ăng chiếc hộp giữ ấm đựng cháo của Trang Tĩnh, cháo nóng tràn ra nền nhà, bát cháo thơm ngon giờ trở thành những vết bẩn loang lổ trên sàn nhà.
“Trang Tĩnh, cô làm những việc này còn có ý nghĩa gì nữa?”.
Lục Nhiễm có thể không để ý đến tất cả những điều Trang Tĩnh vừa nói, cô cũng mong là Hàn Mặc Ngôn cũng có thể bỏ qua.
Nhưng mà, rõ ràng là Hàn Mặc Ngôn đã không làm được.
Trang Tĩnh vuốt phẳng áo khoác, âm thanh điệu đà êm tai đó lại khiến Lục Nhiễm cảm thấy thật khó chịu: “Em đã nói rồi mà, năm xưa là anh theo đuổi em, giờ là em theo đuổi anh”.
“Anh Ngôn, từng chữ mà em đã nói khi chúng ta ở bên nhau, đều rất thật lòng”.
“Tình cảm ấy, cũng là thật lòng”.
Trang Tĩnh trơn tru dốc lòng, giọng điệu chậm rãi, có vẻ rất xúc động.
Hàn Mặc Ngôn lấy cốc nước ở đầu giường, uống hai ngụm, hết ho, nhưng vẫn xua tay đuổi Trang Tĩnh ra ngoài.
Trang Tĩnh thấy Hàn Mặc Ngôn hết ho, cũng không nói gì thêm, mặc áo rồi đi về.
Hàn Mặc Ngôn lấy tay ôm trán, không biết vì đau đầu hay vì nguyên nhân gì khác, hồi lâu không nói năng gì.
Hàn Mặc Ngôn im lặng, Lục Nhiễm cũng không muốn nói gì.
Cô cầm cốc nước, định ra phòng bếp rót thêm nước.
Phòng bếp cũng yên tĩnh như phòng Hàn Mặc Ngôn, chỉ còn nghe thấy tiếng nước chảy vào cốc.
Cô đang làm gì thế này?
Cô nắm chặt bàn tay, móng tay hằn vào thịt, mà vẫn không dám làm gì.
Phần cơm sườn bò trên bàn đã nguội, cô cho vào lò vi sóng hâm nóng, mùi thơm của thức ăn từ trong lò vi sóng bay ra, rất hấp dẫn.
Trước khi bê ra cho Hàn Mặc Ngôn, Lục Nhiễm hít một hơi thật sâu, thả lỏng tinh thần.
Hàn Mặc Ngôn nằm trên gối, ánh mắt nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ, không biết đang nghĩ gì.
Lục Nhiễm đặt cơm xuống, nghe tiếng động, Hàn Mặc Ngôn mới quay đầu lại, khuôn mặt không biểu lộ cảm xúc, y hệt như manơcanh.
“Hàn Mặc Ngôn, anh có ăn cơm không?”.
Hàn Mặc Ngôn chớp mắt, như chợt tỉnh ra, ngồi thẳng dậy: “Cảm ơn”. Giọng nói khản đặc bình tĩnh như chưa có gì xảy ra.
Im lặng ngồi nhìn Hàn Mặc Ngôn trệu trạo nhai hết chỗ cơm, Lục Nhiễm mới lên tiếng: “Hàn Mặc Ngôn, không phải là em không tin anh, nhưng mà, anh có thể quên được Trang Tĩnh thật không?”.
Buông đũa hồi lâu, Hàn Mặc Ngôn nói: “Xin lỗi”.
Đã nhẫn nại quá lâu, Lục Nhiễm không thể nhẫn nại thêm được nữa, cô đập vào mặt bàn, bàn tay tê cứng, trái tim cũng như nghẹn lại: “Hàn Mặc Ngôn, nếu anh cảm thấy có lỗi thì đừng có tùy tiện thể hiện tình sâu nghĩa nặng của mình như vậy? Anh làm như vậy khiến em cảm thấy mình mới đúng là người thừa. Hàn Mặc Ngôn, em thích anh thật, nhưng em không muốn làm công cụ cho anh lợi dụng”.
Hàn Mặc Ngôn ngẩng đầu nhìn Lục Nhiễm.
Nói xong, Lục Nhiễm cũng không còn dũng khí để ở lại, cô quay người định đi thì bị Hàn Mặc Ngôn nắm tay kéo lại.
“Khoan đã”.
Lục Nhiễm không quay lại, đứng im đợi Hàn Mặc Ngôn nói tiếp.
Bầu không khí thật nghẹt thở, Lục Nhiễm không biết diễn tả thế nào, cô cố gắng nhẫn nại chịu đựng sự đau khổ và cảm giác bất lực giày vò.
Đâu phải chỉ mình cô không thể buông tay.
Họ cứ im lặng đứng yên như thế, khoảng năm phút sau, giọng khản đặc của Hàn Mặc Ngôn mới tiếp tục, nói một câu dài: “Lục Nhiễm, là lỗi của anh... anh không lợi dụng em, anh chỉ tức giận mà thôi”.
Hàn Mặc Ngôn lại ho, bình thản tiếp lời: “Anh tức giận bản thân mình không thể bình tĩnh đối diện với Trang Tĩnh”, anh cười cay đắng, “Anh không thể khống chế... anh không muốn thế, Lục Nhiễm, nếu em không thể chấp nhận, em có thể lựa chọn rời xa anh - anh không có tư cách để giữ em ở lại. Còn nếu em tin anh, anh sẽ bù đắp cho em, thế nào cũng được, chỉ cần là em muốn, kể cả việc chúng ta đã nói là sẽ kết hôn”.
Lý trí mách bảo Lục Nhiễm những lời của Hàn Mặc Ngôn là thật lòng, những lời nói thật đau lòng.
Tình yêu vốn dĩ không thể kiềm chế, nếu có thể, cô chẳng thà không yêu Hàn Mặc Ngôn, giữ chặt tình cảm ấy, chôn sâu vào lòng đất, nhưng làm được như thế thì cô cũng không phải là Lục Nhiễm nữa rồi.
Nắm bàn tay của Hàn Mặc Ngôn, Lục Nhiễm quay lại, gằn từng tiếng: “Hàn Mặc Ngôn, em chỉ hỏi anh một câu, đến giờ anh còn yêu Trang Tĩnh nữa không?”.
Im lặng hồi lâu, Hàn Mặc Ngôn chậm rãi: “Không yêu, chỉ là phản ứng bản năng”.
Nắm chặt bàn tay của Hàn Mặc Ngôn, Lục Nhiễm cố nở một nụ cười: “Hàn Mặc Ngôn, em tin anh lần này, nếu anh đã nói như vậy, thế thì chúng ta kết hôn đi”.
Buông tay, dọn dẹp hộp cơm trên bàn, Lục Nhiễm quay vào phòng bếp.
Trước khi ra khỏi cửa, Lục Nhiễm dừng lại, nói: “Làm ơn đừng làm em thất vọng”.