i thế?”, rồi kín đáo liếc nhìn hai cô minh tinh, “Lại còn mời được cả ngôi sao nữa”.
Đỗ Hàn cười tự mãn, nháy mắt với Lục Nhiễm: “Thấy tôi lợi hại không? Còn không nghĩ xem Đỗ Hàn này là ai chứ!”.
Lục Nhiễm nhún vai tỏ vẻ bất lực.
Vẫy tay chào Lục Nhiễm, Đỗ Hàn cười lớn: “Được rồi, tôi đi tiếp khách đây, cô và Hàn Mặc Ngôn cứ ngắm tranh đi, ngắm được bức nào thì mang đi, coi như tôi tặng”.
Thế là, Lục Nhiễm và Hàn Mặc Ngôn, hai kẻ không có chút tế bào nghệ thuật nào trong người, đi một vòng quanh phòng tranh, từ bức đầu tiên đến bức cuối cùng.
Cả hai đều không có hứng thú về mặt này. Tính ra, hồi cấp ba không biết đầu óc hâm hấp thế nào Lục Nhiễm còn tham gia vào vị trí tay trống của một ban nhạc, nhưng sau đó bỏ bẵng đi, rồi bị Hàn Mặc Ngôn thay đổi dần dần thành ra hứng thú bây giờ của cô cũng chỉ có mỗi công việc và công việc mà thôi.
Thực ra cũng không có gì không tốt, vì kiếm tiền vốn không phải một việc xấu.
Xem hết một vòng, Lục Nhiễm hỏi nhỏ: “Anh thấy bức nào đẹp?”.
Hàn Mặc Ngôn trầm ngâm một lúc, thật thà trả lời: “Cũng như nhau cả”.
Lục Nhiễm gật đầu: “Em cũng cảm thấy thế, chẳng hiểu gì cả...”.
Vừa nói xong đã thấy Đỗ Hàn, sau khi đi một vòng khách khứa quay lại, tươi hơn hớn: “Thế nào hả? Toàn là kiệt tác đúng không? Đều mang hơi thở thời đại, cậu nhìn bức Đứa trẻ ăn quả táo kia có nhớ về Newton, về Turing, nghĩ về một sự mất mát mơ hồ. Còn bố cục hư ảo của bức Đường xa kia có khiến cậu nhớ đến những tác phẩm văn học hoang đường của thế kỷ mười bảy? Thật là lãng mạn bí ẩn xen lẫn cảm giác hoang vu trống trải... Đúng rồi, còn bức kia nữa.
Quả nhiên không ngoài dự đoán, sau một hồi giới thiệu, Đỗ Hàn tràn đầy hy vọng hỏi: “Hai người có chọn được bức nào không?”.
Lục Nhiễm không thể không nể mặt, chỉ đại một bức: “Bức tranh quả cam kia đi, treo ở trong bếp rất hợp đấy”.
Im lặng vài giây, khuôn mặt Đỗ Hàn không cảm xúc: “Đây là bức tranh Mặt trời bùng cháỳ”.
Xách bức tranh Mặt trời bùng cháy, đi như chạy khỏi phòng tranh của Đỗ Hàn, hai người thở phào nhẹ nhõm.
Lục Nhiễm xem thời gian: “Anh có bận gì không, hôm qua người ta gọi cho em báo xong nhẫn cưới rồi đấy, có đi lấy luôn không?”.
Hàn Mặc Ngôn im lặng vài giây, đáp: “Ừ”.
Ngồi trong xe, Lục Nhiễm đã dần quen với mùi xe và cả không khí lành lạnh quen thuộc. Ngón tay gõ gõ trên khung tranh, cô ngước mắt lên nhìn thấy chiếc bùa bình an mình đã treo lên, túi gấm xanh thẫm, tua rua đỏ rực lắc qua lắc lại, nổi bật trong không khí lạnh lẽo mùa đông.
Cô bỗng nhớ ra một chuyện: “Anh đã bảo là cho em mượn xe để lái mà”.
Nhìn dòng xe đông đúc, Lục Nhiễm cười: “Giờ không được, nhưng cũng lâu lắm rồi em không lái xe, anh dạy em nhé”.
“Được rồi”. Có vẻ như Hàn Mặc Ngôn hơi nhếch môi một chút: “Lấy nhẫn xong, tìm một chỗ rộng rãi tập xe”.
Nhẫn cưới được làm khá đơn giản, vòng nhẫn vắt lên nhau thành hình chữ thập chéo, ở giữa khảm một viên kim cương sáng bóng, xung quanh điểm xuyết những hạt nhỏ li ti, sáng rực rỡ dưới ánh đèn.
Lục Nhiễm cũng giống như mọi cô dâu khác, ngẩn ngơ ngắm nghía mãi mới chịu cất lại vào hộp.
Chiếc nhẫn này chứng tỏ cuộc hôn nhân của cô và Hàn Mặc Ngôn sắp trở thành hiện thực.
Vừa đặt xuống, Lục Nhiễm có điện thoại, mẹ đang dặn dò cô thì điện thoại hết pin tắt ngấm, Lục Nhiễm phải mượn điện thoại của Hàn Mặc Ngôn để nói chuyện tiếp. Còn Hàn Mặc Ngôn thử nhẫn xong thì đi thanh toán.
Vừa ngắt điện thoại, âm báo tin nhắn lại vang lên.
Lục Nhiễm nhìn theo phản xạ, trên màn hình hiện lên hai chữ: “Trang Tĩnh”.
Số điện thoại của Hàn Mặc Ngôn từ hồi Lục Nhiễm biết anh đến giờ vẫn không thay đổi, Trang Tĩnh biết được cũng là điều hoàn toàn bình thường.
Nhưng Lục Nhiễm cảm thấy thật khó chịu, ma xui quỷ khiến thế nào khiến cô mở tin nhắn ra.
Dòng chữ trên đó, rõ ràng không phải của Trang Tĩnh- “Xin hỏi có phải người thân của số máy này không? Cô ấy bị tai nạn, hiện đang cấp cứu ở bệnh viện Trung tâm”.
Lục Nhiễm giật mình, không ngờ lại là một tin nhắn kiểu này, bên tai cô vang lên tiếng bước chân, Hàn Mặc Ngôn đã sắp lại gần, tay Lục Nhiễm run run xóa đi tin nhắn vừa rồi.
Định thần lại, cô nghĩ, đằng nào thì Trang Tĩnh cũng có bố có mẹ, huống hồ Hàn Mặc Ngôn và cô ta không thân không thích.
Cố tỏ vẻ bình thường, Lục Nhiễm trả lại điện thoại cho Hàn Mặc Ngôn như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Cất chiếc nhẫn vào trong túi, Lục Nhiễm vẫn hơi cúi đầu, cảm thấy một nỗi lo sự lạ lùng.
Trang Tĩnh.
Dù đã cố quên, nhưng con người đó vẫn xuất hiện giữa cô và Hàn Mặc Ngôn, dù cố không thừa nhận, Trang Tĩnh vẫn là một vết thương không thể mờ sẹo trong lòng Hàn Mặc Ngôn... Nếu bị Hàn Mặc Ngôn phát hiện việc vừa rồi...
“Lục Nhiễm... Lục Nhiễm...”.
Nghe tiếng gọi, Lục Nhiễm ngẩng lên, Hàn Mặc Ngôn đang ngồi ở ghế lái, quay đầu xe hỏi: “Luôn ở đây nhé?”.
“Gì ạ?”.
Tháo đai an toàn, Hàn Mặc Ngôn cũng ngạc nhiên: “Lúc nãy em nói muốn học lái xe mà”.
Lúc này Lục Nhiễm mới nhớ ra, thật ra cô cũng chỉ tiện miệng mà nói vậy thôi, không ngờ Hàn Mạc Ngôn tưởng thật, cố thu lại nỗi lo lắng trong lòng, Lục Nhiễm chớp mắt, mỉm cười: “Vâng ạ”.
Lục Nhiễm biết lái xe, chỉ là không đủ thành thạo vì ngày thường ít có cơ hội luyện tập.
Họ ra vùng ngoại ô vắng vẻ, Hàn Mặc Ngôn dạy rất cẩn thận, Lục Nhiễm tiếp thu khá nhanh, cả đoạn đường lái rất chắc chắn, không thể nhận ra là tay lái mới chưa mấy lần cầm vô lăng. Giữ chặt vô lăng, Lục Nhiễm nhìn chăm chăm về phía trước, điệu bộ căng thẳng như sắp vào trận đánh.
“Không cần...”.
Lục Nhiễm dừng xe, quay lại hỏi: “Dạ?”.
“Đừng lo lắng quá như thế”.
Nghe tiếng, Lục Nhiễm cũng thả lỏng hơn vài phần, mím môi cười: “Em hơi căng thẳng”.
Khẽ thả lỏng tay, cảm thấy nhẹ nhõm lạ thường, từ trước đến nay cô luôn như vậy, làm gì cũng dốc hết toàn lực, phấn đấu học tập vì Hàn Mặc Ngôn cũng vậy, nỗ lực tiếp cận anh cũng thế, đều dốc hết toàn lực, nhưng, có những việc, không phải cứ nắm thật chặt là có thể nắm bắt được. Cho tới ngày hôm nay, đối với cô mà nói, cô vẫn cảm thấy thắc thỏm, cảm thấy người đàn ông bên cạnh vẫn luôn ngoài tầm với...
Cô xua đi những ý nghĩ trong đầu, Lục Nhiễm tập trung lái xe.
Trở về nhà, tin nhắn đó vẫn hiển hiện trong đầu cô.
Nỗi lo lắng không yên khiến cô sợ sự việc phát sinh theo chiều hướng không mong muốn, cô xem thời gian, đã hơn chín giờ tối, Lục Nhiễm do dự một lát rồi vẫn xách túi ra cửa.
“Muộn thế này còn đi đâu?”. Mẹ thò đầu ra từ sau tủ quần áo: “Sắp kết hôn rồi, cũng nên biết chừng mực”.
“Vâng, con biết rồi”.
Mẹ còn tưởng Lục Nhiễm sẽ cự cãi lại, không ngờ cô chỉ nói vậy, tiếp theo là tiếng khép cửa nhẹ.
Bệnh viện Trung tâm cách đó khá xa, Lục Nhiễm mất nửa tiếng mới đến nơi.
Lúc này, bệnh viện vắng vẻ một cách khác thường, nhưng đã đến đây, cô cũng không có ý định về ngay, cô hỏi lễ tân số phòng rồi đi lên tầng.
Bệnh viện toàn mùi thuốc sát trùng, lên đến tầng trên, cô mở cửa khoa nội trú.
Cô y tá trực nói Trang Tĩnh đã qua khỏi nguy hiểm, Lục Nhiễm cũng không hỏi thêm... Đang suy nghĩ, chợt toàn thân cô tê cứng lại.
Trong hành lang bệnh viện, có một dáng hình quen thuộc đang đứng đó.
Quen thuộc đến nỗi, mấy tiếng trước, anh vẫn còn đang ở cạnh cô.
Cứ cầm nắm đấm cửa mà đứng yên ở đó, Lục Nhiễm không biết bước tiếp theo nên làm thế nào, trong đầu chỉ lặp đi lặp lại một câu hỏi.
Hàn Mặc Ngôn làm sao mà biết được?
Sao anh biết được Trang Tĩnh đang ở đây? Sao anh lại đến đây? Anh có biết là cô đã xóa tin nhắn đi không?
Hết câu hỏi này đến câu hỏi khác.
Trong lúc cô do dự, Hàn Mặc Ngôn đã vào trong phòng bệnh.
Lý trí bảo cô, tốt nhất nên rời khỏi nơi này, coi như chưa hề có việc gì xảy ra. Cô sắp làm đám cưới với Hàn Mặc Ngôn rồi, không thể phạm sai lầm vào thời điểm này.
Nhưng... cô sao có thể tiếp tục nhẫn nại?
Làm những việc lừa mình lừa người.
Cuối cùng cô cũng mở cửa, đi về phía phòng bệnh của Trang Tĩnh, hành lang yên ắng, đèn trong các phòng đều đã tắt hết. Lục Nhiễm đi đến trước cửa, có thể nghe được cả những âm thanh bên trong, hình như là tiếng nói chuyện, tuy không thật rõ ràng.
Tay cô đặt trên cánh cửa, định gõ, lại thôi.
Tay run run, cô đang sợ.
Vẫn là nỗi lo sợ bấy lâu nay, một nỗi lo sợ trong tiềm thức rằng Hàn Mặc Ngôn là của Trang Tĩnh, còn hiện tại, chỉ là cô đánh cắp được mà thôi.
Cửa bỗng mở ra, Lục Nhiễm đối diện Hàn Mặc Ngôn.
Mấy giây im lặng.
Lục Nhiễm lùi lại, quay đi, cô muốn đi càng xa càng tốt.
“Lục Nhiễm, sao em lại ở đây?”.
Lục Nhiễm khẽ hít một hơi thật sâu, không quay lại, hỏi: “Thế tại sao anh cũng ở đây?”.
“Anh đến thăm người bệnh”.
Thấy Lục Nhiễm định nói gì lại thôi, Hàn Mặc Ngôn đóng cửa lại, thoáng thở dài: “Chúng ta ra ngoài nói chuyện đi”.
Dưới sảnh có một quán café mở cửa hai mươi tư giờ, lúc này chỉ có mấy người ngồi trong góc, tiếng nói chuyện rì rầm.
Trên đường Lục Nhiễm nghĩ rất nhiều, nhưng khi trấn tĩnh ngồi xuống, lại thành ra im lặng.
Ngồi đối diện cô là Hàn Mặc Ngôn, cô không thể giữ được vẻ bình tĩnh lạnh lùng như khi đứng trước mặt Trang Tĩnh.