Chờ đến khi Thần Quang mặc xong. Lý Hoan lại nói: “Quần áo của cậu là thẳng quá, giày cũng quá bóng, tóc quá mượt, nhưng sao nhìn cứ thấy không ổn”. Thần Quang đưa tay xoa đầu, làm cho mái tóc rối lên, sau đó vò vò chiếc áo, để nó khỏi thẳng quá. Nhìn xuống đôi giày, anh đưa chân ra, nói với Lý Hoan: “Anh giẫm lên đi”.
Phạm Triết Thiên đã che giấu tâm trạng của mình một cách thành công, rồi gọi Triết Nhân đến. Trong nhà, người ít tin tưởng nhất là chú Sáu, cậu Lý Hoan mà chú Ba giới thiệu giờ đã trở thành anh rể tương lai của Vũ Văn Thần Quang, như vậy chú Ba cũng không thể tin được. Còn cô Hai - Phạm Triết Cầm quá cảm tính, cũng xếp sang bên. Chú Năm, Phạm Triết Hòa là giáo viên, không có khả năng đó, cũng loại trừ. Chỉ có chú Tư, Phạm Triết Nhân, chú ấy làm việc ở cục Công an, tuy là bác sĩ pháp y, không phải cảnh sát hình sự, nhưng xét về nghề nghiệp và cơ quan, chuyện này chẳng có ai khác ngoài chú ấy có thể đảm đương được.
Phạm Triết Nhân xem ra đã biết được suy nghĩ của anh Cả, không chờ anh lên tiếng, tự động nói: “Chỉ cần Vũ Văn Thần Quang là người của thành phố này, việc điều tra về cậu ta không có vấn đề gì, hãy giao cho em ‘giải phẫu’”.
Phạm Triết Thiên tương đối hài lòng với thái độ của Phạm Triết Nhân.
Ba ngày sau, báo cáo “giải phẫu” của Phạm Triết Nhân đã đặt trước mặt của Phạm Triết Thiên. Triết Nhân cảm thấy, đến giải phẫu tử thi cũng không gấp gáp bằng việc này, cậu đã phải huy động đủ loại lực lượng từ các đồng sự, cử những cảnh sát anh em có quan hệ thân thiết với mình, làm rõ tình hình mọi mặt của gia đình Thần Quang, đồng thời đã điều tra qua rất nhiều những người biết tình hình. Bản báo cáo đặt trước mặt Phạm Triết Thiên có mấy chỗ còn ấn cả dấu vân tay.
Theo hồi tưởng của những người biết tình hình, lúc đầu họ tưởng rằng nhà Vũ Văn phạm tội, những người có liên quan đến xã hội đen bị tóm hết một mẻ. May mà những câu hỏi của cảnh sát đưa ra đều chẳng liên quan gì đến kinh tế, có một số câu họ còn chẳng biết nên hiểu như thế nào.
Có một cảnh sát hỏi rất nghiêm túc: “Nghe nói hồi nhỏ anh thường chơi với Vũ Văn Thần Quang, anh ta đã bao giờ ăn hiếp anh chưa?”.
Người được hỏi, suy nghĩ hồi lâu, đáp: “Hồi nhỏ chúng tôi đánh nhau có lúc thua, có lúc thắng, nếu nói là ăn hiếp cũng không phải, vì hồi ấy đều còn nhỏ. Có điều anh ta vô cùng tinh quái”.
Cũng chính vì từ “tinh quái” của người này, cảnh sát hỏi liền mấy câu. Các chuyên gia tâm lý tội phạm đã đưa ra những lời phân tích về từ này, trong đó có một câu là: Người này không chịu thua kém, bản tính ngoan cố, nhưng sau khi bị kích động lớn thì tâm lý rất dễ thay đổi, biến thái.
Có một câu hỏi với cô gái mà Vũ Văn Thần Quang đã từng có thời gian gắn bó. Vấn đề được đưa ra là: “Nghe nói, Vũ Văn Thần Quang và cô từng yêu nhau, vì sao hai người lại chia tay?”.
Cô gái kia cười, đáp: “Cậu ấy mới có mười tám tuổi, như thế gọi gì là tình yêu. Cậu nhóc ấy gọi tôi là chị”.
Người đến thu thập tin nghe vậy, dường như suy nghĩ điều gì đó.
Có điều trở ngại cho việc điều tra của cảnh sát, người biết chuyện tỏ ra rất cẩn trọng với chuyện này.
Phạm Triết Thiên nhìn bản báo cáo mà Phạm Triết Nhân đưa cho hồi lâu không nói gì. Phạm Triết Nhân đi vòng quanh anh trai: “Cậu Vũ Văn Thần Quang này không chỉ thân thế gia đình mà bản thân cũng rất phức tạp”.
Phạm Triết Thiên nói từng tiếng một: “Đâu chỉ có phức tạp, cậu ta còn phiền phức hơn Lý Hoan gấp hàng trăm lần. Chú hãy xem về bố của cậu ta thì sẽ biết ngay”.
Phạm Triết Nhân có vẻ nôn nóng: “Tiểu Đa đơn giản quá!”
Phạm Triết Thiên nhìn lên trần nhà, một hồi lâu mới nói: “Anh muốn gặp riêng Vũ Văn Thần Quang. Chú Tư, chú kiếm cho anh một chiếc camera, rồi quay lại toàn bộ quá trình, chúng ta sẽ xem lại”.
Phạm Triết Thiên cảm thấy rất phiền lòng. Sao Tiểu Đa lại yêu một người như thế? Nhà họ Vũ Văn cũng không xa lạ, ông già Vũ Văn là một con cáo già, nghe nói ông ta phất lên khi phát triển Hải Nam, là người chính trực phóng khoáng, kết giao với nhiều người trong giang hồ, kinh doanh trong lĩnh vực giải trí, nên không bị ai quấy nhiễu làm phiền. Mấy năm gần đây hợp tác vô cùng chặt chẽ với chính quyền, mỗi khi đấu thầu, bao giờ ông ta cũng bỏ thầu thấp nhất, chất lượng chẳng có vấn đề gì, nhưng chuyện này không có thông tin nội bộ thì không thể nào làm được. Huống chi, mời thầu thì sao? Ông ta cho năm công ty cùng đến, dù trúng nhà thầu nào cũng đều thuộc của ông ta. Chắc hẳn phí lót đường không ít, nhưng chẳng có cách nào thu được chứng cứ.
Hiện giờ, nhà họ Vũ Văn mỗi ngày một phát triển. Vũ Văn Thần Quang chỉ nhúng tay vào việc làm ăn của gia đình khi chị gái sắp lấy chồng. Trong báo cáo, Vũ Văn Thần Quang là một người ăn chơi tiêu chuẩn, cả ngày chẳng làm gì, lang thang ở nước ngoài mấy năm. Ông Vũ Văn chỉ có cậu ta là con trai duy nhất, vì thế hết mực chiều chuộng, muốn gì được nấy, ba mươi tuổi rồi vẫn chưa làm gì, có lẽ gia đình họ định nuôi cậu ta suốt đời.
Một gã đàn ông như vậy, chậc chậc, Phạm Triết Thiên lắc đầu, hoàn toàn không phải là người chồng lý tưởng của Tiểu Đa như trong suy nghĩ của anh.
Phạm Triết Thiên lật bản báo cáo, từ nhỏ đã gây gổ đánh nhau, giáo viên nhận xét là học sinh cá biệt, lên cấp ba suốt ngày ở hộp đêm và còn có những cuộc tình một đêm với người khác. Dù có xảy ra chuyện gì cũng không sao, gia đình đã lo lót, giải quyết ổn thỏa cho cậu ta.
Phạm Triết Thiên cảm thấy tình hình nghiêm trọng. Anh không muốn cô em gái Tiểu Đa của mình gắn bó với một gã đàn ông như vậy. Vũ Văn Thần Quang là một người đàn ông trưởng thành, còn Tiểu Đa của anh thì vừa mới rời trường học được nửa năm, hầu như chưa hề có kinh nghiệm xã hội nào, một cô gái như vậy rất dễ thấy hấp dẫn trước một người đần ông trưởng thành. Yêu ư? Có lẽ phần nhiều bị cám dỗ mà không biết!
Phạm Triết Thiên kết luận.
Nghe nói Phạm Triết Thiên muốn gặp anh nói chuyện, Thần Quang rất vui, đuổi theo Lý Hoan, hỏi: “Anh rể! Lần đầu tiên anh nói chuyện với Phạm Triết Thiên như thế nào?”.
Lý Hoan cười thầm: “Lúc đó tôi không chuẩn bị gì, đẩy cửa ra đã thấy cả đám người”.
Thần Quang yêu cầu: “Anh nói cụ thể một chút, càng chi tiết càng tốt!”.
Lý Hoan nhìn Thần Hy: “Tôi không chuẩn bị gì, ngoài Tiểu Đa và vợ chồng anh Ba của cô ấy, tôi chẳng biết ai, tóm lại tình hình giống như trong buổi bảo vệ luận văn. Họ hỏi, còn tôi trả lời. Trả lời xong là xong”.
Thần Hy cười nhìn em: “Nhà chúng ta cũng sẽ tổ chức thi biện luận”.
Lần này Thần Quang không giúp chị gái: “Lý Hoan, tôi hỏi anh một câu, anh chỉ yêu một mình chị gái tôi phải không?”.
Lý Hoan kéo tay Thần Hy, nói to: “Đúng rồi, chỉ yêu một mình cô ấy!”.
Thần Hy cười: “Được rồi, nói mau đi, Thần Quang đang sốt ruột kia kìa”.
Lý Hoan cũng cười: “Những câu hỏi của họ rất kỳ quặc. Chỉ cần cậu nắm chắc một nguyên tắc, lấy việc Tiểu Đa thích là tối thượng thì được. Thần Quang, để tôi hỏi. Cậu thử nhé”.
“Cậu thích điểm gì ở Tiểu Đa?”
“Điểm nào cũng thích!”
Lý Hoan lắc đầu: “Câu trả lời này thiếu chân thành, cậu phải nói là trong sáng, đáng yêu, xinh đẹp, lễ phép, rộng lượng, hiểu biết...”.
Thần Quang cười, nói: “Phải thêm một câu, trong lòng tôi, cô ấy không phải là thiên sứ, thiên sứ không bằng cái móng chân của cô ấy! Những người trong nhà họ Phạm nghĩ như thế về Tiểu Đa hả?”
Lý Hoan nói một cách nghiêm túc: “Còn to tát hơn thế, chỉ cần cậu cường điệu hơn cả họ, thì cậu mới đánh bại họ được”. Nói xong bèn cười, rồi đem chuyện lúc đó Phạm Triết Nhân đã hỏi mình có biết kể chuyện hay không, nói cho chị em Thần Quang nghe.
Vũ Văn Thần Quang cười đến đau cả bụng: “Yên tâm, nếu họ hỏi như vậy, em sẽ trả lời, em biết truyện Nghìn lẻ một đêm, Truyện cổ Andersen, Truyện cổ Grim, và bốn tác phẩm nổi tiếng[1]. Nếu không được, em sẽ lập tức kể ngay cho anh chị em nhà họ Phạm nghe truyện Cô bé quàng khăn đỏ, ít nhất là có tới năm dị bản, và dịch bằng tiếng của ba nước!”.
[1] Bốn tác phẩm nổi tiếng: Đó là Tam quốc diễn nghĩa, Thủy Hử, Tây Du Ký và Hồng lâu mộng.
Lý Hoan lấy làm khó hiểu: “Sao lúc đó tôi không kể ngay tại chỗ nhỉ? Tài ăn nói của tôi cũng đâu có kém cậu”. Tiếp đó lại nói cho Thần Quang biết sở thích của Phạm Tiểu Đa: “Nếu chẳng may mà hỏi đến sở thích của Tiểu Đa, cậu không trả lời được thì cậu sẽ không phải là ứng cử viên đủ tiêu chuẩn, sẽ không thể chăm sóc tốt Tiểu Đa”.
Thần Quang lại cười: “Chuyện này không sợ, Phạm Tiểu Đa đã ôn tập cho em một lần rồi, đáp án chính xác, em sẽ bảo họ hỏi Tiểu Đa xem, đảm bảo câu nào cũng trả lời đúng”.
Sau một hồi trao đổi, bồi dưỡng, Thần Quang cảm thấy những ngươi trong nhà họ Phạm đã quá quan tâm đến Tiểu Đa, sợ cô ấy phải chịu ấm ức, sợ anh không chăm sóc tốt cho em gái họ. Chuyện này, anh hoàn toàn hiểu.
Dường như Lý Hoan có vẻ căng thẳng hơn Thần Quang trong lần gặp gỡ này, nên liên tục nhắc Thần Quang phải ăn mặc chỉnh tề, nhất định không được mặc lòe loẹt, trên cổ đeo trang sức. Khi tới đó thái độ phải tốt, phải lễ phép lịch sự, phải chứng tỏ có tình cảm sâu sắc với Tiểu Đa.
Thần Quang nhìn mình trong gương. Toàn thân toát lên vẻ của một chính nhân quân tử. Anh quay đầu lại, hỏi Lý Hoan và Thần Hy: “Thế nào?”.
Thần Hy đáp với vẻ ngưỡng mộ: “Khi đi trên đường, em phải cẩn thận kẻo bị bọn con gái quấn chặt lấy đấy.”
Lý Hoan lắc đầu: “Cậu nên mặc bộ đồ đi làm thì tốt hơn. Bộ trang phục này có thể lên tạp chí thời trang được đấy”.
Thần Quang bắt đầu thay quần áo, từ com lê đến quần áo mặc bình thường. Anh thở hổn hển: “Cái anh Phạm Triết Thiên ấy rốt cuộc thích bộ nào?”.
Lý Hoan nhìn đến hoa cả mắt, rồi chậm rãi nói: “Lần đầu tiên tôi tới đó với bộ com lê, tôi hoàn toàn không chuẩn bị gì”.Thần Quang xị mặt: “Bộ đó màu gì?”.
Lý Hoan nghĩ một hồi lâu: “Là bộ tôi đang mặc trên người”.
Thần Quang nhìn kĩ, rồi quay sang nói với Thần Hy: “Chị, mau đi mua giúp em một bộ giống hệt thế này, nhưng là số lớn hơn!”.
Thần Hy lắc đầu: “Em tìm một bộ gần giống như vậy là được mà?”. Nói rồi, chị đi tìm chiếc cà vạt phù hợp với bộ com lê đó cho em trai.
Chờ đến khi Thần Quang mặc xong. Lý Hoan lại nói: “Quần áo của cậu là thẳng quá, giày cũng quá bóng, tóc quá mượt, nhưng sao nhìn cứ thấy không ổn”.
Thần Quang đưa tay xoa đầu, làm cho mái tóc rối lên, sau đó vò vò chiếc áo, để nó khỏi thẳng quá. Nhìn xuống đôi giày, anh đưa chân ra, nói với Lý Hoan: “Anh giẫm lên đi”.
Lý Hoan ra sức giẫm xuống, Thần Quang đau tới mức nhảy dựng, hét toáng lên: “Bảo anh giẫm lên cho nó bẩn một chút, chứ tôi đâu có bảo anh giẫm làm đau chân tôi!”.
Thần Hy thu mình trong lòng Lý Hoan, cười như điên: “Thần Quang! Chưa bao giờ chị thấy em căng thẳng đến mức như vậy!”.
Thần Quang không thèm để ý tới hai người ấy, nhìn vào gương ngắm nghía, quyết định sẽ mặc như vậy, rồi huýt sáo đi ra ngoài. Lý Hoan nói vọng lên từ phía sau: “Nhất định không được huýt sáo trước mặt Phạm Triết Thiên đấy, nếu không anh ta sẽ cảm thấy cậu giống bọn du côn!”.
Thần Quang thôi không huýt sáo nữa. Anh cười, nói với bản thân, một giọt nước cũng có thể phản chiếu được ánh rực rỡ của mặt trời, thành hay bại là ở chi tiết.
Phạm Triết Nhân kiếm một chiếc camera, lắp vào nắp