Nếu như cuộc đời này chỉ có thể hết lòng yêu thương một người, em nghĩ người đó nhất định là anh.
Cố Tây Lương một đêm không về.
Bảy rưỡi sáng, Nguyễn Ân tỉnh dậy. Thế này đã là rất sớm so với thói quen ngủ nướng của cô rồi.
Đêm qua, cô khóc, khóc mãi, cho đến khi chìm vào chiêm bao. Trong mơ, cô thấy mình hoảng loạn truy đuổi. Có phải tâm trạng không tốt cũng sẽ tác động tới nội dung giấc mơ phải không?
Trở dậy, hình như bị cảm lạnh, Nguyễn Ân cảm thấy cuống họng khô khốc. cô kéo chăn lên, với lấy di động, tiếp tục gọi vào số máy cả một đêm đều tắt.
Lúc này đã chẳng còn ôm hy vọng gì nữa, chỉ đơn giản muốn thử một lần. không ngờ, cuộc gọi được kết nối.
“A lô.”
Giọng nói trầm ấm từ đầu bên kia truyền tới khiến Nguyễn Ân giật mình. Chiếc di động cầm không chặt suýt nữa rơi xuống.
một tiếng “a lô” lấy lệ qua đi, không có bất cứ thanh âm nào vang lên nữa. Nguyễn Ân nhất thời không biết nói gì, cô căng thẳng, rồi lại sợ nếu không lên tiếng thì anh sẽ tắt máy, thế nên chỉ có thể hỏi bâng quơ: “Anh… anh đang ở đâu?”.
“Khách sạn.”
Hỏi, rồi đáp.
Cái danh từ kia lại càng khiến Nguyễn Ân thêm căng thẳng.
Khách sạn…
“một mình?”
“không.”
“Anh tới đó… gặp khách hàng à?”
Dứt lời, cô chợt nghe thấy tiếng cười châm chọc của Cố Tây Lương.
“Gặp khách hàng? Ở khách sạn? Giờ này?”
Ba câu hỏi liên tiếp đẩy trái tim của Nguyễn Ân xuống đáy vực.
Trước đây cô từng nghe không ít tin đồn tình cảm của Cố Tây Lương, nhưng sau khi kết hôn, anh hoàn toàn xứng với bốn chữ “giữ mình trong sạch”. Chơi đùa và tình cảm, anh luôn phân định rạch ròi.
Chỉ có điều, cô đã hỏi như vậy, đã chuẩn bị giả vờ như không có chuyện gì xảy ra như vậy, anh chẳng lẽ không thể nhân từ một chút sao?
“Thế anh gặp ai?”
Khẩu khí của người bên kia cũng dịu xuống, không còn giọng điệu khích bác nữa. Nhưng anh lại tàn nhẫn thốt ra hai tiếng: “Phụ nữ”.
“À, vậy anh tiếp tục đi.”
Nguyễn Ân chủ động cúp máy.
Khách sạn, phụ nữ.
Cố Tây Lương, anh cho rằng em sẽ tin ư? Tin rằng, khi thất tình anh sẽ đi tìm hoan lạc ư?
Sáng mùa đông, trời hửng nắng muộn, mãi tới tám giờ mà vẫn còn mờ mịt. Nguyễn Ân vào phòng tắm chỉnh đốn lại vẻ ngoài, sau đó đi dạo dưới ánh nắng yếu ớt của ngày đông.
đi bao lâu? cô không nhớ nữa, cô cảm thấy đáy lòng bình yên lạ, nhưng ngay bản thân cô lại không phát hiện ra, dọc đường đi, móng tay sắc nhọn sắp đâm thủng lòng bàn tay. Rốt cuộc thì cô vẫn sợ hãi, sợ anh thật sự đã ở bên người con gái khác. cô tự hỏi, vì sao anh lại tàn nhẫn như thế? Ngay cả một cơ hội giải thích, một cơ hội hối hận cũng không cho cô? Chỉ để lại một câu nói rồi bỏ mặc cô quằn quại trong địa ngục.
Vì sao anh nỡ?
Rất nhiều cửa hàng ở bên đường bắt đầu mở cửa. Khu này bình thường khá náo nhiệt nhưng hiện tại lại thưa thớt người. Trời lạnh quá. Hơi vừa thở ra, nháy mắt đã tan vào không khí. Nguyễn Ân khẽ kéo sát chiếc áo gió trên người lại, chiếc áo Bubbery này là Cố Tây Lương mua trên đường đến sân bay trong lần đi Thụy Sĩ. Khi đó, vừa nhìn thấy, anh liền cho rằng hợp với Nguyễn Ân, nên sai người mang về tặng cô. Quả nhiên anh rất tinh mắt, chiếc áo cực kỳ vừa vặn với cơ thể nhỏ nhắn của cô, vừa đáng yêu, lại vừa có phong cách.
Bước vào một quán cà phê nào đó, Nguyễn Ân ngồi nhấm nháp tách cà phê nóng, dạ dày ấm dần lên, nhưng trái tim vẫn lạnh lẽo như tuyết rơi.
cô biết, biết rất rõ, không thể lừa gạt chính mình. cô đứng dậy trả tiền, ra khỏi quán rồi hòa vào dòng người đi trên đường, ai nấy đều chỉ có một vẻ mặt. cô bắt chước theo họ, đeo cho mình một chiếc mặt nạ, làm như mình chỉ là một người đi đường bình thường, chỉ vừa mới trải qua một giấc mộng dài, tỉnh mộng rồi thì thấy mình vẫn đang ở Mỹ, đang bị câm, đau đớn nhưng không tuyệt vọng, cùng lắm chỉ cần đứng trước gương, giơ tay làm một biểu tượng cố gắng lên! Cùng lắm thì khi thấy lạnh sẽ tự mặc thêm áo khoác, khi đói bụng sẽ tự mua đồ ăn, khi bị ốm sẽ tự mình khuyên nhủ bản thân phải kiên cường.
Thế nhưng, nếu thật sự có thể làm mọi thứ cho bản thân, vì sao lúc này cô lại có cảm giác toàn thân đang chảy máu? Giống như một người cô đơn vừa cắt đứt động mạch, chờ đợi máu trong người chảy đến giọt cuối cùng, vạn vật biến mất.
Theo dòng người di chuyển, bất giác Nguyễn Ân đã đứng dưới tòa cao ốc Cố Thị. cô ngẩng đầu ngước nhìn lên phòng làm việc trên tầng cao nhất, do dự chốc lát, cô đi vào. cô muốn xác định rằng Cố Tây Lương đang nói dối mình, anh đang nghiêm túc ngồi làm việc. Nhân viên lễ tân lập tức nhận ra Nguyễn Ân, lễ phép hỏi cô có phải đến tìm Cố Tây Lương hay không.
“Giám đốc hôm nay không đến công ty.”
Cảm giác như rơi từ trên cao xuống.
Nguyễn Ân cố gắng kiềm chế cảm xúc, xoay người ra ngoài. Bỗng nhân viên lễ tân gọi cô lại, nói: “Tối nay có tiệc rượu ở khách sạn Khải Duyệt, giám đốc chắc sẽ ở đó”.
thật nực cười, hành tung của chồng cô mà cô phải nghe từ miệng người khác.
Có muốn đi không? Đương nhiên là có. cô còn muốn hỏi thẳng anh một câu, cho dù đáp án có khó chấp nhận đến mức nào đi chăng nữa.
sự quật cường đi vắng từ lâu bỗng quay lại.
Nguyễn Ân búi mái tóc dài lên cao, trang điểm nhẹ nhàng, mặc chiếc váy dạ hội hở vai, kết hợp với chiếc khăn choàng lông màu trắng. Bao lâu rồi cô không ăn vận sang trọng như thế này? Biết cô không thích, nên từ sau khi cô trở về, Cố Tây Lương hằng ngày đều về nhà đúng giờ, cố gắng ở bên cô nhiều nhất có thể.
sự kiên trì của anh, cuối cùng cũng bị em bào mòn rồi sao?
Buổi tối, trời càng thêm lạnh. Nguyễn Ân kéo khăn choàng giữ ấm, cơ thể co rúm lại.
Cố Nhậm vốn chỉ muốn đến xin lỗi, anh đứng ngoài cửa do dự rất lâu, đến khi thở dài quay đi thì cửa bị mở ra. Nguyễn Ân xuất hiện trong bộ lễ phục sang trọng, anh ra hiệu cho tài xế lái xe đến trước mặt cô.
“Trời lạnh thế này, em định đi đâu?”
Nguyễn Ân liếc Cố Nhậm một cái, không trả lời, tiếp tục đi về phía trước. Chiếc xe cứ chậm rãi lăn bánh theo cô. Chần chừ một lúc, Cố Nhậm đột nhiên hạ cửa kính, thò tay ra ngoài tóm lấy cổ tay Nguyễn Ân.
“Em ghét anh như vậy sao?”
Thực ra là không, ngược lại, Nguyễn Ân hiểu những việc làm của Cố Nhậm. cô thấy anh rất giống mình trước kia, nghĩ đủ mọi cách, dùng đủ biện pháp để níu kéo một trái tim, chỉ có điều, cô thành công, còn anh thất bại.
Khuôn mặt nhỏ nhắn quay lại.
“Em thừa nhận em rất tức giận, nhưng em không ghét anh.”
không yêu, nên mới không hận?
Cố Nhậm vẫn chưa buông tay cô, anh không tiếp tục chủ đề này, mà hỏi: “Bây giờ bắt taxi không dễ, em muốn đi đâu?”.
Do dự một chút, Nguyễn Ân trả lời: “Khải Duyệt”.
Khải Duyệt? Ở đó hình như đang có yến tiệc, thiệp mời anh đã nhận được, nhưng không có hứng thú muốn đi.
Vậy Nguyễn Ân một mình tới đó làm gì? Đâu cần hỏi nữa. Lần này Cố Nhậm thật sự từ bỏ hi vọng, cuối cùng anh nói: “Anh đưa em đi”.
Dạ hội rất long trọng, các nhân vật có máu mặt đi đi lại lại, cười cười nói nói. Cố Tây Lương trông thấy Nguyễn Ân ngay từ lúc cô vừa bước vào cửa. Anh kinh ngạc. Nhưng khi thấy Cố Nhậm xuất hiện bên cạnh cô, sự kinh ngạc ngay lập tức chuyển thành căm giận.
Nguyễn Ân nhìn xung quanh, cuối cùng tìm được bóng dáng kia. cô nâng làn váy bước vội về phía ấy, nhưng chợt thấy tay người con gái bên cạnh khoác lên cánh tay anh, anh không cự tuyệt.
Sắc mặt Cố Nhậm không tốt cho lắm, anh nhíu mày. Hai người họ đang làm gì? Thị uy sao?
Nhận thấy bước chân của Nguyễn Ân đang lùi về sau, Cố Nhậm đột ngột ôm lấy eo cô, kéo cô ra giữa sân khiêu vũ. Nguyễn Ân muốn tránh né động tác của anh, nhưng anh càng ra sức giữ chặt cô lại, thấp giọng thì thầm bên tai: “Muốn cậu ta đến tìm thì đừng động đậy, nghe lời anh!”.
Vì thế, Nguyễn Ân không dám hành động thiếu suy nghĩ nữa. một trận chiến trong âm thầm chính thức nổ ra.
Dàn nhạc bắt đầu chơi điệu waltz, mọi người lần lượt vào sân nhảy, Cố Nhậm và Nguyễn Ân ở vị trí chính giữa. Cơ thể Nguyễn Ân máy móc di chuyển theo sự dẫn dắt của người đàn ông đối diện.
Mọi người ở đây đều nhận ra Nguyễn Ân, bên cạnh Cố Tây Lương lại có một cô gái khác, mặc dù họ đều cảm thấy kì lạ, nhưng không ai nhiều lời thắc mắc. Trong giới thượng lưu, chuyện này chẳng có gì ngạc nhiên.
Nguyễn Ân vừa ngẩng đầu lên thì bắt gặp ánh mắt không rõ tâm tình của Cố Tây Lương. Ngay sau đó, đúng là anh đi về hướng này, cô bắt đầu căng thẳng, giẫm phải chân Cố Nhậm, vội vàng cúi đầu xin lỗi. không thấy anh trả lời, cô lại ngẩng đầu. Lần này đã không còn bóng dáng kia đâu nữa, cô nhìn quanh tìm kiếm. Cố Tây Lương và Ninh Lam Nhân đang kề vai nắm tay nhau mà uyển chuyển khiêu vũ, ánh mắt hai người họ chăm chú nhìn thẳng vào bạn nhảy.
Lần đầu tiên Nguyễn Ân biết, hóa ra anh cũng có lúc nghiêm túc như vậy, đối với người khác.
cô quay đầu đi, viền mắt thoáng cái đỏ hoe.
Ngỡ rằng nước mắt đã khóc cạn trong một đêm, giờ phút này cô mới nhận ra, chỉ cần là chuyện liên quan đến Cố Tây Lương, cô đều không giữ nước mắt lại được.
Điệu nhạc còn chưa kết thúc, Nguyễn Ân đã giãy giụa muốn thoát khỏi xiềng xích của Cố Nhậm. cô không muốn nán lại nơi này thêm một giây nào nữa.
Đẩy mấy lần đều vô dụng, cô tức giận nói: “Buông em ra”.
“Em học được cách chạy trốn từ khi nào thế, Nguyễn Ân? không phải em rất cố chấp sao? không phải ưu điểm lớn nhất của em chính là quyết tâm sao? Vậy thì hãy để anh và cậu ta thấy sự quyết tâm của em đi!”
cô cũng sợ mình phải rời khỏi nơi đây trong nước mắt, thật sự mất mặt. Gặm nhấm vết thương là chuyện chỉ nên làm trong một góc tối tăm nào đó, cô không muốn đánh mất tự tôn và phơi bày nỗi đau của mình trước mặt người khác.
Thế nhưng Cố Nhậm nhất quyết không chịu buông cô ra. Vì sao anh cũng giống kẻ địch của cô vậy? Ai cũng không chịu buông tha cho cô?
Nguyễn Ân tủi thân, nước mắt không thể khống chế được mà trào ra. Gần đây cô phát hiện bản thân thật sự rất ngu ngốc.
Cố Nhậm bị cô làm cho giật mình. Anh nhìn hàng nước mắt chảy trên gương mặt đầy bi thương của cô, trái tim đau đớn không nói thành lời. một lúc sau, khi điệu nhảy gần kết thúc, Nguyễn Ân mới nghe thấy giọng nói của anh vang lên.
“Nguyễn Nguyễn, đây là lần cuối cùng anh giúp em.”
Chuyện xảy ra nhanh như chớp.
Nguyễn Ân chỉ kịp cảm nhận đầu mình bị ai đó giữ lấy, khuôn mặt đàn ông kề sát lại. cô biết điều này thể hiện cho cái gì, cô nỗ lực né tránh nhưng bị sức mạnh của đối phương khống chế, không thể cựa quậy.
Cố Nhậm vừa buông nụ hôn xuống, một giây tiếp theo, người con gái trước mắt đã bị ai đó mạnh mẽ kéo ra. Anh đứng thẳng người, ánh mắt nửa cười nửa không, nhìn thẳng vào đứa em ruột của mình. Đột nhiên, anh có cảm giác thắng lợi.
Chẳng phải chú muốn giả vờ trấn tĩnh sao? Rốt cuộc không nhẫn nhịn được rồi à?
Cố Tây Lương giữ chặt cánh tay Nguyễn Ân, trái tim đập dữ dội. Đúng thế, lồng ngực anh tựa như vừa bị rạch một đường.
Lúc xông tới, Cố Tây Lương mới phát hiện ra bàn tay to lớn của Cố Nhậm ôm lấy gương mặt Nguyễn Ân, nhưng một ngón tay đặt trước môi cô. Vì vậy, nụ hôn kia, thực ra là rơi trên tay Cố Nhậm. 12»