Thiên Thiên liền nhận ngay ra tiếng của anh, cô nhíu mày nói: “Giám đốc Thẩm, anh đem trọng trách đặt trên tay của tôi, làm sao tôi còn có thời gian ăn cơm a.”
“Hôm nay em sinh nhật, anh phê chuẩn cho em có thể tan tầm.” Thẩm Hạo nói.
“…” Thiên Thiên giận ngất trời, “Bây giờ đã quá giờ tan tầm rồi.”
“Vậy vừa vặn có thể đi ăn cơm.” Thẩm Hạo hết sức cường đạo nói.
Thiên Thiên chịu không nổi nói: “Có vẻ như tôi chưa hề đồng ý cùng anh ăn cơm.”
Khóe môi Thẩm Hạo cong lên, “Cô cũng không có phản đối a.”
“…” Thiên Thiên sợ anh rồi, nhấc tay đầu hàng, “Vậy được rồi.”
“Sớm nói ok không phải tốt sao.” Thẩm Hạo được tiện nghi còn khoe mẽ, Thiên Thiên tức quá nghiến răng.
Cô vừa sửa soạn lại túi xách vừa nhìn cửa phòng Thẩm Hạo oán thầm: rõ ràng mở cửa là có thể nói chuyện, còn thích nói qua điện thoại, đúng là biến thái.
Giống như có thể cảm ứng được lời nói trong lòng Thiên Thiên,
Thẩm Hạo nhìn sang cô một cái, Thiên Thiên ho nhẹ một tiếng, lập tức vùi đầu tiếp tục sửa sang đồ đạc.
Thẩm Hạo hơi nhướng mày, nở nụ cười.
Thiên Thiên vừa khéo đúng lúc này ngẩng đầu, khóe môi Thẩm Hạo càng mở rộng, lộ ra cả hàm răng trắng đều tăm tắp, nụ cười như vậy hết sức rực rỡ và dịu dàng đến chí mạng, thật làm người thất thần.
Trên mặt Thiên Thiên nổi lên một mảng hồng, cô bỏ lại một câu, “Tôi xuống lầu chờ anh.” Nắm túi xách chạy như bay trốn ra công ty, thừa dịp Thẩm Hạo còn không kịp phản ứng, cô liều mạng bấm thang máy chạy xuống.
Hai loại mâu thuẫn tâm lý quấy nhiễu Thiên Thiên, cùng Thẩm Hạo dùng bữa cơm cũng chẳng phải chuyện to tát gì, đây cũng không phải lần đầu tiên, sao cô lại kinh hoảng như vậy, nhất định là tối nay ánh trăng quá đẹp, quá dịu dàng, mới làm cho cô lại có cảm tình với người nhiều lần trêu cợt cô.
Lí trí nói với cô là cô nên rời khỏi đây, nhưng hai chân giống như bị đúc chì, cất không nên bước.
Thiên Thiên thong thả đi ra cửa kinh xoay, một bóng người sớm đã đợi lâu ân cần đưa đến một bó hoa tươi, mỉm cười đầy mặt kêu: “Thiên Thiên.”
Người này thật là âm hồn bất tán a, Thiên Thiên nhức đầu.
“Thiên Thiên, sinh nhật vui vẻ.” Mễ Bác làm như ảo thuật lấy từ trong túi áo ra một hộp nhỏ được gói lại đẹp đẽ, lại lấy từ túi quần ra một túi giấy.
Thiên Thiên trợn trắng mắt, hắn nghĩ mình là ông già Noel sao?
“Thiên Thiên, hay là đi đến khách sạn lần trước ăn cơm được chứ, anh đặt bàn rồi.” Mễ Bác làm Thiên Thiên dở khóc dở cười.
Anh ta không hiểu rằng quan hệ hai người không phải tặng một chút lễ vật, ăn nói khép nép vài câu là có thể thu xếp ổn thỏa, anh ta vốn dĩ không nghĩ ra vấn đề nằm ở đâu.
Đây là vấn đề nguyên tắc, là điểm mấu chốt của Thiên Thiên, bắt cá hai tay là việc cô không thể tha thứ.
Thiên Thiên vẫn không nói lời nào, sắc mặt Mễ Bác khó coi cực điểm, “Thiên Thiên, em giận cũng giận rồi, đừng giở tính trẻ con ra nữa.”
Cương quyết đẩy ra anh ta, Thiên Thiên nghĩ không ra, 5 năm qua họ là làm sao mà trải qua vậy.
Bên cạnh có người không nhanh không chậm ấn vang còi xe, Thẩm Hạo nhô đầu ra, chớp mắt, “Thiên Thiên, lên xe.”
Thiên Thiên không hề nghĩ ngợi, tự giác mở cửa xe ngồi lên, thúc giục nói: “Mau lái đi.”
Thẩm Hạo nhanh chóng bẻ tay lái, đạp ga, xe Volvo chạy như bay đi.
Mễ Bác tức hết sức, quà cầm trong tay và hoa tươi bị người nào đó dùng lực ném đi, theo một đường parabol tiến vào thùng rác gần đó.