vào bên trong, không lên tiếng. Minh Nhi đứng ở cửa mặt không chút thay đổi nhìn nàng, tiếp đó tựa như lơ đãng nhìn bức thêu trên tường một chút, lại nhìn về phía nàng.
Nàng sửa lại áo một chút, tình hình thay đổi quá nhanh, cảm xúc chưa kịp điều chỉnh lại, nàng tức giận, khó có được lúc không hề khí chất nói một câu, "Đồ điên."
Vẻ mặt Minh Nhi biến sắc, cũng không mở miệng.
Cổ Vô Song rõ ràng không muốn nói thêm gì nữa, trực tiếp đi qua Minh Nhi, bước đi.
Không ngờ Minh Nhi kia nhắm mắt đuổi theo tới, thời điểm ở trên cầu gỗ nhỏ, nàng ta đột nhiên nói một câu, "Thiếu gia không phải đồ điên."
Cổ Vô Song không có mở miệng, Minh Nhi nói tiếp, "Dáng dấp của tiểu thư rất giống lão phu nhân."
Cổ Vô Song nhất thời không nghe rõ, nghe thành tiểu thư lớn lên giống lão phu nhân, hít sâu một cái, quyết tâm không để ý.
Minh Nhi bỗng dưng dừng lại bước chân, đứng ở trên cầu, nhìn chằm chằm nàng tiếp tục đi tới.
Nàng bỗng nhiên phản ứng kịp, dừng ở dưới cầu quay đầu lại, "Lão phu nhân?"
Tương tự sao? Tướng mạo này của nàng dù sao cũng không phải là quốc sắc thiên hương, nói vậy cũng không sinh được dung mạo kia. Cho dù thật sự giống nhau, hắn cũng không nên làm ra hành động vượt rào như vậy. Dừng một chút liền nói, "chuyện cũ đã qua." Vì vậy không do dự quay người lại.
Không ngờ Minh Nhi đột nhiên xoay người một cái, ngăn ở trước mặt nàng, thẳng tắp nhìn nàng, nói, "Ngài không thể đi."
Cổ Vô Song không nghĩ tới nàng ta lại có thể biết võ công, ngẩn người, chậm rãi nói, "Thiếu gia nhà ngươi nói mở cửa."
Nàng ta nhếch miệng, "Nhưng thiếu gia chưa nói để cho ngài đi."
Cổ Vô Song cảm thấy nữ tử này quả thật chính là ngang ngược không hiểu chuyện, trực tiếp vòng qua một bên, không ngờ Minh Nhi kia nhanh hơn một chút, nàng lại giống như lúc nãy, không thể nhúc nhích. Tiếp đó thân thể nhỏ bé của Minh Nhi, lại không tốn sức chút nào nâng nàng lên, giống như là muốn đưa nàng về căn nhà gỗ kia.
Trước khi vào nàng vội vàng nói một câu, "Ngươi không sợ ta đoạt thiếu gia của ngươi?"
Cảm thấy Minh Nhi cười cười, nghe nàng ta trả lời, "Nếu là thiếu gia nói gả, ta liền gả."
Trong nháy mắt đó, Cổ Vô Song đột nhiên rất nhớ một người.
**
Nàng bị đặt ở trên giường, Hoa Thanh Phong đang mặc quần áo mà ngủ, cũng không biết có ngủ thiếp đi không.
Cho đến vào đêm.
Nàng bỗng dưng có mấy phần lo lắng, vì không biết Phó Hiểu Sinh có tới cứu nàng không, thầm nghĩ đại khái là Minh Nhi không làm, nếu làm thì phải làm đến cùng, cũng giam bọn họ lại, như vậy Tiền Quân Bảo đâu?
Không, đệ ấy cũng không biết nàng tới thành Hoán Sa.
Suy nghĩ một chút, nàng hỏi, "Ngươi có thể giải huyệt hay không?"
Hắn quả nhiên không ngủ, nhưng cũng không lên tiếng, mà ngồi dậy nhìn nàng, lại vuốt tóc của nàng, tiếp đó chậm rãi cúi người xuống, tựa đầu. . . . . . Tựa vào trên đùi nàng. . . . . .
Cổ Vô Song thẹn quá hóa giận, lại không thể nhúc nhích, chỉ đành phải rống to, "Hoa Thanh Phong, chẳng lẽ ngươi không biết nam nữ thụ thụ bất thân sao?"
Hoa Thanh Phong vẫn không đáp lời như cũ, Cổ Vô Song cắn môi dưới, nói, "Như vậy ngươi định làm gì, ngươi không phải là nam nhân!"
Hắn đột nhiên mở miệng, "Quan hệ giữa nàng và phu quân tốt không?"
"Dĩ nhiên. . . . . ." Nàng nhất thời im bặt, nàng cũng không biết cùng chàng có tính là tốt hay không.
"Nàng tái giá với ta được không?" Hắn nhẹ giọng hỏi.