ổ tranh kẹo, mượn cớ đó rút tay khỏi tay của Thần Quang. Thế rồi nhân lúc Thần Quang không chú ý nhổ chiếc kẹo cao su ra lòng bàn tay. Làm xong, cô nói với Thần Quang: “Không đổ được hình như tôi muốn, thôi vậy”.
Vốn dĩ Thần Quang đi bên trái của Tiểu Đa, nhưng khi đổ kẹo thì đổi chỗ, bây giờ đứng ở bên phải cô, vì thế đưa tay nắm lấy tai phải cô. Phạm Tiểu Đa vô cùng tức giận, vì tay trái của cô mới bôi kẹo cao su. Cô vừa đi vừa tìm mọi cách để vứt bỏ đám kẹo cao su dính ở tay, cô vung tay mạnh hết một con phố mới tạm vứt bỏ được.
Buổi tối về đến nhà, Tiểu Đa lập tức thấy đau bụng. Phạm Triết Lạc giận dữ mắng cô đã ăn uống linh tinh.
Phạm Tiểu Đa gọi điện cho Ngô Tiêu trong trạng thái cả người rũ xuống vì đau: “Tiêu Tiêu, chiêu thứ nhất thất bại hoàn toàn. Mình sẽ không bao giờ đòi đi ăn thịnh soạn với Vũ Văn Thần Quang nữa”.
Hôm nay Vũ Văn Thần Quang cũng thấy thắc mắc, Phạm Tiểu Đa tỏ ra dịu dàng và nghe lời một cách khác thường, tới mức anh không dám tin. Anh ngồi nhớ lại mọi chi tiết khi ở cùng với Tiểu Đa hôm nay.
Tiểu Đa ăn ngấu nghiến những món Triều Châu, Tiểu Đa gặm cánh gà, Tiểu Đa ăn kem, Tiểu Đa ăn thịt nướng… Sao cô lại có thể ăn được nhiều như thế nhỉ? Thế rồi mặt anh chợt nở nụ cười vì đã nghĩ ra. Là để cho mình phải xấu hổ vì tay xách nách mang một đống thứ lúc đi trên đường? Thần Quang cười thành tiếng. Phạm Tiểu Đa ơi là Phạm Tiểu Đa, cái kiểu đối phó ấu trĩ như trò đùa ấy với trẻ con đang đi học còn chẳng có tác dụng nữa là. Sao em lại nghĩ ra được nhỉ? Sao lại có thể nghĩ ra cái cách ngớ ngẩn ấy?
Vũ Văn Thần Quang chỉ ước lúc này Tiểu Đa đứng trước mặt mình, anh nhớ tới chiếc miệng nhỏ nhắn của cô và muốn hôn mạnh lên đó một cái.
Anh cầm điện thoại lên gọi cho Tiểu Đa, anh muốn nghe giọng nói của cô.
“Tiểu Đa, ngủ rồi à?”
“Vâng.”
“Sao giọng của em giống mèo kêu thế?”.
Từ lúc về đến giờ Tiểu Đa đã phải chạy vào nhà vệ sinh tới mấy lần rồi, cô chẳng còn hơi sức và tinh thần nữa, vì thế cô đáp với giọng lạnh lùng: “Anh cứ thử đi, hết ăn đồ nóng lại ăn đồ lạnh, no tới mức không ăn được nữa, rồi sau đó chạy vào nhà vệ sinh mấy lần, xem giọng anh có giống với chuột kêu không?”.
Thần Quang thích chí: “Đau bụng rồi à? Hay đấy, hết đau bụng ngày mai sẽ thèm ăn hơn hôm nay cho mà xem!”.
Phạm Tiểu Đa không còn cách nào khác, đành phải dùng chiêu thứ hai, Lý Hoan à, vì bạn bè anh chịu khó hi sinh vậy nhé. Nghĩ vậy, cô cười, đáp: “Đúng thế, anh Hoan nhà tôi cũng nói thế, bảo tôi xổ hết những gì đã ăn hôm nay đi, ngày mai anh ấy sẽ đưa tôi đi ăn thứ gì đó có lợi cho dạ dày hơn. Hôm nay người mệt không tiện nói chuyện nhiều, tôi tắt máy đây!”.
Tiểu Đa tắt máy xong, Thần Quang nhíu chặt mày lại, anh Hoan? Xem ra cũng đào hoa gớm. Chưa xong với người này đã nhào sang người khác để lấy lại cân bằng! Thần Quang cố gắng nhớ lại hình ảnh của anh chàng đến đón Tiểu Đa hôm ấy.
Người thấp hơn mình, mặt mũi không đẹp bằng mình, xe cũng bình thường, trông thì có vẻ tinh nhanh. Phạm Tiểu Đa thích cậu ta điểm gì nhỉ? Không phải là hình thức rồi, cũng không hẳn vì có tiền, không lẽ vì tinh nhanh. Mà mình cũng đâu có ngốc. Có điểm gì khác hơn người à? Là điểm gì mới được chứ?
Trong đầu Vũ Văn Thần Quang có hàng loạt câu hỏi chưa tìm được lời giải đáp. Theo lý mà nói, những điều kiện của mình cũng không tồi!
Vũ Văn Thần Quang quyết định ngày mai vẫn đi đón Tiểu Đa. Tiện thể gặp anh chàng Lý Hoan ấy.
Nói xong Tiểu Đa mới thấy hối hận, biết nói với Lý Hoan thế nào bây giờ.
Lần thứ ba Tiểu Đa chủ động gọi điện thoại cho Lý Hoan.
“Lý Hoan, ngày mai chúng ta cùng đi ăn cơm nhé. Anh có rỗi không?”.