Chuông điện thoại báo thức reo inh ỏi ở đầu giường, Cam Lộ mở mắt ra, phát hiện mình đang nằm trong vòng tay Thượng Tu Văn, đầu gối lên ngực anh, cằm anh tì vào trán cô, hai tay ôm chặt lấy cô.
Cô hoàn toàn không biết họ đã ngủ thành tư thế này từ lúc nào.
Tối hôm qua, Cam Lộ về đến nhà vẫn không yên tâm về Tiền Giai Tây, bèn gọi điện thoại cho cô, chuông đổ rất lâu Tiền Giai Tây mới nghe máy, cười vô cùng phấn khích, giọng lè nhè: “Không sao, tớ không sao, ha ha, Lộ Lộ, đừng lo. Dzô dzô, chúng ta dzô cái nữa nào.”
Trong điện thoại là một mớ âm thanh hỗn tạp, tiếng la hét, cười nói, tiếng nhạc chát chúa hòa lẫn với nhau. Cam Lộ dĩ nhiên không tin bạn mình không sao, nhưng nghĩ đến ở nơi náo nhiệt như thế, nỗi đau có lớn thể nào có lẽ cũng có thể để sang một bên, huống hồ gì chỉ là một mối tình chưa lấy gì làm sâu sắc.
Cô vào phòng làm việc mở laptop lên, tiếp tục tìm vài tài liệu để hoàn thành luận văn của mình. Một lát sau, thấy thời gian cũng không còn sớm, theo thói quen thường ngày, cô thay đồ thể dục ra ban công nhảy dây. Một thời gian dài không vận động, cô nhảy một hồi đã thở không ra hơi, mồ hôi nhễ nhại. Cô đi tắm rồi lên giường như thường lệ, cầm lấy một quyển tiểu thuyết, nhưng lòng vẫn chưa yên, cô không xem vào lấy một chữ.
Nghĩ đến việc cùng nằm với Thượng Tu Văn trên một chiếc giường, cô thật sự không thể làm ra vẻ như không có chuyện gì. Phòng dành cho khách ở dưới lầu, nếu cô lên tiếng bảo anh xuống đó ngủ, anh có lẽ cũng sẽ không phản đối. Nhưng đã đồng ý dọn về nhà, lại làm chuyện như thế, vừa kinh động đến mẹ chồng vừa cảm thấy mình quá quắt.
Cô nghĩ không ra cách nào khả dĩ, bèn đặt tiểu thuyết xuống, tắt đèn, ngủ hơi sớm hơn thường ngày một chút. Trằn trọc một hồi, cô chìm vào giấc ngủ. Nửa đêm, cô trở mình thì chạm phải một cánh tay, giật mình tỉnh giấc, lúc này mới nhận ra, Thượng Tu Văn không biết đã về và lên giường từ lúc nào.
Nằm bên cạnh nhau lúc đã ngủ say như thế này cũng tránh được sự ngượng ngùng khi đối diện nhau, cô chỉ có thể nghĩ như thế.
Cô không dám động đậy, cơ thể co rúm lại đến mức mỏi nhừ. Hơi thở đều đều và hơi ấm tỏa ra từ cơ thể trong chăn nhắc cô nhớ rằng, có một người đang nằm cạnh cô trên cùng một chiếc giường.
Họ đã nằm cùng nhau như thế mấy trăm đêm rồi, yên lặng cũng có, nồng nhiệt cũng có, phóng túng cũng có, dịu dàng cũng có… nhưng đây là lần đầu tiên cô phải gồng mình nằm yên không nhúc nhích, chỉ sợ một cử động nhỏ của mình sẽ phá vỡ sự cân bằng đang được duy trì một cách thận trọng này. Không biết là bao lâu, cô mới mơ màng thiếp đi.
Bây giờ họ lại ôm nhau thân mật như trước, hoàn toàn không còn cái khoảng cách mà cô cố tình tạo ra khi nửa đêm giật mình tỉnh giấc. Cô không hiểu là do mình vô thức chui vào lòng anh hay anh nhân lúc cô đang say giấc đã ôm lấy cô, cô chỉ có thể nghĩ, cô không thể phản kháng như mình dự định, cũng không thể giữ khoảng cách với anh thêm nữa.
Cô cử động nhè nhẹ, thoát ra khỏi một cánh tay anh bấm tắt di động, anh tỉnh giấc, ôm cô chặt hơn.
“Em đi chuẩn bị bữa sáng cho mẹ.”
“Hôm qua lúc anh về, mẹ có dặn anh nói với em, sau này ngày nghỉ không cần phải dậy sớm chuẩn bị bữa sáng cho mẹ nữa. Mẹ ghi danh học lớp yoga ở công viên, hai ngày cuối tuần sẽ đến đó học yoga. Em ngủ rồi nên anh không kịp nói cho em biết.” Anh thì thầm.
Cô “ồ” lên một tiếng, cảm thấy thư thái. Nhưng tỉnh rồi vẫn bị anh ôm chặt thế này cô không khỏi có cảm giác kỳ lạ: cơ thể hình như có hệ thống ghi nhớ độc lập, chỉ vừa tiếp xúc đã dậy lên cảm giác quen thuộc, cảm nhận được sự ấm áp, nhẹ nhõm, thân mật tỏa ra từ nhau. Nhưng trái tim thì lại không thể theo kịp cơ thể, cảm nhận được ham muốn đang kìm nén trong lòng anh nhưng lại không thể tận hưởng niềm đam mê mà hôn nhân đem lại như trước.
Thượng Tu Văn thay đổi tư thế, vùi mặt vào cổ cô, không nhúc nhích, hình như là lại ngủ thiếp đi. Hơi thở từ mũi anh phả vào da cô nóng bỏng, cô cũng dần mơ màng chìm vào giấc ngủ.
Trong mơ màng, cô trở về lúc hai người mới cưới, lúc đó cô vẫn chưa chuyển công tác, vẫn ở căn hộ thuê bên hồ gần trường trung học văn hóa. Ngoài lúc rảnh rỗi thường ngày ra, Thượng Tu Văn mỗi thứ sáu đều đến đó, anh không phải là người thích ngủ nưởng, nhưng lại thích nằm lười nhác trên giường với cô vào mỗi sáng thứ bảy.
Đó có lẽ là quãng thời gian tự do nhất, nhẹ nhàng nhất trong cuộc sống hôn nhân của họ. Cô tất nhiên là biết lúc đó mình sống không thực tế cho lắm, không muốn đề cập đến rất nhiều vấn đề thực tế phải đối diện sau khi kết hôn, nhưng Thượng Tu Văn và cô đều thấy vui với cuộc sống như thế.
Cô lúc đó thật sự đã chuẩn bị sẵn sàng để cùng một người đàn ông đối mặt với tất cả các vấn đề trong cuộc sống chưa? Cô tự hỏi mình. Dĩ nhiên, cô chưa. Cô chỉ biết, mình đã chọn một người đàn ông có khả năng xử lý trong mọi tình huống, lần đầu tiên cô thoát khỏi trạng thái suốt ngày phải lo lắng cho người khác.
Cô không thể không nói với mình, để cuộc hôn nhân này nảy sinh vấn đề có lẽ cô cũng có một phần trách nhiệm.
Cô nghiêng đầu, cố cúi nhìn khuôn mặt hao gầy đang áp vào cổ cô, khoảng cách càng lúc càng gần cô lại càng cảm nhận được chút gì đó lạ lẫm toát ra từ gương mặt thân quen này. Nhìn từ góc độ này, chân mày của anh có vẻ hơi nhướng lên, sống mũi cao, bờ môi mỏng mím chặt, có gì đó khác với vẻ mặt thư thái khi ngủ lúc trước.
Cô biết anh không hề ngủ, chỉ là nhắm mắt mà thôi, cô bỗng lặng lẽ thở dài, anh dường như cảm nhận được tiếng thở dài không thành tiếng đó, đầu hơi ngước lên, môi anh dán chặt vào tai cô thì thầm: “Anh yêu em, Lộ Lộ.”
Đây gần như không phải là một lời tỏ tình mà là một lời hứa trịnh trọng, cô không trả lời, chỉ nép sát mình vào lòng anh.
Thượng Tu Văn ăn cơm trưa xong, vội trở lại thành phố J. Những ngày tiếp theo, cuộc sống hoàn toàn khôi phục lại trạng thái bình thường, ít ra là trên bề mặt. Cam Lộ vẫn hằng ngày đi làm, dọn dẹp nhà cửa. Ngô Lệ Quân sau hôm hơi ngà ngà say, vẫn giữ vẻ nghiêm nghị ít nói thường thấy, cả cô và bà đã quen sống chung một nhà như thế rồi.
Thượng Tu Văn mỗi ngày đều gọi điện thoại cho cô, nói dăm ba câu. Dù có bận rộn đến cỡ nào, anh vẫn cố gắng cuối tuần lái xe về nhà. Anh giữ đúng lời hứa với cô, không đòi hỏi cô về thể xác, gần như thỏa mãn với cuộc sống hòa bình này.
Thế nhưng sau khi cơ thể dần dần xích lại gần nhau, muốn để tim mình vẫ giữ một khoảng cách khách quan gần như là một điều không tưởng. Cam Lộ không chút ngạc nhiên phát hiện ra, lúc anh đụng chạm cô, cô đã không còn tránh né theo bản năng nữa, lúc anh ôm lấy cô, cô thậm chí còn chủ động điều chỉnh tư thế cho phù hợp.
Cam Lộ nghĩ, cứ tiếp tục như thế này, có lẽ cuối cùng rồi họ cũng trở về con đường kéo dài cuộc hôn nhân này, tương lai đã có thể chạm tay vào, nhưng cô lại không thể xác định mình thật sự muốn gì. Cô có chút an ủi nhưng lại có chút hoang mang.
Hôm nay Cam Lộ mang trái cây trường phát đến cho cha, dì Vương đang làm cơm dưới bếp, ông Cam ấp a ấp úng hỏi Thượng Tu Văn sau này có phải ở thành phố J làm việc một thời gian dài hay không.
“Tuần trước không phải Tu Văn đã nói chuyện với cha cả ngày rồi hay sao?” Cam Lộ đau đầu khi nói đến vấn đề này, nên đổ hết cho Thượng Tu Văn, “Anh ấy đã nói rõ với cha rồi mà.”
“Nó cũng nói không chắc chắn.”
“Trước mắt anh ấy sẽ ở đó nhiều hơn một chút.”
“Hai con sống mỗi đứa một nơi như vậy không tốt chút nào.”
“Con biết, con biết, chỉ là tạm thời thôi.”
“Lộ Lộ, có một chuyện cha không biết phải nói thế nào mới phải.”
“Chuyện gì ạ,” Cam Lộ cảnh giác theo bản năng, “Cha cứ nói thẳng ra đi, đừng dọa con.”
“Vốn dĩ cha muốn để Tu Văn nói với con, nhưng nó nói cha nói thì tốt hơn.”
Cam Lộ chóng cả mặt với kiểu nói vòng vo của cha mình: “Cha, nói chuyện chính đi, rốt cuộc là có chuyện gì? Có phải cha lại khó chịu chỗ nào không?”
“Cha… định đăng ký kết hôn với dì Vương con.”
Cam Lộ lúc này mới cất được cục đá tảng đang đè trước ngực, dở khóc dở cười: “Con cứ tưởng là chuyện gì, chuyện này đáng lẽ phải làm từ lâu rồi, có cần phải vòng vo để Tu Văn nói với con không? Cha đúng là thân thiết với con rể hơn cả con gái đấy.”
Ông Cam hình như cũng thở phào nhẹ nhõm: “Cha thấy Tu Văn nói có lý, dì Vương chăm sóc cha rất tận tình, cha không thể không suy nghĩ cho dì ấy.”
Trong lòng Cam Lộ nghĩ, câu nói này mình không nói 100 lần thì cũng đã đủ 99 lần rồi nhưng cha cứ nhất quyết không nghe, phải đến Thượng Tu Văn nói mới có sức thuyết phục, cô không khỏi thán phục anh. Cô không ngờ lời nói của Thượng Tu Văn lại có sức nặng với cha đến vậy, bỗng cảm thấy xúc động, ông Cam thấy cô không nói gì lại sốt ruột: “Lộ Lộ, nếu con không vui, cha chắc chắn không đi đăng ký đâu, cha nói rồi, căn nhà này cho muốn để cho con…”
“Đừng đừng, xin cha đấy, con có nhà để ở rồi. Sức khỏe của cha không tốt lại chẳng có bao nhiêu tiền, tài sản chỉ có căn nhà này thôi. Dì Vương chịu lấy cha là phúc của cha đấy, cha đừng bao giờ nói những lời làm đau lòng dì ấy nữa nhé.”
“Tu Văn cũng nói như vậy, nó nói chỉ cần con thích, nó sẽ kiếm tiền mua nhà cho con.”
Cam Lộ phì cười trước sự vui mừng có chút ngây ngô trong lời nói của ông Cam, dì Vương bê thức ăn ra có vẻ ngại ngùng, Cam Lộ giữ bà lại, cười khúc khích: “Đúng rồi, cho nên không cần phải lo cho con đâu. Hai người định ngày lành đi đăng ký kết hôn, con sẽ dẫn hai người đi ăn chúc mừng nhé.”
Về đến nhà, Cam Lộ vẫn làm việc nhà như thường ngày, mãi đến khi Ngô Lệ Quân đột ngột hỏi cô: “Hôm nay có chuyện gì vui à?”
Cam Lộ sững người, lúc đó mới nhận ra miệng mình đúng thật là đang cười. Việc trao đổi giữa mẹ chồng và nàng dâu trước nay chỉ dừng lại ở những chuyện nhất thiết phải trao đổi chứ chưa bao giờ đạt đến mức hỏi han tâm trạng nhau như thế. Nhưng căn phòng rộng lớn thế này, chỉ có hai người họ, mẹ chồng tuy tính cách mạnh mẽ, dù vẫn chưa có dấu hiệu tuổi già nhưng cũng có chút gì đó cô đơn. Cô cười: “Cha con định kết hôn với dì Vương, là cái dì chăm sóc cha con lúc ở bệnh viện đấy ạ.”
Ngô Lệ Quân hơi ngạc nhiên, sau đó gật gù: “Về già có bạn như thế rất tốt.”
Nếu là những cặp mẹ chồng nàng dâu khác có lẽ đã có thể nhân cơ hội này trò chuyện một chút về vấn đề riêng tư nhưng Cam Lộ không nghĩ rằng Ngô Lệ Quân cần cô phải an ủi, cũng không định khinh suất.
Nhưng sau một sự khởi động như thế, họ bắt đầu trò chuyện với nhau nhiều hơn, gần như tiếp cận với trạng thái trao đổi thường thấy.
Thượng Tu Văn về nhà lập tức nhận ra điều này, nhưng không đưa ra bất cứ bình luận gì. Anh chỉ dặn cô mua quà cho dì Vương, “Cha chắc chắn không nghĩ đến chuyện này đâu, cho dù là hôn nhân cao tuổi, có nhẫn cưới cũng là một sự tôn trọng.”
“Đúng đó, ngày mai em sẽ đi mua. Đúng rồi, sao anh thuyết phục được cha vậy? Chỉ nói dì Vương tốt, tận tình chăn sóc cha sao? Mấy lời đó em đã nói hết rồi mà chẳng có hiệu quả.”
Thượng Tu Văn mỉm cười: “Người cha quan tâm nhất là em, em càng khuyên cha cha càng nghĩ đến cảm nhận của em. Anh nói chắc chắn là khác rồi.”
Cam Lộ không thể không một lần nữa thừa nhận, sự tinh tế của người đàn ông này cô chẳng tài nào theo kịp. Làm được những điều như vậy đối vớ