại nữa, giống như, không còn lý do gì để xuất hiện trong cuộc đời anh nữa.
Vì thế, đồ ngốc, phải đi thôi.
Tháo giày cao gót ra cầm trong tay, từng bước rời khỏi tầm mắt của Cố Nhậm.
một chiếc mô tô gào thét lao ra từ cửa khách sạn Khải Duyệt, tiếng động cơ nổ rung trời lọt vào lỗ tai Ninh Lam Nhân lại biến thành giai điệu êm ái của ca khúc Mười năm.
Mười năm sau, chúng ta là bạn, còn có thể hỏi thăm nhau.
Nhưng lại chẳng tìm được lý do để sở hữu sự ấm áp ấy nữa…
Từ sau ngày hôm ấy, trong mỗi cơn mơ, Cố Nhậm đều nhìn thấy những giọt nước mắt rơi xuống. Có ai đó đang khóc, khóc thảm thương đến mức ngay cả trong mộng anh cũng cảm thấy đau đớn, tựa như từng mũi kim đâm vào trái tim mình…
Cố Tây Lương bị thương không hề nhẹ nhưng nhất quyết không chịu đến bệnh viện. Tối nay bị Cố Nhậm chơi xỏ một vố, anh đã cảm thấy bị sỉ nhục ghê gớm, giờ nếu vác bộ dạng này đến bệnh viện, thì còn gì là thể diện nữa?
Bao nhiêu ấm ức, tức giận của Nguyễn Ân đều bị những vết thương lớn nhỏ trên người Cố Tây Lương quét sạch, chỉ còn lại sự lo lắng.
“Anh nghe lời em một lần được không? đi viện nhé!”
Khóe miệng Cố Tây Lương khẽ co rút: “Anh bảo em nghe lời, em có nghe không?”.
Tựa hồ không kịp hiểu câu nói của anh, Nguyễn Ân nghi hoặc hỏi: “Anh nói về cái gì?”.
thật hết cách với cô, vừa mới hôm kia anh còn thấp giọng năn nỉ cô như vậy.
“Đừng đi!”
“Hẹn ngày khác được không?”
Cuối cùng anh phải nhượng bộ mà nói: “Nhớ về sớm!”.
Tuy rằng Nguyễn Ân đã biết lỗi, cũng đã chủ động đến tìm anh, nhưng vừa nghĩ tới chuyện cô vì một người đàn ông khác mà nói dối mình, Cố Tây Lương vẫn cảm thấy hậm hực, thế nên nổi hứng trêu đùa cô, không cho cô được như ý.
một người nằm trên giường, một người ngồi bên cạnh, băng gạc trắng chất đống, hai người cứ như vậy mà giằng co.
Cứ nói chuyện thì còn đỡ, đằng này, vừa mới yên tĩnh được một lát, Nguyễn Ân liền nhớ tới cuộc điện thoại sáng nay. Tranh thủ lúc Cố Tây Lương không kịp chuẩn bị tinh thần, cô vỗ ngực anh một cái.
“nói! Đêm qua anh ở với ai?”
Bị đánh trúng chỗ đau, Cố Tây Lương khẽ rên một tiếng, lông mày nhíu lại, nhưng anh vẫn cố tình nói những lời khiến cô suy nghĩ theo chiều hướng xấu.
Sau đó, Nguyễn Ân bất động rất lâu. cô đứng dậy, đối diện Cố Tây Lương. Lần đầu tiên bị người khác nhìn đến mức chột dạ. Cố Tây Lương quay đầu nhìn đi chỗ khác. một giây tiếp theo, Nguyễn Ân nhấc chân đi ra ngoài.
Cố Tây Lương hoảng hốt nhìn bóng lưng cô. Anh gần như vô thức tóm lấy tay Nguyễn Ân, kéo cô ngã lên người mình, thậm chí quên cả những vết thương còn chưa hết đau.
“Lừa em đấy!”.
Bị ôm quá chặt, Nguyễn Ân cảm thấy khó thở. Nhưng lúc này cô vô cùng bình tĩnh, giọng nói cũng vững vàng: “Sao lừa em?”.
Biết không né tránh được, Cố Tây Lương nghiêng đầu qua một bên, nhìn về một điểm nào đó vô định ngoài cửa sổ hòng che giấu nỗi lòng hiện lên trong ánh mắt.
“Chẳng phải là muốn thấy em… ghen ư?”
Hôm nay chắc chắn là ngày xui xẻo nhất, mất mặt nhất trong đời của Cố Tây Lương.
Ghen?
Được rồi, Nguyễn Ân thừa nhận, anh đã khiến cô ghen thành công!
Nhưng chẳng bao giờ cô dám nghĩ tới, người như anh mà cũng có lúc chơi cái trò này. Đây chẳng phải đặc quyền của phụ nữ hay sao?