c, tôi cũng may mắn nằm trong số những học trò của ông. Nghe nói ông ấy cũng là Hoa kiều Thụy Sĩ, không biết anh Vương có quen ông ấy không?”
“Đó là ông nội tôi.”
“Tôi còn nhớ, lúc đó thầy Vương đi cùng con trai cả là anh Vương Sở Ninh, tuổi chúng tôi xấp xỉ nhau, nói chuyện với nhau rất vui. Anh Sở Ninh nói tiếng Trung khá lưu loát, vô cùng tao nhã, cũng là kiến trúc sư nổi tiếng.”
Lịch Xuyên gật nhẹ đầu: “Đó là bố tôi.”
“Gia đình anh Vương ra nước ngoài năm nào?”
“Khoảng những năm cuối đời Thanh.”
“Không phải là hậu duệ nhà Thanh đó chứ?” Một người đan ông trung niên đứng cạnh Tạ Hạc Dương bỗng nhiên ngắt lời.
Lịch Xuyên thản nhiên nói: “Không phải. Theo gia phả, dòng họ nhà tôi thuộc Lang gia Vương thị, mang dòng máu thuần khiết của Trung Nguyên.”
Tạ Hạc Dương nói: “Đúng rồi, để tôi giới thiệu, đây là kiến trúc sư trưởng của tập đoàn Gia Viên, anh Điền Tiểu Cương.”
“Anh Điền, đã lâu không gặp.”
“Xin chào, Lịch Xuyên. Sáu năm không gặp, hình như cậu biến mất khỏi Trung Quốc?”
“Đâu có? Công ty tôi còn ở đây, những lúc quan trọng tôi sẽ về đây để hỗ trợ.” Lịch Xuyên dừng một chút: “Thị trưởng Tạ, anh Điền là kiến trúc sư nổi tiếng ở đây, chiếm hết thiên thời, địa lợi, nhân hòa. CGP tuy là công ty nước ngoài, nhưng cũng mang dòng máu Trung Hoa. Lúc mở thầu chắc Thị trưởng Tạ sẽ không nhất bên trọng nhất bên khinh đâu nhỉ?”
Tạ Hạc Dương cười ha ha, xua tay liên tục: “Sao được, sao được! CGP có thực lực thiết kế rất mạnh, công trình cải tạo quy hoạch thành phố C sẽ là điển hình cho dự án quy hoạch mở rộng đô thị Ôn Châu. Chúng tôi rất hoan nghênh công ty nước ngoài tham gia đấu thầu. Yên tâm, yên tâm, tuyệt đối công bằng.”
Ba người đứng nói chuyện khoảng 10 phút, Tạ Hạc Dương bị một đám người khác vây quanh. Tôi đứng cạnh phiên dịch, thấy miệng khô lưỡi đắng, liền sang bàn rượu tìm đồ uống. Lịch Xuyên đi theo tôi.
“Dòng máu thuần khiết của Trung Nguyên?” Tôi chọc anh “Qua năm đời pha trộn rồi, còn gì là dòng máu thuần khiết nữa?”
“Thì hù người ta chút thôi. Đúng là không phải thuần khiết gì,” Lịch Xuyên nhướn mày “Ví dụ như, bà ngoại anh là người Pháp chính gốc.” Tôi nhìn nét mặt Lịch Xuyên, giờ mới hiểu rõ. Hèn gì dáng vóc Lịch Xuyên đậm nét Trung Quốc, nhưng mắt mũi lại mang theo đặc điểm phương Tây.
Anh lại nói thêm: “Người tên Điền Tiểu Cương có ý đồ xấu. Tôi sợ ông ta và Tạ Hạc Dương có giao dịch mờ ám gì đó. Nghe nói ở đây có rất nhiều tham quan.”
“Không cần lo, hiện nay phạm vi quản lý của Ủy ban Kiểm tra trung ương rất rộng. Dự án này khá lớn, không biết có bao nhiêu cặp mắt theo dõi. Nếu ăn hối lộ mà bị phát hiện, chắc chắn là sẽ bắt hết đường dây, xử tử hết thảy.”
Người này nhìn tôi, vẻ mặt nghi hoặc: “Cái gì là “Ủy ban Kiểm tra”? Cái gì là “phạm vi rất rộng”, cái gì là “xử tử hết thảy”? Còn nữa cái gì là “thiên tai nhân họa”?”
“Thiên tai nhân họa?”
“Thị trưởng Tạ có nói, trong số những học trò của ông nội anh, có “thiên tai nhân họa”? Anh nghe không hiểu.”
“Em dịch cho anh nghe rồi mà?”
“Em dịch anh nghe không hiểu.”
Điên máu. Tôi sắp nhảy dựng lên: “Em dịch anh nghe không hiểu là sao? Chẳng lẽ em dịch sai? Dịch dở lắm hả?”
“Không phải… không phải… hôm nay em mặc sườn xám đẹp quá, nghe em nói chuyện anh hơi phân tâm.”
“Không phải “thiên tai nhân họa”, là “một trong số đó”. Đây là câu khiêm tốn, ông ta nói bản thân mình không đủ tư cách, nhưng vẫn được tham dự.” Tôi tức giận giải thích.
“Được rồi. Chừng nào về em viết bốn chữ này ra cho tôi xem.”
Tôi thở dài. Hèn gì Lịch Xuyên cần phiên dịch. Vậy mà tôi cứ tưởng là đi theo làm cảnh thôi. Xem ra không có phiên dịch là không được.
Chúng tôi mỗi người cầm một ly rượu.
Kiến trúc đúng là thế giới của đàn ông. Tôi đưa mắt nhìn, toàn bộ đại sảnh đầy người qua lại, nhưng không thấy kiến trúc sư nữ nào. Tôi đang định nói nhận xét này, Lịch Xuyên lại hỏi tôi một đề tài khác.
“Tiểu Thu, luận văn tốt nghiệp của em viết về đề tài gì? Lawrence hả?”
“Một phần thôi. Anh muốn nghe à?”
“Trước nay anh vẫn thích văn học Anh mà.”
“Em viết về Xi-út và James Joyce[3].”
[3] James Joyce -59: là một nhà thơ, nhà văn nổi tiếng của Ireland, được đánh giá là một trong những nhà văn có ảnh hưởng nhất thế kỉ 20.
“James Joyce thì anh biết. Xi-út là ai?”
“Hélène Cixous[4].
[4] Hélène Cixous 1937: là nhà văn, nhà thơ và cũng là giáo sư theo chủ nghĩa nữ quyền người Pháp, bà từng nghiên cứu văn học Anh, tập trung chính vào tác phẩm của James Joyce.
Đó là tên Pháp. Chắc tôi phát âm chưa đúng. Đương nhiên anh biết về Cixous: “Cixous là người Pháp. Em học Ngữ Văn Anh mà?”
“Cixous cũng từng học Ngữ Văn Anh. Giống như em. Bà ấy là chuyên gia về James Joyce.”
Anh gật đầu, nói tiếp: “Nói vậy, em viết về chủ nghĩa nữ quyền của Pháp?”
“Đúng vậy. Nghe sợ không? Cấp tiến không?”
“Có gì đâu. Em nhìn lại đi, em là phụ nữ, anh là người tàn tật. Chúng ta đều là người bị đối xử bất công, là chiến hữu cùng chung chiến hào.”
Tôi bật cười, cảm thấy câu này rất buồn cười. Lịch Xuyên rất thích văn học, tự nhận thích đọc tiểu thuyết thời kì high-modern[5]. Tôi buột miệng hỏi: “Anh đọc Cixous chưa?”
[5] Chỉ giai đoạn kết thúc chiến tranh thế giới lần I đến bắt đầu chiến tranh thế giới lần II, khi ngành công nghiệp đang phát triển ở đỉnh cao đầu tiên.
“Mới đọc cuốn Le rire de la Méduse, cũng chính là The laugh of Medusa[6].”
[6] Tiếng cười nàng Medusa: một quyển tiểu luận nổi tiếng của Cixous được xuất bản năm 1975, thể hiện tư tưởng chính yếu của những người theo thuyết nam nữ bình quyền của Pháp.
“Em viết về tác phẩm đó.”
Anh nhìn tôi, vẻ mặt không chút tin tưởng: “Không thể nào. Sáu năm trôi qua, sao không thấy em giải phóng tư tưởng chút nào?” Anh lắc đầu liên tục “Anh thấy em căn bản không hiểu sự sâu sắc của chủ nghĩa nữ quyền. Em uổng công học hành rồi.”
“Em không hiểu chỗ nào? Tư tưởng của em rất thoáng mà!” Tôi cao giọng, tiếp nhận khiêu chiến.
Anh không nói gì, cúi đầu thở dài.
“Vậy anh thử nói xem, em phải thế nào mới là giải phóng tư tưởng?”
“Nếu anh nói, em đừng tạt rượu lên mặt anh được không?”
“Không đâu.”
“Sáu năm trước, anh đã nói tạm biệt, tại sao em còn gửi thư cho anh?”
“Em… em chỉ gửi có mấy thư thôi mà.” Tôi thì thào, hơi tức giận.
“Ba trăm bốn mươi hai thư, có thể xem là ít nhỉ? Ngắn nhất 30 chữ, dài thì 12 ngàn chữ. Gộp toàn bộ lại, dài bằng một cuốn tiểu thuyết tình cảm. Anh không thể tin được, trong lúc em viết những lá thư này, em còn nghiên cứu chủ nghĩa nữ quyền nữa. Nếu anh là Cixous, biết được việc làm của em, sẽ xấu hổ chết mất.” Anh nhìn thẳng vào mắt tôi, nói từng chữ từng chữ một, giọng vô cùng nghiêm túc.
Tôi hít sâu, cảm thấy hơi nghi ngờ. Lịch Xuyên luôn luôn chăm sóc tôi, cũng rất chú ý thời điểm và phương thức nói chuyện. Tôi không biết tại sao anh lại chọn hôm nay – đêm giao thừa – giữa buổi tiệc để sỉ nhục tôi.
“Haiz, Lịch Xuyên, anh nói đi.” Tôi không biểu hiện gì “Anh có thích đọc thư của em không?”
“Cũng được… mượn từ điển tra từ.”
“Vậy thì không được rồi.” Tôi nhấp một ngụm rượu “Tình cảm của em đối với anh, vượt qua giới hạn của mọi chủ nghĩa, bao gồm chủ nghĩa nữ quyền. Thật ra, ở Trung Quốc, người giống như em có tên gọi riêng.”
“Tên gì?”
“Tình thánh.”
Câu này đã bức tử anh. Rốt cuộc anh không biết nói gì nữa.
Do đó, anh cười cười, chuyển đề tài: “Thảo luận tạm thời chấm dứt. Anh thấy bà cụ kia đang cần được giúp đỡ.”
Nói xong, anh xoay người đi, giúp một bà cụ đang muốn lấy một chai Coca rất lớn: “Bà ơi, chai này nặng lắm, bà đưa ly đây, con rót cho.”
Nhìn bà cụ khoảng 80 tuổi, tóc bạc lưa thưa, mặc quần áo thêu tay thời Đường rất chỉnh tề, có vẻ như là người nhà giàu có nào đó. Lịch Xuyên rót một ly Coca cho bà cụ, hỏi xem bà còn cần gì nữa không. Bà cụ nói: “Cậu trai, phiền cậu lấy cho bà miếng bánh kem.”
Trên chiếc bàn chân cao bên cạnh có một cái bánh kem hai tầng. Không ai ăn, vì phần lớn mọi người đều nghĩ đó là món tráng miệng. Lịch Xuyên vươn cánh tay dài, lấy dao ăn ra cắt một miếng bánh to bỏ lên chiếc đĩa nhỏ, đưa cho bà cụ. Còn cười tủm tỉm hỏi bà: “Bà có muốn ăn trái cây không? Ở đây có dưa hấu và nho.”
“Lấy mấy miếng dưa hấu, với mấy trái nho luôn đi.” Ánh mắt bà cụ nhìn anh là lạ, giống như rất thương anh.
Lịch Xuyên bưng cái mâm cho bà cụ, dắt bà đi tìm chỗ ngồi, đặt mâm cạnh bà.
“Cậu trai, sao chân cậu cà thọt vậy? Bị thương gì hả?” Bà cụ cười híp mắt hỏi. Trong mắt nhiều người, Lịch Xuyên rất hoàn mỹ, trừ phần chân ra. Cho nên, tôi cảm thấy, bà cụ này rõ ràng đang lợi dụng tuổi tác của mình để làm thân với Lịch Xuyên, ánh mắt của bà không trong sáng chút nào.
“Là… tai nạn xe cộ.” Ve mặt Lịch Xuyên thoáng chút xấu hổ. Sau đó, anh còn nghiêm túc bắt tay bà cụ: “Con là Vương Lịch Xuyên, là kiến trúc sư của CGP.”
Bà cụ cười sang sảng, nhìn hàm răng giả rất trắng đều như bắp.Tôi sợ bà còn cười nữa thì hàm răng giả sẽ rơi xuống. Mới nghĩ nhưng vậy, liền nghe hai tiếng “cạch cạch”, răng giả của bà rớt xuống thật.
#Ұ%...!
Tôi và Lịch Xuyên đồng thời cúi người xuống, tay Lịch Xuyên dài, nhanh nhẹn nhặt lên, nói khẽ: “Bà ơi, bà đứng đây đợi con, con đi một chút về liền.” Anh cầm lấy chiếc chén giấy duy nhất bên cạnh, đi vào toilet.
Bà cụ vẫn bình tĩnh, chép miệng nói với tôi: “Con gái, cậu Vương có phải là bạn trai của con không?”
“Không phải. Bà ơi, con là phiên dịch của anh ấy.”
Không có răng giả, bà cụ nói chuyện móm mém.
“Vậy à, cậu ấy là người nước ngoài à?”
“Là Hoa kiều Thụy Sĩ.”
“À. Cậu ấy rất dễ thương!”
“Đúng vậy.”
“Chẳng lẽ con không thấy cậu ấy thích con sao? Cậu ấy có tật, không có gậy chống đứng cũng không vững, nhưng cháu đứng ngay bên cạnh, cậu ấy cũng không để cháu làm, tự mình đi lấy này lấy kia cho bà.”
Tôi cảm thấy, bà cụ dường như đang trách móc tôi, tôi liền giải thích: “Anh Vương rất tự tin, cũng rất giỏi. Nếu anh ấy cần cháu giúp, anh ấy sẽ nói.”
“Bà của con quen không biết bao nhiêu người rồi, người tốt người xấu loại nào cũng thấy rồi. Tin mắt nhìn người của bà đi, cậu ấy chắc chắn là một chàng trai tốt.”
Tôi mừng thầm trong lòng, cười vô cùng rạng rỡ.
Lịch Xuyên đi tới, đưa hàm răng giả bỏ trong chén giấy cho bà cụ, còn đưa thêm giấy ăn cho bà. Bà cụ lấy giấy che mặt, đeo răng giả vào, quay đầu cười với chúng tôi, hàm trắng bóng.
Bà cụ đưa tay bắt tay Lịch Xuyên, nói: “Bà họ Hoa, gọi tên là Hoa Tiêu, là họa sĩ.” Mỗi một chữ đều bắt đầu bằng chữ H, tôi nhìn bà lo lắng, sợ hàm răng giả của bà rớt xuống lần nữa. Kết quả là tôi không nghe rõ bà nói gì, nghĩ đến tên bà là Hoa Tiêu[7], muốn cười nhưng không dám cười.
[7] Tác giả chơi chữ, tên bà cụ đồng âm với tên một loài thực vật là cây hoa tiêu (hay xuyên tiêu), là một loại thuốc đông y, đồng thời cũng là một loại gia vị xuất xứ từ vùng Tứ Xuyên, Trung Quốc.
Lịch Xuyên thật hứng thú hỏi: “Bà ơi, bà vẽ tranh thủy mặc hay tranh sơn dầu?”
“Bà già như vậy, đương nhiên là vẽ tranh thủy mặc.”