về hẳn đây là tốt rồi, phải thường xuyên nhắc nhở nó, sắp xếp thời gian ăn uống và nghỉ ngơi cho hợp lý”.
Tiêu Dĩnh như người mất hồn, cụp mắt xuống, nói khẽ: “Chỉ e là anh ấy không nghe lời con thôi!”.
“Nói bậy! Mẹ thấy con nói nó còn nghe hơn mẹ nữa đấy! Đứa con này có khi nào nghe lời dặn dò của mẹ chứ? Con thì ngược lại, có lúc nói nó vài câu, mẹ thấy nó chẳng hề phản bác”.
Có chuyện đó ư?
Tiêu Dĩnh bứt rứt, lẽ nào trí nhớ thực sự đáng tự hào của mẹ chồng đại nhân đột nhiên “giở quẻ”? Sao cô lại cảm thấy hoàn toàn ngược lại, cô có nói lời nào mà không bị Diệp Hạo Ninh phản bác đâu?
Huống hồ giờ đây, cho dù có “thượng phương bảo kiếm” trong tay cũng chẳng tác dụng gì, Diệp Hạo Ninh đã quyết tâm xem cô như không khí, đi ra đi vào không buồn để tâm đến cô, chẳng qua vì nhất thời chưa thể rũ bỏ được quan hệ vợ chồng nên mới nể mặt, chưa đuổi cô đi ngay mà thôi.
Cô đâu còn tư cách để nhắc nhở thói quen ăn uống của anh nữa chứ?
Thế nhưng, sau khi nghe những lời nói của mẹ chồng, Tiêu Dĩnh lưu ý đôi phần, vì thế cô đi tìm bác sĩ riêng của Diệp Hạo Ninh, nói thẳng ra những nghi vấn của mình.
Vị bác sĩ tỏ ra không hiểu, mỉm cười nói: “Chẳng phải tôi đã nói rồi sao, có lẽ là vì gần đây công việc của anh Diệp quá bận rộn nên sức đề kháng mới giảm sút, tốc độ hồi phục tương đối chậm!”.
“Trước đây, anh ấy cũng bận như thế mà”. Tiêu Dĩnh hỏi vặn, tỏ ý không tin tưởng: “Có thể cho tôi xem bệnh án không?”.
Bác sĩ lắc đầu quầy quậy: “Xin lỗi, anh Diệp đã có lời căn dặn rồi”.
“Cả tôi cũng không xem được sao?”.
“Đúng vậy”.
Càng lúc càng thấy khả nghi, Tiêu Dĩnh khăng khăng: “Vậy thì đề nghị anh nói thật với tôi!”.
“Nói thật cái gì?”.
Cô tức giận đến mức chỉ muốn siết cổ người đàn ông trước mặt mình. Sao anh ta không làm diễn viên nhỉ? Điệu bộ giả vờ ngây thơ đó thật là giống quá, mặc cho cô sử dụng đủ loại cách thức, anh ta vẫn chẳng hề hé môi.
Cuối cùng, thật sự hết cách, cô đành chuyển từ hành động sang tình cảm, dịu dàng nói: “Nhưng dù sao tôi cũng là bà xã của anh ấy, anh ấy bị như vậy tôi rất lo”.
Có lẽ gương mặt và biểu cảm của cô phối hợp cực kì ăn ý nên vị bác sĩ cảm động ít nhiều, sắc mặt của anh ta lộ vẻ khó xử: “Thực ra cô có thể hỏi thẳng anh ấy, chẳng phải tiện hơn sao?”.
“Nếu mà anh ấy chịu nói thật, tôi còn phải đến tìm bác sĩ sao?”. Cô nghĩ một lát, chợt nghiêm túc nói: “Thật ra trước đó không lâu, anh ấy đã từng hiến một lúc 400cc máu, tôi không biết như vậy có ảnh hưởng gì đến sức khỏe không?”.
Ánh mắt của vị bác sĩ giây phút đó khiến Tiêu Dĩnh hiểu rằng mình đã đoán đúng, cô liền hỏi tiếp: “Nghe nói người bình thường sau khi hiến máu, nếu nghỉ ngơi không tốt thì sức đề kháng rất dễ bị giảm sút. Vậy thì nếu như người đó trước đây sức đề kháng tương đối yếu hoặc vốn đã bị thiếu máu thì thế nào?”.
Vị bác sĩ nhìn cô chăm chăm, cuối cùng quay người rút bệnh án từ chiếc tủ sắt ra, cô đang định đón lấy thì nhận ra cái đó không phải để đưa cho cô xem.
Bác sĩ mở bệnh án ra, khẽ hắng giọng rồi nói: “Vì anh Diệp đã căn dặn nên tôi không thể đưa bệnh án của anh ấy cho cô xem được, nhưng vấn đề cô vừa đề cập đến lại trùng hợp với một bệnh nhân khác của tôi”. Anh ta ngước mắt lên, nhìn bộ dạng nghiêm trang của Tiêu Dĩnh, liền nói tiếp: “Cố tình hiến máu khi cơ thể đang trong tình trạng không cho phép, sau đó lại không chú ý giữ gìn sức khỏe thì ngoài việc khả năng miễn dịch suy giảm còn dẫn đến tình trạng thiếu máu cấp tính”.
Tiêu Dĩnh muốn nói nhưng lại bị người kia đưa tay cắt ngang: “Nhưng anh ấy cũng may mắn, các dấu hiệu không nghiêm trọng nên chỉ cần uống thuốc và nghỉ ngơi tốt, từ một đến ba tháng sau sẽ dần dần hồi phục trở lại. Cô không cần quá lo lắng đâu!”.
Tiêu Dĩnh không rõ tâm trạng cô thế nào khi trở về nhà, chỉ biết trên đường đi, ngực cô thấy đau nhói. Từ bệnh viện về nhà chẳng hề gần, thời tiết cũng không được tốt, mưa rả rích mấy ngày, mặt đất trơn và bẩn, những chiếc xe hơi vút nhanh trên đường làm nước cùng bùn đất bắn tung tóe. Nhưng cô vẫn lơ đãng cất bước, đầu óc hỗn loạn, con tim đau nhói.
Lúc về đến nhà, dì giúp việc đang chuẩn bị rời khỏi, trông thấy cô, dì kêu lên: “Trời ơi, sao lại thế này chứ?”.
Tiêu Dĩnh không để ý, lúc cúi xuống nhìn mới phát hiện ra trên ống quần vàng nhạt đang loang lổ đầy những vệt bùn đất màu nâu sậm. Chẳng nói chẳng rằng, cô đi vào phòng nhưng không thay quần áo ngay mà đi tới mở cửa phòng ngủ. Bên trong không có ai cả, cô ngây người trong giây lát rồi bước đến thư phòng, chợt nghe thấy tiếng của dì vọng đến từ phía sau: “Tiểu Diệp ra ngoài rồi”.
“Anh ấy đi đâu ạ?”.
“Nói là ra ngoài gặp bạn bè”.
“Anh ấy đi bao lâu rồi ạ?”.
“Sau giờ nghỉ trưa là ra ngoài, cũng được hai ba tiếng đồng hồ rồi”. Dì phân trần: “Trước khi đi, Tiểu Diệp còn nói là không về ăn cơm tối, dì tưởng con cũng thế nên đang chuẩn bị về”.
“À, không sao đâu ạ. Dì cứ về trước đi!”.
“Xua đuổi” được dì giúp việc ra về, Tiêu Dĩnh cũng chẳng còn tâm trạng để ăn uống nữa, cô lơ đãng ngồi ở ghế sofa xem ti vi, mãi đến khi màn đêm buông xuống, Diệp Hạo Ninh mới mở cửa, đi vào nhà.
Nhưng người kia chỉ lạnh lùng nhìn cô, hỏi ngược lại: “Có cần phải báo cáo với em không?”.
Cô không nổi cáu, con tim trở nên yếu mềm và ấm áp lạ thường. Cô nói khẽ: “Em chỉ lo cho sức khỏe của anh thôi”.
Diệp Hạo Ninh bước qua trước mặt cô, nghe thấy tiếng chân khẽ bước theo sau lưng mình, anh dừng lại, nghiêng đầu nói: “Anh không sao”.
Sắc mặt của anh vẫn lạnh lùng nhưng không khí thoáng chốc đã dịu lại, Tiêu Dĩnh chẳng kịp suy nghĩ gì, tiến đến kéo cánh tay anh. Nhưng ngay lập tức, nỗi lo sợ bị anh hất ra lần nữa lại khiến cô chỉ dám cầm nhẹ.
Thế nhưng bàn tay Diệp Hạo Ninh chỉ khẽ động đậy.
Tâm trạng trở nên nhẹ nhõm, thoải mái, Tiêu Dĩnh thả lỏng người, thấy không nên bỏ lỡ cơ hội này, cô nhanh chóng nắm chặt lấy cánh tay anh.
“Em làm gì vậy?”. Giọng điệu Diệp Hạo Ninh không rõ là vui hay buồn.
Cô chợt dựa vào anh, chẳng nói lời nào rồi vùi mặt vào lưng anh.
Từ trước đến nay, Tiêu Dĩnh chưa bao giờ như thế, vì vậy mà cô cũng chưa từng cảm nhận được cảm giác ấm áp, hạnh phúc như lúc này. Diệp Hạo Ninh bị bất ngờ, toàn thân cứng đờ, bất động.
“Xin lỗi anh”. Giọng cô trầm buồn nhưng lại vô cùng kiên quyết, dứt khoát.
“Em xin lỗi anh cái gì?”.
Tiêu Dĩnh không trả lời, chỉ nói khẽ: “Tụi mình đừng ly dị được không?”.
Câu nói đó khiến người đứng phía trước trầm ngâm hồi lâu, rồi anh khẽ mỉm cười, rên rỉ: “Kiểu dây dưa lằng nhằng thế này chẳng giống phong cách trước nay của em chút nào. Lúc em nhắn tin thì sao? E là chẳng có lấy một chút do dự”.
Cô nghẹn lời, một hồi lâu sau, mới ân hận nói: “Là em sai rồi, anh còn muốn em phải nói bao nhiêu lần nữa mới được chứ?”.
Sau đó, cô ôm chặt anh, chẳng chịu rời ra, nói chống chế: “Dù gì thì em cũng sẽ không ký tên, tùy anh làm sao thì làm! Có phải anh rất muốn mượn cớ này để chia tay với em, sau đó đi tìm người phụ nữ khác, cùng nhau sống qua ngày chứ gì? Vậy thì em càng không thể buông tay!”.
Diệp Hạo Ninh đang định quay lại phản bác thì nghe thấy câu cuối, anh khẽ thở phào: “Anh chẳng nhỏ nhen như em nghĩ đâu!”.
Cô thừa dịp nói luôn: “Vậy thì đừng ly dị với em!”.
“Lý do là gì nào? Em không thể mãi như đứa trẻ, cứ làm theo ý thích của mình được!”. Giọng anh mang chút mỏi mệt. “Cứ đổi tới đổi lui thế này, em nghĩ anh không thấy mệt mỏi sao?”.
“…”.
Tiêu Dĩnh hoảng hốt nhớ ra cách đây rất lâu, cũng có người đã nói với cô những lời như thế. Lòng cô chợt thắt lại, cứ ngỡ trong khoảnh khắc này, anh cũng sẽ buông tay cô ra, vậy mà vừa nói xong, anh chẳng nhúc nhích, tấm lưng gầy guộc thon dài tựa như đỉnh núi cao vọi không cách gì vượt qua được.
Cô vẫn luôn ngỡ rằng mình không hiểu anh vì anh che giấu quá kỹ, khiến cô mãi mãi không thể nhìn thấu con tim anh, thế nhưng đến nay, cô mới biết chẳng qua vì bản thân cô không để tâm mà thôi. Anh nói chẳng sai, cô thật sự không để tâm nên mới hết lần này đến lần khác hiểu lầm và đánh mất.
Sự thật hiển nhiên như vậy mà cô lại chẳng phát hiện ra.
Có những thứ cứ ngỡ cách mình rất xa, nhưng bây giờ, Tiêu Dĩnh mới nhận ra nó gần tới mức chỉ cần đưa tay ra là có thể chạm vào.
“Có một lý do…”. Cuối cùng Tiêu Dĩnh nói: “… chỉ e là anh không tin”.
Không ngờ Diệp Hạo Ninh lại nói: “Sao lại không tin chứ? Anh đã nói rồi, em vốn không biết nói dối!”.
Cô hơi bối rối: “Cảm ơn lời khen”. Dừng một lát, cô nghiêm túc nói: “Vì em yêu anh”.
Anh như không nghe rõ những lời cô nói, im lặng một hồi rồi yêu cầu: “Nói lại lần nữa đi!”.
Cô nghiến răng, trầm giọng nói: “Bất kể anh tin hay không, người và việc trước đây, em thật sự đã buông tay rồi… Người em yêu bây giờ là anh, vì vậy mà em không muốn ly dị”.
Sự việc trôi qua rất lâu rồi nhưng câu nói này vẫn thường xuyên bị người “nào đó” ác ý lôi ra để cười nhạo.
“Anh nói này, Tiêu Dĩnh, em mà chủ động thì trông thật đáng sợ”.
Cô đã quen quá rồi nên chẳng buồn để tâm.
“Lẽ nào lúc đó, em không lo anh từ chối em ư?”.
“Ở trước mặt anh, em đã chẳng còn mặt mũi nào nữa rồi, không phải sao?”.
“Đừng nói như vậy, anh không tôn trọng em lúc nào chứ?”.
“…”.
Mỗi lần như vậy, Tiêu Dĩnh căm phẫn nghĩ, sớm biết thế này thì ly dị quách cho xong, cũng còn tốt hơn những ngày tháng sau đó phải chịu đựng kiểu châm chích này, chẳng khác gì giày vò tinh thần người ta!
Đặt đồ ăn lên bàn, cô phụng phịu nói: “Phiền anh tránh ra!”.
Diệp Hạo Ninh chống tay bên cửa, nghiêng người, vẫn cười như không cười, nhìn cô.
Không nhịn được, cô nói: “Có phải anh bị ngớ ngẩn không, cười gì mà cười?”.
Thế nhưng đối phương không chấp nhặt, miễn cho ý kiến, chỉ quay người chậm rãi đi rửa tay. Khi xới cơm, cô tập trung tất cả sức lực của mình vào cánh tay, đảo mạnh nồi cơm như thể chẳng còn chỗ nào để trút giận ngoài nó nữa.
Lúc ăn cơm, cô thì thầm: “Em thấy anh thật ngốc nghếch”.
Rõ ràng là Tiêu Dĩnh chỉ lẩm bẩm một mình nhưng vẫn bị Diệp Hạo Ninh nghe thấy, ngay lập tức anh dừng đũa, nhướng mày hỏi: “Em nói gì?”.
“Nếu không phải ngốc thì sao lúc ở trong bệnh viện lại bất chấp nguy hiểm như vậy, cả tính mạng mình cũng chẳng cần?”.
“Có khoa trương quá không đó?”. Diệp Hạo Ninh cười, nói: “Tình hình sức khỏe của anh, trong lòng anh hiểu rõ hơn ai hết”, rồi anh khẽ nheo mắt, hoài nghi nhìn cô: “Tiêu Dĩnh, liệu em có nghĩ rằng anh làm vậy là vì không muốn em đau lòng không?”.
Cô ngước mắt lên, nhìn anh chăm chú.
Anh mỉm cười: “Có phải em đã suy nghĩ quá nhiều rồi không? Thật ra hành động của anh đơn thuần chỉ xuất phát từ chủ nghĩa nhân đạo mà thôi”.
“Tùy anh, nói thế nào cũng được!”, cô mỉm cười, lại cắm cúi ăn cơm.
Không tranh luận không có nghĩa là không chấp nhặt.
Tiêu Dĩnh nhẩm tính một hồi, cảm thấy mình nên lật lại thế cờ, bằng không thì những ngày tháng sau này chẳng cách gì sống nổi.
Đúng dịp Giáng sinh, em gái Diệp Hạo Ninh từ Australia trở về, sau kh