một họa sĩ, là anh Long Khê, cũng vẽ tranh thủy mặc, bà có quen anh ấy không?”
“Quen chứ, đó là học trò của bà.”
Tim chùng xuống. Trong ban dự án đúng là có một người tên Long Khê, tiếng tăm lừng lẫy, là truyền nhân của Chiết phái, tốt nghiệp Học viện mỹ thuật Trung Ương, là họa sĩ nổi tiếng trong giới hội họa. Như vậy, bà cụ hẳn rất nổi danh.
Sau đó, Lịch Xuyên bỗng khẽ ho một tiếng, anh liền nói: “Thật xin lỗi.”
Trong lúc nói chuyện với bà cụ, anh thuận tay cầm miếng bánh lên, cắn một miếng. Có lẽ là bị sặc, anh lại ho khan một tiếng, do quá nhanh nên anh không kịp xoay người đi.
“I am so sorry. It happened before I could stop it[8].”
[8] Tôi vô cùng xin lỗi, tôi không kịp tránh.
Phong cách quý ông lịch thiệp lại nổi lên nữa. Tôi mất một phút mới hiểu ra, anh lại xin lỗi vì cơn ho ban nãy.
Tôi cười thầm, bà cụ đúng là một cặp với Lịch Xuyên. Một người rất vô tư, rớt răng giả cũng không để ý, chỉ lo nói chuyện, một người thì quá lịch sự, ho khan một tiếng thì xin lỗi nửa ngày.
“Bà ơi, bà ngồi chơi nha, con đưa anh Vương sang phòng nghỉ ngơi.” Tôi kéo Lịch Xuyên, đi nhanh như chớp.
Chúng tôi cùng đi ra hành lang bên ngoài nhà hàng. Lịch Xuyên lấy tay che miệng, ho khan không ngừng. Tôi nhìn anh, thở dài một hơi, nói: “Trong món đó có mù tạt, trước nay anh đâu có ăn. Sao lần này lại quên?”
“Làm sao tôi biết trong đó có mù tạt.”
“Vậy anh hết chưa?” Tôi hơi lo lắng “Không thôi chúng ta về liền đi.”
“Tiệc rượu còn chưa bắt đầu.”
“Nói cho cùng, đấu thầu phải dựa vào thực lực và thiết kế. Biểu hiện tốt ở tiệc rượu cũng vô dụng thôi.”
“Câu này nói ở nước ngoài thì đúng, nhưng ở đây thì chưa chắc. Huống chi, lần này Giang Hạo Thiên nhờ tôi hỗ trợ, bây giờ tôi đi, cho dù vì nguyên nhân gì đi nữa, cũng làm ông ấy mất mặt.”
Đúng là Giang Hạo Thiên gọi điện nhờ Lịch Xuyên sang cứu. Nhưng mà, Điền Tiểu Cương và Tạ Hạc Dương vẫn luôn đứng cạnh nhau, thái độ thân thiết hơn bình thường, ai cũng phải cảm thấy bực mình. Công sức mười ngày nay của Lịch Xuyên, nào là khảo sát hiện trường, nào là đo đạc công trình, còn phải nghiên cứu văn hóa, có thể nói là dốc hết toàn lực, chỉ mong trúng thầu. Thật ra, áp lực của anh là lớn nhất.
“Nói nè, sau khi về Thụy Sĩ, anh nên viết một bài luận, lấy tiêu đề là “Sự hoang mang của một kiến trúc sư nước ngoài ở Trung Quốc”.”
Anh ngẩng đầu nhìn tôi, đột nhiên bật cười.
Tôi nhìn khuôn mặt anh, cảm giác choáng váng. Đây là nụ cười mà tôi ngày ngóng đêm mong suốt sáu năm qua. Đột nhiên xuất hiện lúc này, làm tôi có chút ngỡ ngàng.
Anh đứng dậy, tôi bỗng nhiên phái hiện trên cổ tay của anh vẫn quấn băng. Chẳng lẽ, miệng vết thương kia sâu lắm à? Ba ngày vẫn chưa lành?
“Lịch Xuyên, tay anh…”
Anh ngắt lời tôi, đột nhiên nói: “Tiểu Thu, ngày mai qua năm mới. Em có thể năm mới khởi đầu mới được không?”
“Ý anh là sao?”
“Em có áp dụng chủ nghĩa nữ quyền thật triệt để không?”
“Không thể.” Quả quyết từ chối, dù tôi nhận thấy được cảm giác hạnh phúc của mình đang từ từ xì hơi.
“Just let it go, please[9].” Anh nhìn mặt tôi: “Anh xin em.”
[9] Em quên mọi chuyện đi, nhé!
“No.”
Tôi cảm thấy, khuôn mặt anh bỗng dưng trở nên tàn nhẫn. Giống y hệt khuôn mặt vào ngày chúng tôi chia tay nhau sáu năm trước.
Ngay tại giờ khắc này, tôi bỗng nhiên hiểu được, tại sao anh lại về Trung Quốc.
Cho dù CGP thắng thầu lần này, giao toàn bộ tiền lời cho Lịch Xuyên, thì đối với anh mà nói, chẳng qua chỉ là một con số lẻ mà thôi. Hạng mục này không đáng để anh bỏ bê công việc của mình, bỏ luôn việc điều dưỡng tại bệnh viện, từ xa xôi ngàn dặm trở về đây.
Anh về đây, đơn giản là vì hai mươi ngày trước, trong cơn say mềm, tôi lại gửi một lá thư vào hộp thư của anh. Trong đó chỉ viết năm chữ, sau đó là một chuỗi dấu chấm than:
“Lịch Xuyên, anh về đi!!!”
Đó là lá thư đầu tiên tôi gửi cho anh sau ba năm ngừng liên lạc. Gửi xong tôi liền hối hận. Trên thức tế, ba giây sau khi gửi, lá thư này bị trả ngược về. Hệ thống thông báo, người nhận từ chối nhận lá thư này, hệ thống tiếp tục thử gửi…
Cho nên, anh trở về. Vì tôi vẫn chưa quên được, vì anh có nghĩa vụ, phải chấm dứt hoàn toàn với tôi trong đêm giao thừa hôm nay.
Nụ cười của tôi biến mất, khuôn mặt trắng bệch trong nháy mắt.
“Anh đã đặt vé máy bay về Zurich rồi. Sau presentation sẽ đi ngay lập tức.”
Tôi cười lạnh, giơ tay ra trước mặt anh: “Vé máy bay đâu? Đưa cho em xem.”
Anh thật sự móc một tờ giấy từ túi ra đưa cho tôi.
Tôi liền xé nát vé máy bay: “Vé máy bay không còn nữa.”
Tôi thừa nhận, tôi điên rồi, tôi tuyệt vọng rồi, tôi lên cơn bạo lực rồi. Lần này, tôi không thể để Lịch Xuyên rời xa tôi đi nữa!
“Đó là vé điện tử.” Anh nói.
“Nói vậy, lần này, là vĩnh biệt?” Tôi cúi mặt, run run nói.
“You need a closure[10].”
[10] Em cần phải kết thúc đi.
“Nói cho em biết nguyên nhân anh lần trước anh bỏ đi.”
“…” Nhất quyết không nói.
“Lịch Xuyên, có phải anh bị bệnh rất nặng không?” Tôi nhìn anh, nước mắt lưng tròng “Anh biết rõ, cho dù anh bị bệnh gì, em cũng sẽ không rời xa anh. Em không quan tâm tới việc anh chỉ có một chân, cũng không để ý chuyện anh bị bệnh.”
“Anh không bị bệnh gì hết, không cần lo lắng cho anh.”
“Em muốn anh nhìn vào mắt em.” Tôi nhìn mặt anh “Nhìn vào mắt em, nói với em: Anh, Vương Lịch Xuyên, không yêu em.”
Anh cúi đầu trầm mặc, vài giây sau, lại ngẩng đầu, nhìn vào mắt tôi, nói với tôi rõ ràng từng chữ một: “Đúng vậy, Tiểu Thu. Anh không còn yêu em nữa. Anh hy vọng, mọi chuyện giữa anh và em, trước năm mới, sẽ chấm dứt hoàn toàn. Anh mong, em quên anh đi, đừng gửi gắm hy vọng gì ở anh nữa, không bao giờ gửi thư cho anh nữa. Em… có làm được điều này không?”
Tim tôi từ từ thu nhỏ lại, trong khoảnh khắc, biến thành một hạt bụi.
Tôi nói: “Em sẽ làm được. Tuy nhiên, em có một điều kiện.”
“Điều kiện gì?”
“Em có thể dứt mọi thứ. Tuy nhiên, anh phải ở lại Bắc Kinh, ở lại CGP.”
Anh nhìn tôi, nghiên cứu vẻ mặt của tôi. Sau đó nói: “Ở lại bao lâu?”
“Ở lại tới khi em nói anh có thể đi mới thôi.”
“Trong lúc đó, em có cam đoan là giữa chúng ta chỉ là quan hệ đồng nghiệp bình thường không?”
“Em cam đoan.”
“Tốt lắm, anh đồng ý.” Anh nói “But you must move on[11].”
[11] Nhưng em phải cố quên đi!
Tôi không trả lời, chỉ lạnh lùng đứng lên: “Ngại quá, em muốn đi toilet.”
Tôi bước vội vào toilet, đóng cửa lại, ngồi trên bồn cầu, nước mắt tuôn xối xả.
Chủ nghĩa nữ quyền gì chứ, tôi nói với chính mình, đối với Lịch Xuyên, ngoại trừ khóc lóc, tôi không còn cách nào khác nữa. Tôi ngồi thút thít trên bồn cầu, mất hồn mất vía, không nhớ gì nữa, nghĩ chỉ cần khoảng một tiếng là xong. Đợi tới khi tôi khóc xong, run rẩy đứng dậy, đã qua năm tiếng đồng hồ. Tôi dùng hết cuộn giấy cạnh bồn cầu, khi tôi ra rửa tay, thấy trong gương là khuôn mặt ướt nước, tóc tai bù xù, hai mắt sưng thành hai quả hạnh đào thật to. Mà nước mắt của tôi vẫn chưa ngừng tuôn rơi. Tôi ôm một cuộn giấy to, không biết tại sao, đột nhiên tâm trạng càng buồn bã, đứng cạnh cửa khóc nức nở 20 phút nữa, rốt cuộc cũng ngừng khóc. Tôi liền lấy khăn quàng cổ che mặt lại, cúi đầu đi ra cửa khách sạn.
Có người đi tới, mặc áo khoác cho tôi.
Chúng tôi yên lặng đi ra xe, anh mở cửa xe, tôi nhanh chóng ngồi vào.
Giữa trời khuya lạnh lẽo, trái tim tôi dần bình tĩnh lại.
Người đó thở dài, cúi người xuống, cài dây an toàn cho tôi.
Trong khoảng khắc đó, tôi bỗng nhiên nói: “Lịch Xuyên, em muốn sờ thử gáy anh.”
Mặc kệ anh có đồng ý hay không, tôi giống như các nhà khảo cổ học, lấy tay đè đầu anh lại, sờ soạng xương đầu anh thật kĩ.