ng điệu lạnh nhạt: “Cô Lục, cô có chuyện gì cần nói với tôi?”.
Lục Nhiễm khoanh tay, đứng dựa vào tường, khẽ ngước mắt lên: “Tôi và Hàn Mặc Ngôn đã đăng ký kết hôn rồi, chị có muốn xem không?”.
Trang Tĩnh: “Thế thì xin chúc mừng cô”.
Trang Tĩnh vẫn giữ thái độ bình tĩnh, nhưng dưới ánh mắt sát sao của Lục Nhiễm vẫn để ý thấy một tia phẫn nộ thoáng qua.
Lục Nhiễm cười nhẹ: “Vì thế, lần này tôi có thể danh chính ngôn thuận yêu cầu chị tránh xa chồng tôi một chút? Chị cứ yên ổn ở đây cho đến khi bình phục hoàn toàn, rồi sau đó... muốn đi đâu thì đi. Còn nếu chị vẫn cố tình tiếp cận, chị sẽ trở thành người thứ ba bị người đời chỉ trích, đến lúc đó để bảo vệ gia đình mình, tôi không biết sẽ làm những gì khiến mọi người đều kém vui”.
Ngữ khí nạt nộ uy hiếp.
Trang Tĩnh bỗng bật cười.
Lục Nhiễm có đôi chút rối loạn.
Trang Tĩnh chớp đôi mắt đẹp, cũng không còn đeo lớp mặt nạ ngụy trang, giọng thoắt trở nên sắc bén: “Hàn Mặc Ngôn có biết cô đến tìm tôi để nói những lời này không?”.
Lục Nhiễm: “Việc này không liên quan đến anh ấy”.
Trang Tĩnh khép mắt: “Tôi nên nói gì với cô đây... Tại sao cô lại đến tìm tôi? Tại vì ngay cả bản thân cô cũng không tin tưởng vào cuộc hôn nhân của mình, nếu cô đủ lòng tin, tin rằng anh ấy yêu cô, tin rằng không bao giờ anh ấy rời xa cô, thì cô cần gì phải đến tìm tôi? Thậm chí cô còn làm ra vẻ uy hiếp đến nực cười?”. Cô ta kết luận: “Xét cho cùng, cô không tin anh ấy, cũng không tin vào chính bản thân mình. Cô Lục, cô thật đáng thương, tôi thật là thông cảm với cô”.
Lục Nhiễm gần như là phì cười.
“Trang Tĩnh, tôi không cần sự thương hại của chị, cũng không cần chị chỉ dẫn, chị chỉ cần làm tốt những việc mình nên làm là đủ rồi”. Lục Nhiễm lạnh băng: “Việc của tôi và Hàn Mặc Ngôn không đến lượt chị xen vào. Chị tưởng tôi là ai chứ?”.
Lục Nhiễm trả lời rất cứng cỏi.
Trang Tĩnh vẫn tươi cười: “... Chẳng lẽ cô không biết Hàn Mặc Ngôn ghét nhất là bị lừa dối? Nếu anh ấy biết hôm nay cô...”.
Lục Nhiễm cắt lời cô ta: “Đúng là anh ấy ghét nhất sự lừa dối, thế nên cả cuộc đời này anh ấy sẽ không tha thứ cho chị”.
Gương mặt Trang Tĩnh biến sắc, sau đó đóng đinh bằng một nụ cười quái dị.
“Anh ấy không tha thứ cho tôi, nhưng sẽ thương xót tôi”.
Rồi cô bặm môi, giơ tay ra phía Lục Nhiễm.
Đến khi Lục Nhiễm cảm nhận được sự bất thường thì cũng đã muộn rồi.
Trang Tĩnh bỗng hét lên thất thanh một tiếng, sau đó túm lấy vạt áo Lục Nhiễm, một chân trượt xuống dưới, rồi kéo theo cả người Lục Nhiễm cùng với chiếc xe lăn lăn xuống cầu thang.
Lục Nhiễm phản ứng không kịp, bị kéo theo xuống, đầu phía sau đập xuống đất.
Trước khi bất tỉnh nhân sự, thứ cuối cùng Lục Nhiễm nhìn thấy là khuôn mặt điên cuồng, hận thù của Trang Tĩnh.
Cô ghét mùi thuốc sát trùng.
Chỗ này là...
Chỉ vừa định suy nghĩ, đầu đã đau dữ dội, như muốn vỡ tung.
Cố mở mắt, đau quá... chỗ nào cũng đau.
“Tiểu Nhiễm... Tiểu Nhiễm... Em tỉnh lại rồi? Bác sĩ... bác sĩ... hình như em gái tôi tỉnh rồi!?”.
Giọng ai thế này...?
Tiếng bước chân vội vàng cùng tiếng dụng cụ va vào nhau và tiếng nước tí tách.
Tiếng nói lúc nãy, Lục Nhiễm mấp máy môi, giọng nói nghẹn ngào: “Anh...”.
Cố gắng mở mắt, đập vào mắt cô là vẻ lo lắng của Lục Tề, cả con người anh như hồn bay phách lạc, râu ria lởm chởm vì lâu ngày không cạo.
Lục Nhiễm nhớ lại ngày trước cô đánh nhau phải vào nằm viện, Lục Tề cũng chăm sóc cô chu đáo thế này.
Thấy em gái tỉnh lại, Lục Tề hoảng hốt nắm lấy hai vai em: “Nằm im, đừng nói gì cả, để các bác sĩ kiểm tra cho em”.
Lục Nhiễm ngoan ngoãn nhắm mắt.
Tất cả những gì diễn ra trước lúc hôn mê bỗng hiện lại rõ mồn một trong đầu: Trang Tĩnh giơ tay ra, dốc hết sức lực trong lúc cô bất ngờ nhất và sau cùng là vẻ mặt độc ác oán hận của cô ta.
Giống hệt như từng đoạn từng đoạn trong một bộ phim bị đứt đoạn.
Trên bàn có cháo mới nấu thơm thoang thoảng.
Kiểm tra xong, Lục Nhiễm ngồi dậy, đầu và cánh tay phải đều băng kín, cực kỳ thê thảm, đau đến nỗi cảm giác cả cơ thể này đều không phải của cô.
Lục Tề bê bát cháo, đút cho em từng thìa một.
“Em hôn mê hai ngày rồi, hôm qua mẹ ở đây cả ngày, hôm nay mệt quá nên anh thay để mẹ về nghỉ...”. Lục Tề vừa đút cháo vừa nói chuyện: “Đỗ Hàn cũng bảo là tí nữa qua đây”.
Chỉ một thoáng im lặng ấy cũng đủ để biết được một việc gì đó đang xảy ra, Lục Nhiễm: “Trang Tĩnh đâu?”.
Lục Tề: “... vẫn đang trong phòng cấp cứu”.
Vì thế mà, Hàn Mặc Ngôn lựa chọn ở bên cạnh Trang Tĩnh?
Cảm giác cay đắng trào lên trong lòng, xen lẫn con tim đau thắt đến nghẹt thở.
Lục Tề đặt bát xuống, nhìn Lục Nhiễm: “Trang Tĩnh có tỉnh lại một lần, chỉ nói đừng đẩy tôi xuống...”.
Lục Nhiễm không phải là đồ ngốc, kết hợp lại, cộng thêm tiếng kêu thảm thiết của cô ta, tất cả đều quá rõ ràng.
Người phụ nữ đó... đã hãm hại cô...
Lục Nhiễm ngước đôi mắt u sầu lên, hỏi: “Có phải bây giờ tất cả mọi người đều cho rằng em đẩy cô ta xuống, không may bị cô ta kéo xuống cùng”.
Lục Tề: “Anh tin là không phải em”. Ngưng một lúc: “Nếu cần hại chết người phụ nữ đó cũng không cần đến em tự ra tay”.
Lục Nhiễm chống cánh tay trái chỉ hơi xây xát giữ đầu, khẽ thở dài: “Anh là anh trai em, cho dù em có nói gì anh cũng sẽ tin, nhưng mà...”.
Lục Tề nhỏm dậy: “Để anh đi bắt trói Hàn Mặc Ngôn qua đây”.
Lục Nhiễm tóm áo anh: “Thôi anh ạ”.
Lục Nhiễm cười khẽ, nhưng chẳng biết là cười ai.
“Hàn Mặc Ngôn rất thất vọng về em”. Cô buông tay, vùi mặt vào lòng bàn tay: “Còn em... cũng rất thất vọng về anh ta...”.
Lục Tề ngồi vào chỗ của mình, bàn tay ấm áp của anh xoa nhẹ trên lưng Lục Nhiễm, im lặng hồi lâu.
Đỗ Hàn đến mang theo một lẵng hoa quả to, nói bao nhiêu là chuyện chọc cười, nhưng chẳng ai cười nổi.
Cuối cùng Lục Tề cũng ra hiệu cho Đỗ Hàn im lặng, thế là sự im lặng của một người kéo theo sự im lặng của cả ba người.
Lục Nhiễm cảm thấy không thoải mái, cô tỏ ý muốn yên tĩnh một mình, Lục Tề và Đỗ Hàn thấy vậy cũng không miễn cưỡng ở lại.
Lục Tề và Đỗ Hàn đi khỏi, phòng bệnh vắng tanh không một chút hơi người.
Lục Nhiễm hít một hơi thật sâu, nằm xuống định ngủ, nhưng vết thương trên đầu và trên người vẫn đau ê ẩm.
Đến nửa đêm, bỗng có người đẩy cửa bước vào.
Lục Nhiễm nhỏm dậy, nhìn thấy khuôn mặt mệt mỏi mà vẫn anh tuấn như tượng tạc.
Lời châm chọc ngay nơi cửa miệng nhưng không thể nói ra.
Cô không muốn nói gì hết.
Lần này, Hàn Mặc Ngôn cũng chẳng thèm hàn huyên, hỏi thẳng vào vấn đề: “Em đẩy Trang Tĩnh xuống?”.
Trong phòng bệnh không bật đèn lớn, chỉ có hai ngọn đèn nho nhỏ đủ để chiếu sáng, nhưng thứ ánh sáng màu cam ấm áp đó vẫn không thể che bớt sự lạnh lẽo của Hàn Mặc Ngôn.
Lạnh lùng và sắc bén.
Như chính những lời nói của mình.
Thậm chí còn không hỏi xem vết thương của cô thế nào.
Trang Tĩnh cấp cứu hai ngày, thì cô cũng hôn mê hai ngày trên giường bệnh, nhưng Hàn Mặc Ngôn đã chọn ở bên Trang Tĩnh, đến lúc nhớ ra để qua chỗ cô, thì câu hỏi đầu tiên là thế này.
Chẳng lẽ cô không phải... là vợ anh ta sao?
Cảm giác nhảm nhí hết sức trào dâng.
Cuộc hôn nhân đã được cả đất nước, cả thế giới công nhận, cuộc hôn nhân cô một lòng trông đợi thực ra... chẳng là gì cả.
Từ đầu đến cuối chỉ là một câu chuyện cười.
Yêu nhau, kết hôn, cả cuộc đời... đều chưa từng tồn tại.
Lục Nhiễm cười thành tiếng, bạc bẽo đến nỗi chính cô cũng không ngờ, nhưng mọi chuyện đã đến nước này, cô cũng chẳng có gì phải băn khoăn: “Anh cảm thấy thế nào?”.
Giọng của Hàn Mặc Ngôn thấp trầm: “... Y tá và mẹ của Trang Tĩnh đều nghe thấy cô ấy hét lên một tiếng, ngay sau đó khi họ chạy ra cầu thang thì nhìn thấy em và Trang Tĩnh ngã xuống...”.
Lục Nhiễm ngắt lời, bổ sung thêm: “Sau đó trong lúc mê sảng Trang Tĩnh đã nói rằng đừng đẩy cô ấy xuống đúng không?”.
Hàn Mặc Ngôn không nói gì, chỉ im lặng nhìn cô.
Áp lực vô hình khiến đầu óc Lục Nhiễm như nổ tung, cô gần như hét lên: “Hàn Mặc Ngôn, nếu anh đã đoán chắc là tôi đẩy cô ta xuống, thì anh còn đến hỏi tôi làm gì?”.
Một lúc sau, Hàn Mặc Ngôn mới nói: “Hôm trước em từng nói anh không thể hiểu được em ghét cô ta đến thế nào? Em chỉ mong cho cô ta biến mất khỏi thế giới này...”.
Anh ta đang tìm chứng cứ chứng minh cô ra tay tàn độc với Trang Tĩnh sao?
Thế thì cô sẽ giúp anh ta luôn một thể.
Lục Nhiễm ngẩng phắt lên, không hề phủ nhận: “Đúng thế, em đã từng nói, em mong cho cô ta chết, lúc này đây mong muốn ấy càng rõ hơn bao giờ hết, nếu không phải vì hôm nay em không thể cử động, em rất muốn qua đó giết luôn cô ta!”.
Hàn Mặc Ngôn: “Lục Nhiễm, Trang Tĩnh vẫn đang ở trong phòng cấp cứu, vì hai lần bị thương nên hiện giờ vẫn trong tình trạng nguy hiểm, bất cứ lúc nào cũng có thể...”.
Lục Nhiễm: “Nếu anh đến đây chỉ để nói với em chuyện này, em cũng có thể nói với anh rất rõ ràng rằng, em chúc cho cô ta chóng chết!”.
Ngoài Trang Tĩnh ra anh có còn biết nói một điều gì khác không!?
Mẹ kiếp chẳng qua là tôi thích anh? Chẳng qua là tôi ghét con mụ tình địch ấy? Vì biết anh không thích nên tôi không dám động đến một sợi lông chân của cô ta!
Nhưng bây giờ tôi không thể nhẫn nhịn thêm được nữa, tôi đã nhẫn nhịn đủ lắm rồi!
Lục Nhiễm tiện tay vớ lấy cái bình hoa bên cạnh, lấy hết sức ném về phía Hàn Mặc Ngôn, giọng nói đầy sự thù địch: “Hàn Mặc Ngôn, mang theo Trang Tĩnh của anh mà cút cho khuất mắt tôi”.
Hàn Mặc Ngôn không né tránh, cứ mặc cho chiếc bình hoa bay thẳng vào vai, rồi bật ra, rơi xuống đất.
Choang.
Chiếc bình vỡ tan, mảnh vụn tung tóe trên sàn nhà. Tan tành, dứt khoát.
Hàn Mặc Ngôn nhìn về phía cô thật lâu, rồi quay người ra khỏi phòng bệnh.
Lục Nhiễm ôm lấy trán, chỉ cảm thấy cả cơ thể như một cỗ máy bị tháo rời. Sau cơn bực tức, cô cảm thấy mệt mỏi về cả thể xác lẫn tinh thần.
Cô lục túi lấy ra chiếc nhẫn cưới tinh xảo đẹp đẽ, ngây người nhìn.
Kết quả này, hôn nhân này... có phải là điều mà cô mong muốn không?