Trử Tụng không nỡ rời xa đôi môi này, ngón tay nhẹ nhàng lướt qua đôi môi đỏ hồng hỏi: “Về rồi có nhớ anh không?”
Kiều Ưu Ưu giống như đang bị trúng bùa, gật gật đầu.
Trử Tụng cười, đôi mắt lấp lánh. Anh tin rằng Ưu Ưu ở trước mặt anh lúc này không còn là Kiều Ưu Ưu của trước đây nữa. Trong trái tim cô lúc này đã có vị trí của anh, anh tin tưởng chắc chắn sẽ có một ngày trái tim cô sẽ hoàn toàn thuộc về anh.
“Đi thôi!” Trử Tụng vuốt tóc cô kéo tay cô đi về phía cửa sân tập thể.
Trử Tụng đi trước cô một chút, chỉ cần hơi ngẩng đầu lên là có thể nhìn thấy ngũ quan tinh tế như khắc trạm của anh, mũi cao thẳng, hàng mày tuấn tú như hình dáng máy bay chiến đấu khi cất cánh, chiếc cằm co lại. Bàn tay bị anh nắm chặt gần như đã tê liệt không còn chút cảm giác nào. Cảm giác tiếc nuối dâng trào trong đầu óc cô, đã khiến cô không thể không thừa nhận, trong trái tim cô vị trí của Trử Tụng đã ngày càng quan trọng, cô thực sự có ý muốn nói với anh rằng thực ra cô không muốn đi chút nào.
“Anh ba, anh có nỡ không? Nhưng chị ba không nỡ đâu, anh không nhìn thấy bộ dạng khóc lóc của chị ấy khi nãy. Hi hi, em chỉ nhìn qua thôi mà cũng đã cảm thấy đau lòng rồi.”
Sau khi xuống máy bay, Kiều Ưu Ưu quấn chặt áo khoác vào người, đi sau cùng. Đôi mắt sưng lên như hạt óc chó nên cô chẳng còn cách nào khác đành lấy kính râm ra đeo.
Trử Tư vốn định đưa cô về nhà bố mẹ, thế nhưng Kiều Ưu Ưu chỉ lên đôi mắt sưng vù gần như không thể mở ra của mình nói: “Bộ dạng này có thể gặp người khác được không?”
Kiều Ưu Ưu khó chịu vẫy tay: “Đưa tôi về nhà đi, tôi không muốn đi đâu hết.”
“Chị ba, em bảo này, chỉ cần có thời gian để thích ứng trở lại, không có cánh tay của anh ba em để gối đầu liệu chị có quen được không?” Trử Tư nói xong hát to lên, nhìn về phía xa làm ra vẻ tình cảm sâu đậm.
“Trì Lâm!” Tả Khiên nhìn cô, tiếp tục nói: “Trì Lâm muốn ly hôn, cô ấy không nói cho cô vì sợ cô lo lắng.”
* * *
Mới có nửa ngày thôi mà tâm trạng của Kiều Ưu Ưu đã lên xuống mấy lần, Trì Lâm muốn ly hôn, đây rõ ràng là đã đâm thêm một nhát vào cơ thể đang vô cùng mệt mỏi của Ưu Ưu. Lúc cô rời khỏi Bắc Kinh hai bọn họ vẫn còn tốt đẹp, vậy mà bây giờ lại đòi ly hôn, mới có hai mươi ngày, trong khoảng thời gian đó rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra?
Kiều Ưu Ưu lo lắng vò đầu bứt tóc, cô muốn gọi điện thoại, nhưng tìm hết trong túi cũng không thấy điện thoại đâu, cô nghĩ lại thì nhớ ra điện thoại của mình đã bị vỡ nát từ sáng sớm, cô còn chưa kịp nhặt “xác” của nó.
“Đưa điện thoại cho tôi!”
Trử Tư thấy tâm trạng của cô không được tốt nên cũng không dám gây sự với cô mà ngoan ngoãn đưa điện thoại cho cô. Thế nhưng Kiều Ưu Ưu nhìn cái điện thoại lại cảm thấy sầu não, cô chưa bao giờ nhớ số điện thoại, số điện thoại của Trì Lâm… là bao nhiêu?
Kiều Ưu Ưu cảm thấy mình thật chẳng ra gì, có người bạn thân như cô, đến cô còn cảm thấy buồn thay cho Trì Lâm. Khi cô buồn, Trì Lâm sẽ chạy tới chạy lui để an ủi cô, đưa cô đi mua sắm, cùng uống rượu với cô. Bây giờ thì hay rồi, cô vì chồng mình mà quên luôn cả Trì Lâm, lúc này đến mười một con số kia cô cũng không nhớ.
“Hay là, hỏi anh Khiên xem?” Trử Tư tốt bụng đưa ra đề nghị, Kiều Ưu Ưu quay đầu nhìn anh, thất thần trả điện thoại lại cho anh.