Lúc còn học cấp 3, thầy giáo thường hay nói rằng: đến khi các em học đại học rồi thì tha hồ mà hưởng thụ. Triệu Thuỷ Quang mỗi lần nhớ đến câu nói ấy, cô luôn thầm nghĩ trong đầu: thầy ơi, thầy đúng là kẻ lừa đảo mà.
Đại học chỉ là một trải nghiệm khác trong cuộc đời của con người, việc học thì đúng thật là nhẹ gánh hơn nhẹ, nhưng mọi gánh nặng lại chuyển sang cuộc sống thường nhật. Mỗi ngày khi giặt quần áo, Triệu Thuỷ Quang lại vô cùng thương nhớ cái máy giặt ở nhà mình. Rồi cứ cách hai ngày cô lại bị Hứa Óng Ánh tóm lấy bắt phải đi giặt đồ, cô đành phải đầu hàng chen chúc với mọi người mà giặt đồ. Trong một ký túc xá người người chung sống thì có người chăm chỉ siêng năng, đương nhiên cũng có người lười biếng. Hứa Óng Ánh chính là loại người thứ nhất, đến quần jeans cũng muốn tự tay mình giặt. Mà Triệu Thuỷ Quang thì thuộc loại người thứ hai, chịu đựng không được nữa, cô đành nhét hết quần áo dơ vào túi, lỉnh khỉnh xách về nhà, hiếu kính máy giặt nhà mình.
Thức ăn ở trường cũng không thể so với tay nghề của mẹ Triệu được, quan trọng chính là thức ăn ở trường không giàu protein, phòng của các cô nằm tuốt trên lầu năm, cô mỗi ngày vác cái bụng đói meo đến căn tin, ăn no trở về thì phải lội bộ lên tuốt lầu năm, đến nơi thì ngồi phịch xuống ghế mà thở hồng hộc, ăn no cũng như không ăn vậy, toàn bộ đều tiêu hao hết sạch.
Mẹ Triệu cũng lấy làm lạ, con gái bà mỗi tuần về nhà là cứ y như châu chấu đổ bộ, máy giặt trong nhà hoạt động không ngừng nghỉ, rồi còn chén sạch hết toàn bộ thức ăn, mà ăn xong còn gói lại, nói là đem về ký túc xá để dành ăn, trước khi đi còn quanh quẩn trong nhà một vòng, gom luôn cả đồ ăn vặt, bánh trái, sữa bò, toàn bộ đều mang về ký túc xá hết.
Người mẹ nào nhìn con mình thế mà không xót chứ, may mắn là bà không để đứa nhỏ này đi quá xa nhà.
Trong lòng Triệu Thuỷ Quang cũng tính toán sâu xa, cô nói, “Con nhớ canh mẹ nấu, không có con gái bên cạnh, mẹ già đi nhiều lắm.”
Mẹ Triệu cũng không biết nên nói gì nữa, cười khổ vì thừa biết cô đang nghĩ gì trong lòng, nói cô trưởng thành thì không phải, mà nói cô suy nghĩ quá nhiều càng không phải, nhưng mà người có người mẹ nào mà không muốn được con cái quan tâm chứ.
Bốn cô sinh viên nhanh chóng quen thân với nhau, nhưng lại có vấn đề nảy sinh, Triệu Thuỷ Quang cảm thấy rất bất công, mọi người trong phòng lúc nói chuyện điện thoại đều dùng tiếng địa phương, chí choa chí choé nói, Triệu Thuỷ Quang nghe mà không hiểu mô tê gì cả, cứ y như vịt nghe sấm, cô nghĩ tất cả mọi người đều là người Trung Quốc, thế mà lại nghe không hiểu họ đang nói gì, mà thôi cũng cho qua đi, thế mà hết lần này tới lần khác chỉ có một mình cô nói giọng Nam Kinh ai nghe cũng hiểu, bí mật gì cũng bị nghe hết, cô nói: giọng Nam Kinh của mình phổ biến lắm. Dương Dương còn định bắt chước học theo giọng Nam Kinh của cô, hỏi Triệu Thuỷ Quang, “Vậy mình học có thể học ở đâu?” Triệu Thuỷ Quang trả lời, “À, được, đến trung tâm học ấy.”
Dương Dương vui vẻ nói, “Thật à, trung tâm nào thế?” Triệu Thuỷ Quang ngẫm nghĩ xa xôi nói, “Trạm 3, khoa thần kinh bệnh viện.”
Dương Dương tra, bệnh viện tâm thần, lập tức liếc ngang liếc dọc Triệu Thuỷ Quang.
Nhiều năm sau đó, Triệu Thuỷ Quang ngồi trên xe lửa đi ngang qua Vô Tích, có hai cô gái người Vô Tích ngồi đằng sau cô, Triệu Thuỷ Quang phát hiện đoạn đối thoại của hai người đó nghe được hết cả, ngẫm lại cũng lạ, chẳng lẽ cô là thiên tài ngôn ngữ sao, cô đột nhiên nghĩ đến giọng địa phương của Bành Hiểu Hiểu, rốt cuộc cũng hiểu rõ ngọn ngành.
Có những việc chính là như vậy, không biết cuối cùng là người thay đổi ta, hay là ta thay đổi người.
Các bạn yêu dấu, những năm tháng kia tôi sẽ nhớ mãi không quên.
Đứng trước cửa căn tin, các cô thơ thẩn nhìn đám người đông như kiến đang chen nhau trước cửa sổ nhà bếp, cho dù đã đi học hơn một tuần, nhưng các cô quả thật không chịu đựng nổi chuyện này, mà cái bụng thì đã đói đến sôi sùng sục, buổi chiều còn có tiết, bởi thế cũng kiên trì xông pha lên phía trước.
Vọt tới một nửa thì mới phát hiện chỉ còn mình cô và Hứa Óng Ánh là con gái, chung quanh toàn là con trai, nhìn y như nai vàng lọt vào hang sói vậy, hai mắt bọn con trai đều sáng rực, Triệu Thuỷ Quang thiệt bội phục bọn họ ngày nào cũng chen nhau giành đồ ăn, cô cũng đi theo Hứa Óng Ánh “đấu tranh đẫm máu”.
Vọt đến cửa sổ rồi, nhìn thấy đầu bếp đang khua muôi, đúng thiệt là may mắn mà, Hứa Óng Ánh đang định mở miệng, thì đã bị một nam sinh viên khác giành trước, đặt khay để xuốg, nói, “Hai bánh nướng loại to, mì xào rau,…”
Hứa Óng Ánh là người có tính cách mạnh mẽ, bị người khác phỗng tay trên, lại thêm Hứa Óng Ánh không chịu thua ai, ngang ngạnh nói, “Cái người này, bị sao vậy hả, không biết xếp hàng hay sao thế? Một chút lịch sự cũng không có.”
Nam sinh viên kia cũng không phải dạng vừa, lớn tiếng cãi lại, “Cô nói cái gì? Lặp lại thử xem.”
Triệu Thuỷ Quang biết không nên gây chuyện, tuy chính cô cũng thấy nam sinh viên này thô lỗ, trong lòng thầm mắng nhiếc hỏi thăm tổ tông mấy đời của anh ta, nhưng nghĩ kĩ lại, cô bèn giật nhẹ tay áo của Hứa Óng Ánh bảo đừng cãi cọ ở chỗ này, dù sao cũng chỉ mới đi học có vài ngày mà thôi, với lại người kia bị mắng mà mặt không hề đổi sắc, nhìn là biết không phải tân sinh viên, hơn nữa lúc này còn là giờ cao điểm ăn cơm, có nhiều đang người nhìn.
Hứa Óng Ánh giận đến tái mặt, cũng không chịu thua, hai người cứ thế mà trừng mắt nhìn nhau.
Bỗng một sinh viên từ đám đông bước ra nói, “Được rồi, con trai thì nhường nhịn chút đi, ai bảo con gái là trên hết chứ.”
Nam sinh viên này đứng ra giảng hoà, kéo người lúc nãy đi, cũng không quên quay đầu nhìn bọn cô cười cười, nam sinh viên này mày rậm mắt to rất điển trai đấy, nhìn rất chất phác.
Thế nên việc này cũng kết thúc tại đây.
Triệu Thuỷ Quang cầm chén dĩa, cùng Hứa Óng Ánh ngồi xuống ghế, cô tinh ranh chọc ghẹo Hứa Óng Ánh, “Đừng bực nữa… con trai ăn nhiều như vậy, sớm muộn gì cũng mắc bệnh phù thũng mà thôi.”
Một lát sau Bành Hiểu Hiểu và Dương Dương cũng lấy cơm xong đi tới, Dương Dương “đầu cơ phá giá thất bại” đặt khay lên bàn, chù ụ nói, “Cái người bới cơm trong trường này nhất định là bị bệnh run tay, thế nên cầm cái muôi bới cơm cũng run tay, run run lại bới run run, trời ạ, toàn là run.”
Mọi người nhìn vào chén Dương Dương chỉ có chút xíu cơm, cả đám liền cười một tràng rất vui vẻ.
Đúng vậy, con gái thời buổi này lúc nào cũng so bì tị nạnh như thế.
Ăn được một nửa, Dương Dương lên tiếng, “Buổi chiều chúng ta cùng đi đăng kí môn học tự chọn đi.”
Bành Hiểu Hiểu miệng đang nhai đồ ăn nói, “Không thể không đăng kí hả?”
Dương Dương nói, “Ai nói là đi đăng môn học chứ, ý mình là chúng ta đi ngắm thầy giáo ấy, nghe nói học kỳ này trường chúng ta có một thầy giáo cực kì đẹp trai, còn tốt nghiệp thạc sĩ ở một trường đại học Anh quốc nổi tiếng nữa!”
Hứa Óng Ánh nãy giờ buồn bực uống canh, cũng ngẩng đầu lên nhiều chuyện, “Đúng đúng, mình cũng nghe mọi người nói thế, nhưng mà đăng môn học hình như là dành cho sinh viên năm hai mà, mà thôi, đăng ký đại hết luôn đi.”
Triệu Thuỷ Quang đang lựa mấy miếng cà rốt bỏ sang một bên, đây là món ăn mà cô ghét nhất, nghe thế bỗng nhiên rùng mình lạnh cả xương sống, lập tức ngừng tay lại, ngẩng đầu nói, “Có đi cũng không được chọn bây giờ, đừng đi làm gì.”
Nghĩ lại thì Đàm Thư Mặc mấy ngày trước đã về rồi, cô không muốn nhanh như vậy lại làm học trò của anh, tuyệt đối không để chuyện này xảy ra.
Dương Dương cố gắng nài nỉ, “Đi đi, cùng đi xem thôi cũng được mà.”
Bành Hiểu Hiểu cũng thẳng thắn gật đầu tán thành, vừa cầm muỗng gõ lên bàn chỗ Triệu Thuỷ Quang đang ngồi vừa nói, “Mặc kệ bạn ấy đi, chúng ta mà đi thì thế nào bạn ấy cũng phải đi thôi.”
Triệu Thuỷ Quang nghiến răng nghiến lợi suy nghĩ, Hứa Óng Ánh thế mà lại rất hiểu cô, mấy ngày hôm nay bốn người đã kết thân với nhau, đi đâu cũng đi cùng cả, dính nhau như sam.
Lúc Triệu Thuỷ Quang ôm laptop đi vào từ cửa sau phòng học, nhìn chỗ ngồi trong phòng được xếp theo hình bậc thang đã đầy người, nói đúng hơn là toàn sinh viên nữ không, cô bỗng linh tính hôm nay có thể sẽ là ngày xui xẻo. Dương Dương thấy một đống khăn giấy nằm rải rác trên bàn, cầm lên và nói, “Giờ có cái chiêu dùng khăn giấy dành chỗ đấy.” Dương Dương không chút do dự ném đi, kéo cả đám cùng ngồi xuống. Triệu Thuỷ Quang càng cảm thấy hôm nay là chắc là ngày xui của cô. Ngay lúc cô đưa mắt nhìn Đàm Thư Mặc từ cửa bước vào, nghe được chung quanh rì rào bàn luận xôn xao, cô đã biết rõ hôm nay mình nhất định xui xẻo rồi.
Đàm Thư Mặc bước lên bục giảng, đứng dựa người phía trước bàn giáo viên, anh mặc chiếc áo len màu trắng sọc caro kiểu xưa của Anh, cổ áo len rộng để lộ cổ áo sơmi màu xanh da trời, anh vận chiếc quần tây màu xám tro, ướm một đôi giày đen mũi nhọn, ăn mặc đơn giản kết hợp với khuôn mặt điển trai như một kiệt tác của tạo hoá càng tôn thêm sự lịch lãm sang trọng của anh, điều làm mọi người bang hoàng hơn chính là người đàn ông này đã tiếp thêm sinh khí cho học viện khô khan buồn tẻ này, khiến nó trở nên đầy sức sống.
Đây là lần đầu tiên sau khi khai giảng Triệu Thuỷ Quang gặp Đàm Thư Mặc, tuy là cô đã nghiệm qua sức hấp dẫn chết người này của anh, nhưng đến hôm nay cô vẫn thất điên bát đảo, cô ngồi yên trong đám người lòng tràn đầy thích thú dõi theo nhất cử nhất động của anh.
Đàm Thư Mặc cũng không quan tâm phía dưới ồn ào thế nào, tay trái cầm một tờ danh sách, tay phải để vào túi quần, thong dong tựa vào bàn giáo viên, sau đó ngẩng mặt nhìn một vòng phòng học, Triệu Thuỷ Quang chỉ cần nhìn thấy ánh mắt anh đảo quanh nhìn, cô chợt hoảng sợ, cả người co ro rúc sát vào cửa sổ phòng học.
Đối với Triệu Thuỷ Quang, cô không muốn quan hệ của mình và Đàm Thư Mặc bị mọi người biết được, nói đúng hơn là Triệu Thuỷ Quang không chắc chắn lắm về quan hệ của hai người. Thứ hai nữa là cô không muốn người khác gán ghép tên mình với Đàm Thư Mặc suốt mấy năm học đại học này, anh là Đàm Thư Mặc, anh có cuộc sống riêng của anh, cô là Triệu Thuỷ Quang, cô có cuộc sống riêng của cô, Triệu Thuỷ Quang cảm thấy như vậy rất tốt.
Đàm Thư Mặc cũng không cảm thấy có vấn đề gì, nghĩ lại cho dù công khai quan hệ, thì anh cũng không thể làm gì cho cô được, cuộc sống là như thế, cứ thuận theo tự nhiên thôi. Nói gì thì nói, đây cũng là lần đầu tiên trong đời có cảm giác bị người khác ghét bỏ, anh vừa bực mình lại vừa cảm thấy buồn cười, cô bé này thật cho rằng bản thân không nói thì sau này không ai phát hiện ư?
Đàm Thư Mặc cất lời nói, “Môn học này phần lớn là tham khảo trong sách, tôi cũng sẽ giảng thêm một số kiến thức cho các bạn, không muốn nghe giảng thì không cần đến lớp, đến lúc thi thì xin tự mình đoán đề. Hoan nghênh mọi người dự thính, chỉ hi vọng các bạn giữ yên lặng, đương nhiên tôi biết rõ các bạn sẽ không thể yên lặng được.”
Anh vui vẻ nở nụ cười, phía dưới tiếng cười cũng rộ lên.
Anh nghiêm mặt nói, “Tôi không thích điểm danh, tuy nhiên nhà trường lại yêu cầu như thế, hôm nay mượn điểm danh để biết mặt các bạn, không cần khẩn trương, đây là lần điểm danh cuối cùng, nếu tôi có gọi sai tên ai, thì hãy nói tôi biết.” Anh bắt đầu