"Ừ, tôi và Manh Manh là bạn học. Cô ấy học trên tôi một khoá. Là đàn chị, lúc họp lớp hay gặp mặt."
"Tiêu Quan, sao hôm nay lại rảnh rỗi tới CGP vậy?" Manh Manh ngẩng đầu nhìn anh ta, nở một nụ cười trêu trọc.
"Anh tới bàn chút việc với Tổng giám đốc Giang. Em biết mà, anh cũng làm bất động sản, muốn mời kiến trúc sư giúp một chút." Anh ta ngồi xuống, nói với tôi: "Thế nào, Annie, ngày đầu tiên làm việc đã quen chưa?"
"Rất tốt. Thấy thoải mái hơn ở Cửu Thông."
"Công việc ở CGP không thoải mái đâu. Đợi tới lúc đấu thầu, em sẽ phải phiên dịch rất nhiều đó. Gần đây họ đang bận với hạng mục ở Ôn Châu, em có nghe quen giọng Ôn Châu không?"
Tôi nhất thời lo lắng: "Sao? Tôi phải dịch tiếng Ôn Châu sao? Nghe nói ở đó có rất nhiều người Khách Gia. Tôi không hiểu tiếng Khách Gia cho lắm."
"Đừng lo lắng," anh ta cười cười "Những người em phải giao tiếp phần lớn là quan chức chính phủ, họ sẽ cố gắng nói tiếng phổ thông với em."
"À, " Tôi thở dài nhẹ nhõm." Vậy, mấy tập tài liệu bán đấu giá kia anh giao cho ai?"
"Đào Tâm Như." Anh ta nói "Cô ấy ngày nào cũng mắng tôi."
"Giám đốc Tiêu, anh ăn cơm trưa chưa?" Tôi hỏi.
"Chưa. Bên cạnh mới mở một nhà hàng thịt nướng Mông Cổ, nghe nói cũng ngon. Có muốn đi ăn thử không? Tôi mời."
"Cảm ơn..." tôi chỉ dĩa thức ăn của mình, thật ra tôi còn chưa động đũa. "Tôi đã ăn không ít rồi, hơn nữa, dạ dày tôi hôm nay không tốt lắm..."
"Không sao, để lần sau." Vẻ mặt anh ta có chút xấu hổ, hiển nhiên lòng tự trọng đã bị đả kích.
Chúng tôi nói thêm vài câu khách sáo, sau đó anh ta lịch sự tạm biệt.
Tôi quay đầu lại, thấy Manh Manh đang mở to mắt nhìn tôi, ánh mắt rất khó hiểu.
"Sao vậy?"
"Em, Annie, sao lại dám công khai từ chối Tiêu Quan? Dây thần kinh nào của em bị đứt vậy?"
"Không phải em nói rồi à? Em không phải bạn gái anh ta. Tại sao phải ăn cơm với anh ta, khiến cho người ta hiểu lầm."
"Em biết không? Tiêu Quan thường không coi ai ra gì, rất ít khi chủ động với con gái. Bọn con gái si mê ngốc nghếch, tình nguyện bỏ tiền ra mời anh ta ăn cơm, anh ta còn chưa thèm đi nữa là."
"Được rồi, em thừa nhận, em có bệnh, chưa thấy quan tài chưa đổ lệ. Được chưa?"
"Haizzz, xem em kìa. Nhớ ngày đó, chị cũng là kén cá chọn canh, đến bây giờ thì không được việc gì. Em nha, nhất định phải tới tuổi chị mới biết được cái gì là hối hận." Emma lấy điện thoại ra đưa cho tôi: "Gọi điện thoại nói cho người ta em không đau dạ dày nữa đi, nhanh lên."
Tôi cười, lắc đầu, trả điện thoại cho chị: "Em thấy hai người rất hợp nhau, hay chị tự gọi đi."
Tôi trở lại văn phòng, tiếp tục làm việc. Làm được hơn một tiếng thì điện thoại reo.
"A lô."
"Là tôi, Tiêu Quan đây."
"Tổng giám đốc Tiêu, chào anh."
"Dạ dày của em sao rồi?"
Anh ta còn nhớ vụ này, tôi sợ tới mức vã mồ hôi lạnh: "Khoẻ... Khoẻ rồi."
"Buổi tối đi ăn thịt nướng Mông Cổ không?"
"Tôi... buổi tối... có giờ Yoga."
"Mấy giờ bắt đầu?"
"Bảy giờ."
"Mấy giờ xong?"
"Tám giờ."
"Tám giờ tôi tới đón em. Nói cho tôi biết chỗ học Yoga đi."
Không còn cách nào khác, tôi đọc địa chỉ.
"Như vậy, Annie, cho em 10 phút thay đồ, 8 giờ 10 phút gặp."
Tôi còn muốn nói thêm vài câu nhưng điện thoại đã bị ngắt.
Tôi tập Yoga xong, cũng không thay đồ, đầu đầy mồ hôi mồ kê đứng ngay cửa sân vận động. Đúng 8 giờ 10 phút, Tiêu Quan lái xe trờ tới.
Tôi tự mở cửa xe, ngồi vào.
Anh ta chậm rãi lãi xe, một lúc lâu cũng không nói câu nào. Tôi ngồi cạnh anh ta, cũng không hé răng.
Một lát sau, gặp đèn đỏ, anh ta bỗng nhiên nói: "Có lẽ em không biết, lúc học đại học, tôi từng theo đuổi Manh Manh. Lúc đó người theo đuổi cô ấy rất nhiều, tôi miễn cưỡng được xếp vào top trên. Có lần, cô ấy thích một bộ quần áo rất mắc, tôi không có tiền mua cho cô ấy. Đương nhiên còn có những chuyện khác nữa, nên chúng tôi chia tay."
Tôi chờ anh ta nói tiếp.
"Sau đó, chúng tôi đều tốt nghiệp. Tôi làm ăn kiếm được kha khá, cô ấy nghe nói, từng chủ động tới tìm tôi. Nhưng tôi không để ý tới cô ấy, cô ấy rất tức giận."
"Những chuyện này có liên quan gì tới tôi không?"
"Hôm nay, trước mặt cô ấy, em khiến tôi khó xử. Cô ấy nhìn bộ dạng của tôi, chắc trong lòng vui lắm."
"Tôi không biết..."
"Có biết hay không cũng không sao cả." Anh nói tiếp "Tóm lại, tối nay, em phải theo tôi đi ăn thịt nướng Mông Cổ."
Tôi cảm thấy, lập luận của anh ta, tôi không hiểu được.
"Anh Tiêu, phiền anh ngừng xe lại một chút." Tôi lạnh lùng nói.
Mặt anh ta thoáng biến sắc, thắng gấp ô tô lại.
"Xin hỏi, anh có phải là con một đúng không?"
"Đúng vậy, vậy thì sao?"
"Bởi vì anh là con một, có một đạo lý, chỉ sợ anh hiểu trễ hơn những người có anh chị em một chút." Tôi mở cửa xe, nói với anh ta "Thế giới này, không phải tất cả mọi thứ đều xoay quanh anh. Anh có chuyện vui hay không vui với người phụ nữ nào đó, tôi cũng không có trách nhiệm gì, cũng không liên quan gì tới tôi. Tạm biệt."
Tôi đóng sầm cửa xe lại, nghênh ngang bỏ đi.
Hôm sau, tôi từng nghĩ Tiêu Quan sẽ đuổi việc tôi trong cơn giận dữ, vì biên chế của tôi vẫn thuộc Cửu Thông. Không ngờ qua một tháng trời, vẫn không có động tĩnh gì. Tôi không nghe tin tức gì từ Tiêu Quan, cũng không nhận được thư từ hay điện thoại gì của anh ta. Tôi làm việc chăm chỉ, khi mệt mỏi thì đứng cạnh thùng rác hút thuốc. Không có ai khó chịu với tôi, cũng không có ai quấy rầy tôi. Tôi ngồi một mình một phòng, lúc dịch có bật chút nhạc nhẹ. Có khi làm xong việc trước thời hạn, tôi sang chỗ Manh Manh ở phòng bên hoặc tìm những phiên dịch viên khác nói chuyện phiếm. Khi bọn họ làm việc mệt mỏi, hoặc là lúc ăn cơm trưa, cũng hay tới chỗ tôi, hoặc là kéo tôi cùng đi dạo phố. CGP ngoại trừ tổng giám đốc, kiến trúc sư và kỹ sư ra, còn lại đều là nhân viên nữ.
Nguồn ebooks: http://www.thichtruyen.vn
Có một hôm, làm việc xong, tôi lang thang trên mạng định tìm tiểu thuyết của Diệc Thư đọc, nhưng không tìm được tiểu thuyết nào, lại tìm được một trang web đăng truyện.
"Trang web sáng tác Tấn Giang."
Tôi phát hiện ở đó không chỉ có không ít tiểu thuyết ngôn tình, mà bất kỳ ai cũng có thể đăng ký một bút danh, trở thành một nhà văn mạng.
Tôi mất nửa tiếng đề đăng ký một bút danh. Sau đó, tôi nán lại đọc truyện "Thiên Vũ" của Đỗ Nhược, tổng cộng có ba bộ. Tôi mở cửa sổ rất nhỏ, có ai vào tôi liền tắt đi. "Thiên Vũ" khiến cho hiệu suất làm việc của tôi tăng lên rất nhiều. Ngày nào tôi cũng muốn làm việc xong thật nhanh để xem chương tiếp theo của "Thiên Vũ". Đáng tiếc, chưa tới một tuần, tôi đã đọc xong tất cả các chương của "Thiên Vũ". Sau đó tôi tiếp tục đọc các chuyện của Lam Liên Hoa. Rồi đến các chuyện của Minh Hiểu Khê, Cố Mạn, Tình Xuyên… Đến khi hết truyện để đọc, tôi bèn dùng bút danh mình đăng ký để viết truyện.
Tôi quyết định đặt một cái tựa cho tiểu thuyết của tôi, tên là: "Chuyện cũ của Lịch Xuyên."
Tôi viết chương 1, phát hiện chỉ có 5 lượt xem, có một độc giả bình luận, vỏn vẹn hai chữ: "Cố lên!"
Được, tôi sẽ vì độc giả kêu tôi cố lên này mà viết. Tôi nhanh chóng viết chương 2, chương 3. Tôi cảm thấy câu chuyện của tôi và Lịch Xuyên, ngoại trừ cảnh cuối cùng, tất cả đều vô cùng hoàn mỹ. Có vài chỗ, tôi viết lược bớt đi, có vài chỗ, tôi phóng đại ra rất nhiều. Tin tôi đi, Lịch Xuyên đời thực, tuyệt đối tốt đẹp hơn Lịch Xuyên dưới ngòi bút của tôi nhiều. Tôi vừa viết vừa khóc, chìm đắm trong những ký ức đẹp đẽ, không thể nào thoát ra được. Đồng thời cũng khiến cho độc giả của tôi cảm động mà rơi nước mắt.
Tôi rất hy vọng Lịch Xuyên chính là nhân vật trong truyện của mình, tôi có thể muốn viết anh thế nào thì viết, sau đó cho tôi và anh, một kết cục thật mỹ mãn.
Đương nhiên, đây không phải là sự thật. Nhưng Lịch Xuyên trong truyện có thể khiến tôi dần dần quên đi Lịch Xuyên của đời thực. Nỗi đau này, bị tôi nhắc đi nhắc lại, dần dần phai nhạt, tình yêu này bị tôi nhớ đi nhớ lại, dần dần trở nên vô vị. Tôi bắt gặp một Lịch Xuyên khác ngày càng chân thật, gần gũi hơn trong trí óc tôi. Còn Lịch Xuyên của đời thực thì ngày càng mờ nhạt, ngày càng nhỏ, cuối cùng biến thành một chấm nhỏ, dần dần xa cách tôi.
Tôi bầu bạn với nhiều thuốc lá, nhiều rượu và nhiều đêm mất ngủ. Nhớ có lần tôi đứng một mình ở vườn hoa trên sân thượng của khu Long Trạch kia, chăm chú nhìn dòng xe cộ trong gió đêm, nếu không nghĩ đến bố và em trai, có lẽ tôi sẽ nhảy xuống.
Tôi rốt cuộc cũng tìm được cách để chôn kín tình yêu này, biến đau khổ thành vui sướng.
Mỗi buổi sáng, việc đầu tiên sau khi tôi thức dậy chính là mở máy tính ra, xem dưới truyện của tôi có thêm những bình luận nào. Đương nhiên, đôi khi cũng sẽ có người mắng tôi. Cho dù là khen hay mắng cũng không sao cả. Yêu cầu của tôi rất thấp, chỉ cần có người để ý đến tôi là được.
Ban ngày tôi làm việc rất nghiêm túc, có rất nhiều việc phải làm, thời gian rảnh lại vùi đầu sáng tác "Chuyện cũ của Lịch Xuyên". Buổi tối tôi luyện Yoga, đi quán bar, xem phim, khiêu vũ... Đến lúc mệt, trở về nhà là nằm xuống ngủ liền.