Chớp mắt một cái học kỳ lại sắp kết thúc, Cam Lộ bận rộn xong với kỳ thi học kỳ, thở phào nhẹ nhõm. Hôm nay, Thượng Tu Văn bỗng dưng nói có buổi tiếp khách, muốn dẫn cô theo cùng. Cô có chút bất ngờ, trước đây Thượng Tu Văn chưa bao giờ dẫn cô đến các buổi tiếp khách làm ăn cả. Chỉ có dịp cuối năm, cô mới đi dự buổi tiệc do công ty An Đạt tổ chức nhân viên và người nhà của họ, mọi người cùng nhau ăn uống, Phùng Dĩ An đại diện cho công ty phát bao lì xì, coi như là tống cựu nghênh tân, vui say một bữa. Bây giờ An Đạt đã ngừng hoạt động, chẳng lẽ cùng nhau mở tiệc chia tay hay sao.
Thượng Tu Văn cười lắc đầu: “Việc anh đang làm có tín hiệu tốt, sau tết, anh đến làm việc tại công ty đầu tư Viễn Vọng, hôm nay đi dùng cơm cùng với các lãnh đạo và nhân viên cấp cao của Viễn Vọng, muốn để em gặp mặt đồng nghiệp mới của anh.”
Anh giới thiệu về công ty Viễn Vọng vô cùng ngắn gọn: “Công ty đầu tư này thành lập 5 năm rồi, rất có thực lực, trước đây cũng đầu tư vào nhà đất, mấy tháng trước mời được một tổng giám đốc du học ở nước ngoài về, lĩnh vực đầu tư bắt đầu được mở rộng, anh thấy viễn cảnh phát triển của nó, sau này sẽ phụ trách vận hành một bộ phận.”
Cam Lộ chẳng có chút khái niệm nào đối với mấy từ đầu tư, phát triển, chỉ là cô có cách nhìn truyền thống đối với công việc luôn luôn cho rằng dù là bất cứ ai, tốt nhất cũng nên có một công việc chính thức, nghe tin này dĩ nhiên rất vui mừng.
Cô theo lời dặn dò của Thượng Tu Văn, trang điểm nhẹ nhàng, thay một bộ váy lịch sự, nhưng đến nơi dùng cơm mới phát hiện mình vẫn chưa đủ trang trọng.
Mấy ngày liền tuyết rơi rồi lại dừng, nhưng không hề có ý muốn tạnh hẳn, hôm nay ngoài trời bông tuyết lại lất phất, Thượng Tu Văn lái xe đi thẳng ra ngoại ô.
Cam Lộ không ngờ, nơi có vẻ lạnh lẽo, vắng vẻ này lại có một nhà hàng sang trọng như thế. Khu vườn đầy phong cách, trước của treo bảng hiệu hội sở Tùy Duyên, xe chạy vào trong chỉ thấy đèn lồng giăng khắp nơi, ánh đèn màu đỏ thẫm in lên những bông tuyết bay đầy trời khiến người ta có cảm giác không biết là thực hay mộng.
Bãi đỗ xe là hàng hàng lớp lớp những chiếc xe con sang trọng, chiếc xe BMW của Thượng Tu Văn lọt thỏm vào trong. Hai người xuống xe, lập túc có nhân viên phục vụ cầm ô đi đến. Thượng Tu Văn cầm lấy ô, che cho Cam Lộ, hai người cùng đi xuyên qua khu vườn, bước lên cầu thang lát bằng đá Đại Lý trải thảm đỏ, luồng khí ấm bên trong tỏa ra. Cam Lộ mặc phong phanh bây giờ mới thấy ấm lại.
Trước mặt là một hội trường rất lớn được trang trí vô cùng rực rỡ, sau cầu thang hai bên là tranh thủy mặc, tiếng nước róc rách chảy phía dưới, ngay dưới chân cầu thang là hồ nước hình con sò, bên trong những chú cá Koi Nhật Bản tung tăng bơi lội. Phía bên trái hội trường là dàn nhạc dân tộc, mô hình phỏng theo chuông nhạc, khánh nhạc đời xưa đặt dưới đất, mấy cô gái trẻ mạc trang phục cổ trang mỗi người chơi một loại nhạc cụ: đàn tranh, tỳ bà, thổi sáo, địch, đang cùng hợp tấu bản “Thái vân truy nguyệt”, tiếng nhạc trong vắt, du dương níu chân không ít thực khách, mãi cho đến khi tiếng nhạc dứt hẳn họ mới lục tục lên lầu trên vào phòng đã được đặt sẵn.
Trong phòng đã có hơn mười mấy người, nam có nữ có, toàn bộ đều ăn mặc rất trang trọng và hợp mốt. Thượng Tu Văn trước tiên giới thiệu cô với vợ chồng Vương Phong, chủ tịch hội đồng quản trị của Viễn Vọng. Vương Phong có lẽ ngoài 40 tuổi, dáng người trung bình, tóc cắt ngắn gọn gàng, hai bên thái dương đã xuất hiện lốm đốm tóc bạc, tướng mạo bình thường nhưng phong thái lại khá bắt mắt, vợ ông Từ Hoa Anh khoảng hơn 30 tuổi, cao ráo lanh lợi, mặc một bộ váy màu đen sang trọng,Thượng Tu Văn giới thiệu bà ta là chủ tịch Hội đồng quản trị tập đoàn Phong Hoa, doanh nghiệp tư nhân lớn nhất ở thành phố này, tiếng tắm còn lớn hơn cả chồng bà, Cam Lộ cũng từng xem một bài báo đưa tin về doanh nghiệp này.
Từ Hoa Anh rất cởi mở tự nhiên: “Tu Văn, nhắc đến chức vụ mà làm gì, hôm nay tôi là bà Vương được ông Vương dẫn đến dùng cơm thôi.”
Mọi người đều cười, Vương Phong cũng mỉm cười: “Bà xã ạ, em thật biết giữ thể diện cho anh đấy.”
Những người khác đều là cổ đông hoặc cán bộ quản lý của Viễn Vọng, mọi người đều dẫn vợ mình theo, chỉ có tổng giám đốc trẻ tuổi Lộ Phi là đi một mình, anh ta chưa đến 30 tuổi, có gương mặt sáng sủa, đẹp trai, thần thái điềm đạm và hướng nội, rất nổi bật trong đám đông.
Buổi tiệc bắt đầu, Vương Phong hỏi Lộ Phi ngồi bên cạnh: “Thời tiết này mà phải đi Quý Dương sao?”
Lộ Phi mỉm cười gật đầu: “Tôi đã bàn giao công việc mấy ngày hôm nay rồi, mong chủ tịch Vương thông cảm cho lần bận việc riêng bỏ việc công này của tôi.”
Từ Hoa Anh cười: “Lộ Phi, tôi rất không tán thành đàn ông vì việc tư mà bỏ việc công, nhưng cậu cứ đi đi, tôi trước giời đều không xem vào việc của Viễn Vọng, chủ kiến này có thể thay chủ tịch của các cậu đưa ra đấy.”
“Bà xã à, tất cả chủ kiến em đều có thể thay anh đưa ra.” Vương Phong cười lớn, quay sang Thượng Tu Văn, “Tu Văn sẽ đến tiếp nhận công việc điều hành ở một bộ phận nhanh thôi, không sao đâu.”
“Mấy ngày này tôi còn phải đến Húc Thăng một chuyến nữa.” Thượng Tu Văn cười nói, “Nhưng rất nhanh sẽ quay về, không làm ảnh hưởng đến việc mà Lộ tổng đã giao”
Lộ Phi bên kia bàn nâng ly mời: “Giám đốc Thượng khách sáo rồi, chuyện riêng của tôi ảnh hưởng đến lịch trình của anh, thật có lỗi quá.”
“Thành phố J bên đó nghe nói tuyết rơi rất dày, trận tuyết năm nay thật khủng khiếp.” Một vị phó tổng nói, “Phạm vi ảnh hưởng rất lớn.”
“Đúng vậy,” Từ Hoa Anh nói, “Hai người ra ngoài phải chú ý an toàn đấy.”
Thượng Tu Văn và Lộ Phi đều cười gật đầu để bà an tâm.
Tiếp đó cuộc trò chuyện toàn là nội dung làm ăn mà Cam Lộ cảm thấy rất xa lạ, nhưng ngoài Từ Hoa Anh nói năng hiểu biết không kém đấng mày râu ra, những phụ nữ khác hiển nhiên đều không thể chen lời vào, cũng vô cùng thận trọng, chỉ hạ thấp giọng trò chuyện với nhau về những đề tài nhỏ nhặt trong cuộc sống như việc học hành cửa con cái, mua sắm… Cam Lộ phần lớn là ngồi nghe, nhưng cô không hề có cảm giác không tự nhiên. Lần đầu tiên tham gia vào giới làm ăn của Thượng Tu Văn, nhìn chồng mình tuy nói không nhiều nhưng lại rất thoải mái, cô cảm thấy vui vô cùng.
Khi ra về Thượng Tu Văn đi cùng với Lộ Phi.
“Sân bay ở Quý Dương nghe nói phải đóng cửa vì tuyết rơi nhiều, tổng giám đốc Lộ, anh định đến đó bằng cách nào?”
“Ngày mai tôi sẽ đi Quảng Tây, nghe nói đường ở đó đã được khai thông.”
Thượng Tu Văn gật gù: “Tốt, đợi anh về cùng cùng bàn bạc với Húc Thăng cũng không muộn, từ giờ đến hết năm chắc không có động thái gì nữa.”
Bọn họ mỗi người lên xe của mình, Cam Lộ hỏi Thượng Tu Văn: “Vì sao anh lại bàn bạc chuyện của Húc Thăng với tổng giám đốc Lộ?”
“Viễn Vọng có ý mua một số cổ phần của Húc Thăng, anh cho rằng đây là chuyện tốt, có thể giúp Húc Thăng phát triển bước tiếp theo, nên tận lực nắm lấy cơ hội này, nhưng cậu khá là bảo thủ, không muốn cổ phần của công ty lọt vào tay người ngoài, mối giao dịch này vẫn còn đang trong thời gian thương lượng.” Xe của anh theo sau Audi Q7 của Lộ Phi chạy ra khỏi khu vườn, anh liếc nhìn Cam Lộ, “Buổi tiệc chỉ nói chuyện làm ăn, lại chẳng có ai quen, anh nghĩ em sẽ rất chán, nhưng nhìn em hôm nay có vẻ rất vui.”
“Đúng vậy, ông chủ và đồng nghiệp của anh xem ra rất được, hơn nữa quan hệ giữa em với bọn họ cũng rất tốt, em dĩ nhiên là vui rồi.”
Thượng Tu Văn cũng cười, đưa tay vuốt tóc cô: “Em ngốc ạ, nhìn thấy anh sắp đi làm rồi chắc là nhẹ nhõm cả người rồi chứ.”
Cam Lộ thành thật thừa nhận: “Đúng vậy.”
“Công việc này phải thường xuyên đi công tác, sau này không có nhiều thời gian ở bên cạnh em như bây giờ nữa.”
“Không sao, chỉ cần anh làm việc ở đây là được rồi.” Cam lộ cười típ mắt nói.
Thượng Tu Văn trêu cô: “Em không hỏi đãi ngộ thế nào à?”
“Không quan trọng, em luôn cảm thấy tiền đủ dùng là được rồi.”
“Đến đây làm việc thu nhập rất tốt, hơn nữa lại có quyền mua cổ phần. Anh sẽ nỗ lục kiếm tiền, để cho con chúng ta có cuộc sống tốt nhất.”
Giọng nói của Thượng Tu Văn bình thản, chẳng khác gì thường ngày nhưng Cam Lộ đã thấy rưng rưng, đặt tay mình lên tay anh đang để trên vô lăng, phía trước là trận tuyết lớn rơi mấy ngày liền chưa dứt, xe cộ trên đường đều chạy chậm, trong lòng cô cảm thấy ấm áp và sung sướng.
Thế nhưng Cam Lộ rốt cuộc không thể tận hưởng tình yêu như lúc trước được nữa.
Thượng Tu Văn không chỉ cai rượu thuốc mà còn mua vitamin B9, dặn dò Cam Lộ uống đều đặn đúng giờ. Anh tìm rất nhiều tư liệu trên mạng rồi in ra. Anh tính thời gian rụng trứng, nói với vẻ đăm chiêu: “Theo ý kiến của các chuyên gia, quan hệ dày đặc sẽ dẫn đến chất lượng không cao, tốt nhất anh nên tìm thời gian hợp lý một phát trúng đích ngay, là ý nói anh muốn sinh đôi cũng không thành vấn đề.”
Cô lại nhớ đến câu chuyện ở khu nghỉ dưỡng ven biển lần đó, bất giác phì cười, nhưng rất nhanh sau đó cô không còn cười nổi nữa.
Một người trước nay không để ý đến chuyện nhà như Thượng Tu Văn bắt đầu dặn dò chị giúp việc nấu ăn thực đơn mỗi ngày, toàn là thực đơn có lợi cho việc mang thai mà anh tìm được trên mạng. Lần đầu tiên nghe anh gọi điện cho chị Hồ giúp việc, cô rất lấy làm lạ, nhưng Ngô Lê Quân tỏ ra thản nhiên như không, như thể biết tỏng đôi vợ chồng trẻ đang làm trò gì.
Cô xem tài liệu mà anh in ra, từ thức ăn nào tốt cho cả hai vợ chồng đến thời gian và tư thế thụ thai lý tưởng nhất thứ gì cũng có, mặt cô từ từ nóng ran, cô cười khúc khích: “Chẳng lẽ toàn bộ phải chiếu theo đây mà làm ư?”
“Dĩ nhiên rồi, nếu đã quyết định có con rồi thì phải cho ra một bảo bối khỏe mạnh nhất có thể chứ.”
Một Thượng Tu Văn tỉ mỉ đến vụn vặt như thế cô không quen chú nào, cô chợt cảm thấy bất an: “Tu Văn, nếu em không có thai, anh sẽ thất vọng phải không?”
Anh sững lại, rồi cười, tâm trạng thoải mái ôm lấy cô: “Không mang thai thì chứng tỏ anh phải tiếp tục cố gắng, có gì đâu mà phải thất vọng.”
Nói là nói thế nhưng Cam Lộ vẫn cảm thấy áp lực tâm lý đè nặng trong lòng, đến lúc có thể dùng que thử thai, sáng nào cô cũng kiểm tra, nhìn thấy chỉ xuất hiện một vạch trên que, tâm trạng cô bỗng thấy trống trải đến kỳ lạ.
Cô không thể ngờ Thượng Tu Văn lại mong mỏi sự ra đời của đứa trẻ đến vậy. Nghĩ đến việc có thể làm anh thất vọng, cô không dám nghĩ tiếp nữa.
Kỳ thi học kỳ cuối cùng cũng kết thúc, học sinh và giáo viên thở phào nhẹ nhõm. Tuy công viêc của giáo viên vẫn phải tiếp tục, kỳ nghỉ đông vẫn chưa chính thức đến nhưng nhẽ nhõm hơn rất nhiều so với thường ngày lên lớp.
Cam Lộ đến ngày thứ ba của chu kỳ kinh nguyệt, một mình đến bệnh viện lớn nhất của tỉnh, bệnh viện trung tâm thành phố, lấy số của một chuyên gia trong vấn đề hiếm muộn, người đến khám ở khoa này đông đến mức khiến cô kinh ngạc, cô không ngờ rằng thành phố này lại có nhiều cặp vợ chồng bị vấn đề hiếm muộn vây khốn đến thế.
Vất vả đợi đến lượt mình, cô bước vào phòng khám, bên trong có hai bác sĩ, ở giữa ngăn cách bởi một bức bình phong màu trắng toát. Tuy không chen chúc chật chội nhưng rất rõ ràng, cuộc đối thoại giữa bác sĩ và bệnh nh