Em gái dung mạo giống cha mẹ, con gái rượu trông thanh tú không xấu nhưng không nghiêng nước nghiêng thành, mà dung mạo tuyệt lệ của cô không giống một ai trong nhà, tất cả những người thân quen luôn khen cô là càng lớn càng xinh đẹp, nói đùa không phải cha mẹ cô ôm nhầm con chứ?
Cô được nhiều hơn em gái, cha mẹ thương cũng không bao giờ nặng lời với cô, cô không phải ghen tị với em gái nhưng thực sự thì không phải, cô chỉ là……
Chỉ là đôi khi khó tránh khỏi cảm thấy cô đơn.
Chỉ là muốn có người chú ý đến cô, làm bạn với cô,…
Cô muốn thực sự chỉ vậy thôi.
Càng về đêm. Rèm cửa sổ lay động, tung bay, một bóng người xuất hiện, chậm dãi đi đến bên giường. Không tiếng động, trầm mặc, chăm chú nhìn khuôn mặt đang ngủ trên giường.
Thật lâu sau, mi tâm hơi nhíu lại
“Em .. Không vui vẻ sao?” Vì sao chứ? Những điều cô muốn đều đã có được tất cả hoàn toàn như ý cô muốn vì sao cô còn không vui vẻ? Anh nghĩ thế nào cũng không ra. Mải suy nghĩ, mi tâm cô nhíu lại dường như cô ngủ không được an ổn, anh đưa tay đến phía trên ấn đường của cô, lòng bàn tay từ từ ngưng tụ sương mù, sau một lúc lâu, anh thu tay lại, lại thả làn khói đen trên tay bay đi rồi biến mất.
Hút hết bệnh trong cơ thể cô, vẻ mặt cô hơi giãn ra, giấc ngủ thoải mái hơn.
Bàn tay đặt trên mặt cô vẫn chưa rút về, nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt. Mày đẹp như họa, sống mũi thẳng, cánh môi non mềm, đôi má min màng đây là những điều mà biết bao cô gái khác hằng mong muốn, dung mạo của cô đủ để hấp dẫn ánh mắt của tất cả đàn ông, từ đó cô có thể chọn cho mình người ưng ý nhất. Như vậy cô sẽ hạnh phúc.
Kiếp này cô sẽ được hạnh phúc, người kia sẽ cùng cười với cô, dắt tay nhau đến đầu bạc.
Đứng cạnh giường im lặng cả đêm, cho đến khi trời sáng anh mới yên lặng rời đi. Như bình thường im hơi lặng tiếng biến mất khỏi phòng. Thoáng như chưa tồn tại.
Sáng sớm tỉnh lại, Diệp Dung Hoa chỉ cảm thấy tinh thần rất sảng khoái, đêm trước cảm thấy không khỏe giờ đã không thấy nữa. Cô nhanh chóng rửa mặt, chải đầu xuống lầu chuẩn bị đồ ăn sáng cho mọi người.
Bữa sáng toàn là cô chuẩn bị cho cả nhà, nếu không vội thì cô sẽ tự nấu, một nồi cháo trắng và ít dưa muối, tương, lạc là đủ cho mọi người. Có khi ngủ dậy muộn cố sẽ ra ngoài mua. Ông thích ăn bánh mỳ kẹp trứng của bác Sơn Đông, cha ăn mỳ, mẹ ăn cơm và uống sữa, em gái thì thích bánh bao hấp mua ở phố đối. Bình thường cô có nửa tiếng để đi mua về, về đến nhà thì người nhà cũng đã rời giường.
Thế nhưng hôm nay cô gặp chút phiền toái. Diệp Dung Hoa cắn môi, ngầm bực chính mình nhiều chuyện, biến mình vào thế tiến thoái lưỡng nan. Trong lòng cô rất rõ ràng, cho dù có gặp lại tình huống đó, cô nhìn thấy nhóm học sinh chờ xe đi học nhàm chán bắt một con vật đùa nghịch, cô cũng sẽ tiến đến ngăn cản, không thể làm như không thấy được.
Hiện tại trẻ con được giáo dục như thế nào vậy? Dùng dây buộc chặt lấy cổ con chó, lại lấy dây chun bắn bắn vào nó, những chuyện như thế này thì có gì thú vị? Nhìn con chó run rẩy vì sợ, bất lực ư ử kêu cũng không thấy thương lại còn có thể cười được nữa?
“Đủ rồi các em không được làm như vậy!” Cô muốn ngăn cản lại bị chế nhạo trêu cợt.
“Dì ơi, người đã lớn tuổi rồi, thế nhưng chăm sóc cũng tốt đấy, nhìn vẫn trẻ trung đó, bọn tôi miễn cưỡng mời dì uống tách cafe nha!”
Khi đó không biết ai bắn không chính xác, bắn trúng tay cô, cô đau đớn nhíu mày, nghiêng đầu thoáng nhìn bóng hình cách đó không xa.
Là anh ta… Người này không phải hiếm khi mới ra khỏi cửa mà? Gần đây thật khéo hai hôm nay đều gặp. Nhìn phía trước cô cũng không bao giờ nghĩ anh ta sẽ tiến đến đây giải vây, cô đang nghĩ cách nào để thoát ra, đám nhóc bỗng nhiên đồng thời lập tức giải tán. Sao lại thế? Hoang mang vừa mới thoáng qua trong đầu, bên tai truyền đến một tiếng Thiên Lôi rống.
“Tiểu quỷ muốn chết à”Một người thanh niên bước nhanh tiến lên nhéo tai một cậu nam sinh chạy chậm nhất. Thì ra là anh ta, người này mọi khi nhìn rất thô lỗ, đối với động vật tựa hồ có chút yêu quý hàng xóm ở phố Khởi Tình – Khấu Quân Khiêm
“Thật là, trông tôi đáng sợ như vậy sao? Vừa thấy đã bỏ chạy, giống như tôi rất thích bắt nạt kẻ yếu vậy….” Người thanh niên cao lớn hoang mang nhìn cậu nam sinh, rõ ràng anh chưa làm gì mà…
“Có” cậu ta mặt muốn khóc trả lời anh.
Người này sống ở phố Khởi tình đã đủ đáng sợ rồi, ở tại nơi âm trầm quỷ dị như vậy, nhìn thấy dây chun bị vứt kia đều bị hù chết, anh ta nhất định có yêu pháp,
“Phải không?” Khấu Quân Khiêm lộ ra nụ cười dữ tợn ” Vậy hãy nhớ lời chú đáng sợ nói đây. Về sau nhìn thấy phải tránh xa, nếu để tôi biết được các cậu bắt nạt động vật nhỏ tôi liền cho các cậu biết tay. Còn nữa, về sau nhìn thấy chị này phải biết điều một chút, không được vô lễ với chị ấy, nghe rõ chứ là chị”
“Nghe, nghe rõ…”
“Bây giờ nói xin lỗi chị ấy sẽ không có lần sau nữa”
“Chị xinh đẹp thực xin lỗi…” Một cú đấm kia khiến cho cậu nam sinh sợ hãi, bị ép phải xin lỗi.
“Ách…” Tình hình bây giờ là như nào? Diệp Dung Hoa bị chọc cho dở khóc dở cười. Đợi đến lúc anh ta buông tay, cậu nam sinh lập tức chạy không thấy bóng dáng.
Cô biết người này muốn bảo vệ cô. Có khi đang đi mua chút đồ, anh ta cũng cướp lấy túi thay cô xách, không giống kiểu ân cần quan tâm mà thực sự lo lắng chiếc túi to kia sẽ làm gãy tay cô, trong khi trong túi chỉ có mấy chai bia, nước ngọt và chút nguyên liệu nấu ăn mà thôi.
Tính tình rõ ràng rất bồng bột nhưng khi ở trước mặt cô thì cố gắng đè thấp âm lượng, tuy dùng nhiều từ kỳ quái nhưng rất đáng yêu.
Sau lần đầu tiên gặp nhau ở cửa hàng bánh bao Sơn Đông, anh ta dường như mỗi ngày đều đến đó ăn sáng, ý đồ rõ ràng đến nỗi bác chủ quán còn phải nói rằng bánh bao của bác dù ngon cũng không bằng sắc đẹp mê người được.
Đàn ông dùng chiêu này để tiếp cận cô thật không đếm hết, cô đã sớm tập thành thói quen, cũng không thèm để ý, cho đến tận hôm nay…..
Cô nhìn đối phương nhanh chân cởi bỏ dây trói của con chó, đem con chó nhỏ sợ run ôm vào lòng, cũng không nhìn cô liền chạy vội đến bệnh viện thú y.
Cô đuổi theo sau, không để ý cách đó không xa có bóng người lặng lẽ đang thu tay lại, ánh sáng nhạt trên đầu ngón tay bị ẩn trong ống tay áo, đi về hướng ngược lại.
Khấu Quân Khiêm đem bác sĩ đang buồn ngủ gọi dậy. Khẩu khí của anh ta tuy rằng thực thô lỗ nhưng động tác đối đãi với con chó nhỏ lại cực kỳ ôn nhu, hành động này thực không phù hợp với dáng vẻ của anh ta, hơn nữa bác sĩ chỉ hơi mạnh tay chút sẽ bị anh ta trừng mắt: “Ông không nhẹ tay một chút được sao?”
Cô chính vì lo lắng mới đi theo, nhưng đứng bên ngoài càng nhìn càng thấy nam nhân này rất có ý tứ. Khi nói đến kim cương thì nói về vẻ bên ngoài, nói đến búp bê barbie thì nói về tâm linh tinh tế, trong và ngoài lại hoàn toàn trái ngược nhau. Xem ra ấn tượng xấu của cô với anh ta đều là sai, này nam nhân tâm địa thực tốt.
Vết thương của con chó được xử lý rất tốt, bác sĩ thú y ngáp một cái lại muốn đi ngủ. Khấu Quân Khiêm ôm con chó đi ra ngoài mới phát hiện cô đang đứng ngoài cửa.
“Cô….” Thế nào lại đi theo? Anh cũng không phát hiện.
Diêu Dung Hoa không nói câu nào lẳng lặng đánh giá anh.
Trước mặt cô anh thể hiện sự ân cần không giống những người đàn ông khác, nói chính xác là vừa xong anh một lòng một dạ muốn cứu con chó kia đã hoàn toàn quên đi sự tồn tại của cô.
Khấu Quân Khiêm bị cô nhìn có chút không được tự nhiên. Chỉ cần chạm phải ánh mắt của cô, anh lại cảm thấy ngại ngùng, những lời đã chuẩn bị trước để bắt chuyện vậy mà giờ lại quên sạch, mỗi lần đều tán hươu tán vượn sau đó suy nghĩ lại lại thấy mình ngu đến mức không thể chịu được.
Lúc này đây, cô không để cho anh phải suy nghĩ phải bắt chuyện như nào cô đã nhè nhẹ mở miệng: “Anh đã ăn sáng chưa?”
“Còn…còn chưa ăn” Anh theo bản năng trả lời.
“Vậy tôi mời anh ăn sáng, coi như cảm ơn anh hôm nay giải vây cho tôi!”
“Được.”
Cơ hội đã đến tận tay như vậy mà anh lại không biết tận dụng. Khi cô hỏi anh muốn ăn gì, theo bản năng nói ra bánh bao và sữa đậu nành. Cái quán nhỏ kia ngay cả một cái ghế nhỏ cũng không có. Cô nghĩ rằng đó là vì cô hay đi mua bánh bao ở đó nên cho rằng cô thích đồ ăn ở đó.
Kết quả đúng thật là cô “mời” anh một bữa sáng nhưng là anh tự mang về nhà ăn.
Thấy biểu hiện ảo não như muốn mổ bụng tự sát của anh, cô cười khẽ ra tiếng, mở miệng giải cứu anh: “Ngày kia, cha mẹ tôi đi uống rượu cưới nhà người thân, trong nhà không có ai, tôi cũng không muốn ăn cơm một mình, anh….”
“Sao, như thế nào?” Anh ta hỏi lại, không dám vọng tưởng đoán suy nghĩ đối phương chỉ sợ lại đoán nhầm.
Anh ta thật ngốc: “Ý tôi là.. Anh có muốn đến nhà tôi ăn cơm không?”
“Được.” Biểu cảm rất hưng phấn, như là cô cầu hôn anh vậy.
Lúc này cô thực sự cười thành tiếng.
“Đúng rồi, tôi không thích ăn bánh bao nên lần sau anh có thể chọn món khác”
Có, có, có…. Lần khác nữa ư? Nói như vậy, ý của cô là trừ bỏ bữa tối còn có thể cùng cô ăn bữa sáng sao?Thụ sủng nhược kinh người nào đó liền hóa đá, cô mỉm cười rời đi xem ra tâm tình cũng không tệ. Bởi vì cô phát hiện thì ra xung quanh vẫn có đàn ông tốt đáng chú ý, có lẽ hạnh phúc cũng không xa như cô tưởng.
Tin tức hai người thân nhau bắt đầu nan truyền.
Hẹn nhau ăn cơm, ngày nghỉ cũng đi dạo một chút, khi không có việc gì cũng nói chuyện phiếm ở nhà hàng, quán trà,… Đều có thể nhìn thấy dấu chân bọn họ đã đi qua, thậm chí nhà trẻ nơi Diệp Dung Hoa làm kỉ niệm một năm ngày thành lập anh cũng đến tham gia, cùng hát chia vui.
Chỉ cần là người sáng suốt đều nhìn ra, nếu nói không có quan hệ gì ai tin. Vì thế tin Khấu Quân Khiêm cùng Diệp Dung Hoa đang quen nhau nhanh chóng được truyền xa, hàng xóm láng giềng ai cũng coi bọn họ là một đôi chỉ là chưa nói ra mà thôi. Hai người vẫn im lặng chưa bao giờ tỏ thái độ với bên ngoài. Bất quá…. Việc này tiến triển xét cũng nhanh.
“Này ngươi có nghe không?”
Người đàn ông ngồi dựa vào cửa sổ sát đất, tầm mắt thủy chung nhìn về một hướng không rời, đối với người bên cạnh cằn nhằn nói liên miên hoàn toàn mắt điếc tai ngơ, ngay cả hừ cũng lười cùng cô hừ một tiếng.
“Ta nói họ Trạm kia, ngươi làm người cũng thật quá đáng” Tôn Y Nỉ chính thức tuyên bố cô đã tức giận. Cô nói nhiều như vậy, miệng cũng muốn khô mà anh cũng không thèm mời cô chén trà. Thực quá đáng, cư nhiên một chữ cũng không thèm nghe.
“Ngươi vẫn còn bày ra cái bộ dáng muốn chết này hả, Diệp Dung Hoa sớm muộn gì cũng bị người khác cướp mất.”
Cô nàng này không mời mà đến, ầm ỹ cả ngày bên tai anh chính là muốn nói sự tiến triển của Diệp Dung Hoa cùng Khấu Quân Khiêm. Việc này không cần cô chạy đến nói anh cũng biết rõ.
Nói nhiều như vậy mà vẻ mặt anh cũng không có chút biến hóa nào, Tôn Y Nỉ không khỏi chán nản. Đời này cô chưa từng chịu thua cái gì, mọi khi chỉ có cô cười làm gì có chuyện người khác làm khó cô. Nhưng đối với cái tên không có tình cảm này đúng là làm cho cô suy sụp.
Trạm Hàn ơi Trạm Hàn, thật đúng là người cũng như tên, lạnh như băng, lạnh như một khối băng lớn, nhưng lại là khối băng trong suốt, cứng rắn, không một chút vấy bẩn. Tên này cha mẹ đặt cho anh thật là ch