Anh ngẩn người trong giây lát rồi cười nhạt: “Sao thế, em đang cảm kích anh đấy à?”. Anh chầm chậm ngồi dậy, đáy mắt ánh lên vẻ châm biếm.
Trông thấy cô cắn môi, chẳng nói lời nào, Diệp Hạo Ninh khẽ nheo mắt, đột ngột đưa tay ra nắm chặt vai cô. Lòng bàn tay anh rất lạnh nhưng cô chẳng vùng ra, thậm chí không hề nhúc nhích, cứ thế để mặc anh kéo xuống, ngã về phía anh.
“Anh ta rất quan trọng đối với em phải không?”. Vô vàn hơi thở ấm nóng phà bên cổ Tiêu Dĩnh, cô gần như quên cả né tránh. “Anh đã cứu anh ta, lẽ nào em không có biểu hiện gì ư?”.
“Vậy anh muốn em như thế nào?”.
Cô đột ngột quay người lại, nhìn thẳng vào đôi mắt đang gần trong gang tấc ấy, nơi đó là một vùng sâu thẳm không trông thấy đáy, chính khoảnh khắc lời cô vừa dứt, dường như trong đôi mắt anh có một tia sáng vô cùng yếu ớt lóe lên rồi nhanh chóng u ám trở lại.
Diệp Hạo Ninh trầm ngâm một hồi, anh buông cô ra rồi khẽ mỉm cười, nhưng đôi mắt lại u ám buồn bã: “Đừng ba hoa chích chòe nữa, cái anh muốn em có thể cho được không?”.
Sau đó anh chẳng thèm ngó ngàng gì đến cô nữa, ánh mắt cũng vì thế trở nên lạnh lùng hơn.
Đơn xin ly dị cũ đã bị bác bỏ, còn bản mới tạm thời vẫn chưa soạn xong nên Tiêu Dĩnh đương nhiên phải ở lại đây.
Trong nhà còn nhiều phòng nên lần này cô không giành giường ngủ với Diệp Hạo Ninh nữa, quanh đi quẩn lại giữa các phòng ngủ, cuối cùng cô cũng chọn được một căn phòng khá thoải mái, giường nệm mềm mại giống như chiếc giường ở căn hộ tại thành phố B. Vừa đặt lưng nằm xuống, cô đã có ngay một giấc ngủ yên lành.
Người giúp việc theo giờ ngày nào cũng đến, ngoài quét dọn vệ sinh nhà cửa, chẳng rõ từ lúc nào, dì còn kiêm luôn cả việc giặt giũ, thổi cơm.
Thấy không quen, Tiêu Dĩnh liền vào bếp, nói: “Dì để con làm cho!”.
Nhưng cô liền bị dì ấy đẩy ra ngoài: “Con ra ngoài ngồi với Tiểu Diệp đi, mấy ngày nay đều là dì làm cả, không sao đâu!”.
Ngồi với anh ư? E là giờ này, cả ánh mắt nhìn cô anh cũng tiếc.
Dì mỉm cười, nói rất thoải mái: “Vả lại, cậu ấy cũng thích món ăn dì nấu”. Vừa nhìn đã biết trái tim của dì đã bị Diệp Hạo Ninh thu phục.
Về việc này, Tiêu Dĩnh không bất ngờ chút nào, bởi lẽ con người Diệp Hạo Ninh vốn như vậy, chỉ cần anh muốn là có thể dễ dàng chiếm trọn trái tim của bất cứ ai.
Vài ngày sau, dì giúp việc bắt đầu thấy tò mò: “Tiêu Dĩnh, dạo này con không phải đi làm sao?”. Lúc đó, thức ăn mới được bày lên bàn, thư ký cũng vừa ôm mớ chứng từ ra về, Diệp Hạo Ninh bước ra từ thư phòng, vừa kịp lúc nghe thấy câu nói ấy, thế nên động tác của Tiêu Dĩnh khẽ dừng lại, vẻ mặt bình thản, đẩy ghế ra rồi nói: “À, con xin nghỉ phép”.
“Thật tốt quá! Làm ở công ty nước ngoài có phải là thoải mái hơn không? Con trai út của dì làm việc ở ngân hàng trong nước, xin nghỉ phép vài ngày đúng là còn khó hơn lên trời nữa, bình thường cũng phải tăng ca suốt, thật là vất vả!”. Dì nói.
Tiêu Dĩnh mỉm cười: “Chỗ nào cũng có mặt tốt mặt xấu cả. Với lại con cũng có việc đột xuất”.
Lúc này, Diệp Hạo Ninh đã ngồi vào chiếc ghế bên cạnh nhưng anh không nhìn cô. Dường như không muốn tham gia vào cuộc đối thoại của hai người phụ nữ, một mình anh uống hết nửa bát canh, ăn qua loa vài miếng rồi buông đũa.
Dì giúp việc đang dọn dẹp trong bếp thấy vậy liền ló đầu ra, trên tay vẫn còn cầm miếng giẻ lau, nhìn anh hỏi: “Không ăn nữa à?”.
Diệp Hạo Ninh gật đầu: “Vâng, con no rồi!”. Thật ra vì lúc sáng anh uống nhiều thuốc nên giờ thấy không ngon miệng.
Thấy anh quay về thư phòng, dì nhìn Tiêu Dĩnh, thở dài nói: “Mấy ngày nay cậu ấy toàn như thế cả, ăn ít quá, vậy làm sao mà khỏe được chứ?”.
Trước cái nhìn hiền hậu của dì giúp việc, Tiêu Dĩnh lặng lẽ chau mày, miễn cưỡng đẩy ghế ra, đi vào thư phòng.
Không khí ngoài cửa sổ vô cùng ảm đạm, vừa trông ra đã thấy một đám mây đen lớn, làn gió mát làm đung đưa chiếc rèm cửa, có vẻ trời sắp mưa.
Trong thư phòng, Diệp Hạo Ninh đang ngả người trên chiếc ghế tựa, nhắm mắt tĩnh tâm.
Tiêu Dĩnh lặng lẽ tiến lại gần rồi nói: “Vừa ăn xong sao đã đi ngủ rồi?”. Tuy là anh không ăn quá nhiều nhưng dù sao như vậy cũng không tốt cho sức khỏe.
Diệp Hạo Ninh không cử động, chỉ khẽ “Ờ” một tiếng. Thái độ này càng khiến người khác tức đến chết nghẹn, không trả lời có lẽ còn tốt hơn.
Không để tâm đến điều đó, Tiêu bất chợt nghĩ đến lần trước, lúc cô làm thức ăn khuya cho anh trong căn hộ ở thành phố B, anh cũng vừa ăn xong là nằm ngay ra giường. Rõ ràng là cách đây chưa lâu nhưng hôm nay, không khí giữa hai người đã không còn được như khi ấy nữa.
Cuối cùng cô nói: “Anh đứng dậy đi, em cần dùng máy tính”.
“Chẳng phải em có laptop sao?”.
“Không mang theo”. Làn gió nhẹ thổi qua vai mang theo chút lành lạnh, cô bước đến đóng cửa sổ, quay người lại thì thấy Diệp Hạo Ninh đã đứng dậy. Tiêu Dĩnh liền nói: “Em sắp nghỉ việc rồi”.
“Ồ, thế ư?”. Đã nhiều ngày qua, dường như đây là lần đầu tiên anh nhìn thẳng vào mặt cô, ngay sau đó anh lại suy đoán đầy ác ý: “Sau này, chắc em định dựa vào tiền phân chia tài sản để sống qua ngày chứ gì? Nếu thật sự là thế thì anh khuyên em nên nhanh chóng soạn lại đơn ly dị khiến em thấy hài lòng nhất. Em dùng máy vi tính đi!”. Anh chỉ tay, ngừng trong giây lát rồi nói tiếp: “Trước khi anh thay đổi ý định, anh thật lòng đề nghị em nghĩ nhiều hơn đến lợi ích cho bản thân mình!”.
“Vậy thì anh đổi ý định đi!”. Cô giận dữ nói: “Tốt nhất là giờ anh hối hận đi, em không để tâm đâu!”.
Anh sững người, chân mày khẽ động đậy: “Em nói gì?”. Là người thông minh nhưng trong khoảnh khắc này, dường như anh lại không hiểu rõ ý của cô.
Tiêu Dĩnh thấy cổ họng như đang bị nghẹn. Nhìn vẻ mặt lạnh lùng, mỉa mai, châm biếm của Diệp Hạo Ninh, tất cả những biểu cảm đó đều rất quen thuộc, thế nhưng với cô bây giờ, đó đều là những lời đối đáp “ăn miếng trả miếng” không một chút nể tình.
Rất lâu sau, Tiêu Dĩnh mới lên tiếng: “Anh mở miệng ra là nhắc đến ly dị, Diệp Hạo Ninh, anh thật sự muốn ly dị với em sao?”. Giọng cô tuy vẫn cứng cỏi nhưng dáng vẻ lại có phần tủi thân.
Sau lưng Tiêu Dĩnh, bầu trời âm u, những áng mây đen nặng nề trôi, đôi mắt đen láy lúc này hệt như đầm nước mênh mang, như thể vừa đụng vào là sẽ vỡ òa ra ngay, khiến người khác không nỡ nhìn.
Diệp Hạo Ninh nhìn cô, lòng chợt thấy xao động. Nhưng ngay lập tức, anh định thần lại, khẽ nheo nheo mắt, môi mím chặt lại như thể cho rằng những lời nói của cô hoang đường không gì bằng: “Em mất trí à? Chính em đề nghị ly dị, giờ lại nói như thể bị anh bắt nạt vậy?”.
Nói xong, anh quay người toan bỏ đi, nhưng chẳng rõ từ lúc nào, động tác của Tiêu Dĩnh lại nhanh đến thế, cô tiến lên trước vài bước, kéo lấy tay anh.
Anh nghiêng mặt, chau mày. Cô cúi mặt, khẽ nói: “Em hối hận rồi!”, chờ trong giây lát, thấy anh không có phản ứng gì, cô hít một hơi thật sâu rồi nhìn thẳng vào mắt anh, nói tiếp: “Em hối hận rồi, thực sự hôm đó em chưa suy nghĩ thấu đáo. Vì thế em không muốn ly dị”.
Không gian tĩnh lặng hồi lâu, hạt mưa xuyên qua làn mây dày tí tách rơi xuống, hắt lên cánh cửa sổ, phát ra thanh âm giòn tan.
“Không thể được!”.
Bàn tay cô bị gạt phắt ra. Lần đầu tiên, Tiêu Dĩnh cảm thấy bàn tay cô dường như còn lạnh hơn cả anh nữa. Cảm giác lạnh buốt ấy nhanh chóng men theo mạch máu, len lỏi vào tận con tim. Cúi xuống nhìn bàn tay cứng đờ trong không trung, sau đó khẽ ngẩng đầu nhìn anh, cô có cảm giác khóe miệng anh như lạnh băng: “Em coi anh là người thế nào? Em xem cuộc hôn nhân này là gì hả? Thích thì kết hôn, không thích thì tùy tiện chia tay à? Tiêu Dĩnh, em cho rằng mình có bản lĩnh đó sao?”.
Từng câu từng chữ được anh nói ra một cách chậm rãi, bình tĩnh nhưng theo những gì cô hiểu về anh, tất cả cho thấy anh đang nổi cáu.
Sắc mặt của Diệp Hạo Ninh dưới ánh đèn vẫn còn hơi trắng bệch, ngay cả ánh mắt cũng mang vẻ mệt mỏi, anh chẳng thèm liếc nhìn cô một cái, bước luôn ra khỏi phòng.
Chẳng biết nghe ngóng thông tin từ đâu mà Diệp mẫu biết Tiêu Dĩnh đã trở về nhà, bà liền gọi điện, kêu hai người sắp xếp thời gian sang nhà dùng cơm.
Với tình hình của họ lúc này mà cùng nhau xuất hiện trước mặt người lớn thì quả là một việc làm chẳng những mệt mỏi mà còn rất nguy hiểm. Lại nữa, bệnh cảm mạo của Diệp Hạo Ninh cứ kéo dài mãi không khỏi nên vẫn phải ở nhà xử lý công việc, dù chỉ trong vài tiếng đồng hồ nhưng cũng khiến anh tốn rất nhiều sức lực. Diệp Hạo Ninh bây giờ quá đỗi xa vời so với hình tượng “siêu nhân” mà Hứa Nhất Tâm từng tôn thờ khi trước. Thế nên Tiêu Dĩnh đành ăn mặc gọn gàng, một mình đến nhà bố mẹ chồng.
Cô chủ động nói với mẹ chồng chuyện nghỉ việc của mình: “Đơn xin từ chức con đã gửi rồi, chỉ đợi cấp trên phê duyệt nữa thôi”.
Nghe thế, Diệp mẫu cực kì vui vẻ, hỏi cô: “Không phải còn làm thủ tục bàn giao công việc nữa sao? Giờ con đang ở đây, không vấn đề gì chứ?”.
“Đâu có, con xin nghỉ phép năm mà!”. Thật ra lúc xin nghỉ phép, cô đã quyết tâm từ bỏ bằng bất cứ giá nào. Chẳng phải là cô không yêu thích công việc này, chỉ là đột nhiên cô nhận ra có điều còn quan trọng hơn những thứ ở thành phố B xa xôi.
Khi xưa, cô đã từng nói, đến thành phố B để chứng minh năng lực và giá trị của bản thân, nhưng hiện giờ thì sao nào?
Có lẽ cô chỉ hi vọng có thể làm một số công việc, sau đó lưu lại một vài kỷ niệm mà thôi, bởi trước nay, cô đều làm mọi việc mà không có mục đích.
Bố chồng Diệp Hướng Quốc xuống huyện để khảo sát, có lẽ phải mất ba, bốn ngày mới trở về, Diệp mẫu một mình ở nhà, buồn bực đến phát chán, khó khăn lắm mới có Tiêu Dĩnh đến trò chuyện cùng nên bà không dễ dàng để cô nhanh chóng rời đi được.
Sau đó, Tiêu Dĩnh mới biết thế nào gọi là “nói nhiều tất bị lộ”, có những lời lẽ ra không nên nói nhưng cuối cùng, cô lại lỡ miệng, nói ra hết.
Nghe xong, Diệp mẫu liền chau mày hỏi: “Bệnh à? Đã lâu vậy rồi mà sao con không nói cho mẹ biết?”.
Tiêu Dĩnh cảm thấy khó xử, lúng búng nói: “Thật ra anh ấy chỉ bị cảm nhẹ thôi, con không muốn để bố mẹ lo lắng”.
Như nhớ ra chuyện gì đó, Diệp mẫu thở dài: “Hạo Ninh lúc nhỏ vẫn hay bị thế, cũng vì nó sinh thiếu tháng nên bị cảm sốt như cơm bữa, lúc ấy, bố nó lại thường xuyên không ở nhà, dường như cứ tới buổi tối là mẹ lo sợ chết khiếp”.
“Thật thế ạ? Nhưng từ lúc quen Hạo Ninh, con thấy anh ấy rất ít khi bị ốm”.
“Ừ, sau này lớn rồi thì nó cũng khá hơn”. Diệp mẫu nhớ lại: “Lúc nhỏ, nó còn mắc bệnh thiếu máu. Nói cho cùng là do bẩm sinh, sức khỏe vốn đã không tốt. Mẹ còn nhớ lúc nó tám tuổi, có lần nó trốn học nên bị ông nội thi hành gia pháp, nhốt vào nhà kho của nhà Tứ hợp viện[1], khi cả nhà đi xem phim về mới biết là bị cúp điện, còn nó lúc đó đang nằm trong góc tối thui, toàn thân nóng bừng, bất tỉnh nhân sự, làm bố mẹ hết hồn”.
Tiêu Dĩnh hoang mang, một lúc sau mới nghe thấy giọng mình hỏi: “Vì thế mà anh ấy sợ bóng tối ạ?”.
“Đúng rồi, sau này, cả lúc ngủ nó cũng phải bật đèn. Vì chuyện này mà ông nội cũng hối hận lắm, kể từ lần ấy, ông không bao giờ sử dụng cách thức đó để trừng phạt bọn trẻ nữa”. Thấy vẻ khó hiểu trên gương mặt Tiêu Dĩnh, cứ ngỡ cô đang lo lắng nên mẹ chồng liền vỗ vỗ vào tay cô, an ủi: “Nhưng mấy hôm nữa, con