Cuối cùng, Lục Nhiễm cũng mở to đôi mắt mơ màng, chớp chớp vài cái, rồi cười với Hàn Mặc Ngôn đầy vẻ cuốn hút: “Mấy giờ rồi?”.
Hàn Mặc Ngôn không phát hiện ra điều gì bất thường, xem đồng hồ: “Mười một giờ rưỡi rồi”.
Không ngờ, chưa nói hết câu, nhân lúc Hàn Mặc Ngôn giơ tay xem đồng hồ, một cánh tay đưa ra, chạm vào má anh.
Hàn Mặc Ngôn giật mình.
Những ngón tay từ gò má trượt xuống cằm Hàn Mặc Ngôn, tiếng cười xen lẫn hơi rượu ngay bên tai anh, không biết từ lúc nào Lục Nhiễm đã ngồi xích lại, gần đến nỗi Hàn Mặc Ngôn vừa nhìn lên đã thấy nụ cười tươi tắn của Lục Nhiễm, khác hẳn với vẻ công thức hóa ngày thường, vẻ thoải mái xen lẫn chút tùy ý, chút bất cần.
Làn môi bị rượu nhuộm đến đỏ hồng bóng mượt, hé mở, giọng trêu đùa: “Cười đi, cười một cái em xem nào”.
Lúc này, Hàn Mặc Ngôn có thể chắc chắn trăm phần trăm, Lục Nhiễm say mất rồi.
Lấy tay Lục Nhiễm khỏi cằm mình, Hàn Mặc Ngôn lấy túi thuốc mua lúc nãy, đổ thuốc ra đưa cho Lục Nhiễm: “Em say rồi, mau uống đi”.
Nhìn những viên thuốc trong lòng bàn tay Hàn Mặc Ngôn một lúc lâu, Lục Nhiễm mới lắc đầu, dứt khoát nói: “Không uống”. Nói xong, vênh cằm nhướn mày cười: “Anh cười với em một cái, em sẽ suy nghĩ’.
Chắc đã quen với một Lục Nhiễm già dặn lạnh lùng, nên một Lục Nhiễm thế này khiến Hàn Mặc Ngôn cảm thấy thật lạ lùng.
Lục Nhiễm say khướt đâu còn cảm nhận được gì, cô vênh mặt nheo mắt: “Bảo anh cười một cái mà khó thế cơ à? Em muốn nhìn anh cười từ lâu lắm rồi”.
Hàn Mặc Ngôn vẫn không có phản ứng gì.
Thấy thế, Lục Nhiễm lấy tay xoa mũi, khẽ liếm môi, nhướn mắt, hơi rượu khiến giọng nói có phần không rõ ràng: “Không cười cũng được, thế thì thơm em một cái”.
Không phải lần đầu tiên nhìn thấy Lục Nhiễm say rượu, chỉ là không thể ngờ lần này Lục Nhiễm lại có phản ứng thế này.
Thật là dở khóc dở cười.
Cố đẩy Lục Nhiễm ra xa, giọng Hàn Mặc Ngôn đã có vẻ bất lực: “Xuống xe đi”. Nói xong, định đẩy cửa xe.
Trong một giây tiếp theo, Hàn Mặc Ngôn bị cô gái đang say khướt nắm lấy cà vạt kéo lại, nhân lúc Hàn Mặc Ngôn không đề phòng, cô hôn vào môi anh.
Người say rượu không hề có lý trí, chỉ còn lại bản năng.
Trong không gian nhỏ hẹp của chiếc ghế ô tô, đầu lưỡi Lục Nhiễm như con rắn nhỏ len lỏi vào hai môi Hàn Mặc Ngôn, cuồng nhiệt đốt tan băng giá, không khí cũng ấm áp dần.
Ánh đèn trước xe nhấp nháy khi mờ khi tỏ, trong xe vẫn tối om như mực.
Lúc đó có thật là thần trí không còn tỉnh táo hay không, Lục Nhiễm cũng không còn nhớ.
Cô chỉ ghi nhớ một điều, cuối cùng chính cô rút lui, chứ không phải Hàn Mặc Ngôn đẩy cô ra.
Chỉ một điểm này cũng đủ khiến tâm trạng Lục Nhiễm tốt lên, thậm chí cô không còn oán hận Bùi Hàm, có điều, cô cũng chẳng mong gì gặp lại hắn ta thêm lần nữa.
Cô cất kỹ những tấm ảnh Hướng Diễn gửi cho mình, không giở ra thêm lần nào nữa.
Cho dù đã từng yêu thì cũng có làm sao?
Cô không tin có những tình cảm mà cả đời này không thể nào quên, huống hồ người đó đã không còn xuất hiện trong cuộc sống của Hàn Mặc Ngôn.
Ngày tháng cứ thế trôi qua.
Quyển lịch bàn trên bàn làm việc của Lục Nhiễm cứ lật hết ngày này qua ngày khác, giật mình nhìn lại, đã vào giữa thu.
Trước tòa nhà cô làm việc có trồng một hàng ngô đồng Pháp, cùng với gió thu ùa về, những chiếc lá ngô đồng to bằng bàn tay tung bay trong gió, kết thành thảm lá vàng rực dưới chân mang thêm hơi ấm cho mùa thu đầy gió.
Cô lấy điện thoại ra xem lịch, ngày bốn tháng mười một có ghi chú nhỏ.
Sinh nhật của Hàn Mặc Ngôn.
Hàn Mặc Ngôn rất ít khi tổ chức sinh nhật, trong công ty chẳng mấy ai biết đến ngày sinh của anh, Lục Nhiễm cũng chỉ một lần tình cờ xem được trong chứng minh thư.
Thấy Hàn Mặc Ngôn không có ý định tổ chức, cô cũng không chủ động nhắc đến.
Nhưng, trước đây trong vai trò của một cấp dưới thì không mấy thích hợp, nay đã là bạn gái... thì cũng nên tặng quà.
Lục Nhiễm không hề có khái niệm gì về lĩnh vực này, suy nghĩ mãi, cuối cùng cô quyết định gọi điện cho Lâm Tĩnh. Cô bạn còn đang áy náy về sự việc Bùi Hàm lần trước, nghe Lục Nhiễm hỏi thế, tức tốc lên mạng tra ra một loạt những thông tin liên quan đến “sinh nhật người yêu nên tặng cái gì” gửi cho Lục Nhiễm.
Nhận được một loạt những đáp án rối tinh rối mù ấy, Lục Nhiễm cười mà như mếu, nói với Lâm Tĩnh: “Theo cậu, bữa tối với nến, chocolate và champagne liệu có thích hợp với Hàn Mặc Ngôn không? Cậu nghĩ ra cái gì hiện thực hơn một chút đi?”.
Lâm Tĩnh ngớ ra, rồi trả lời: “Từ từ, để tớ nghĩ đã..., thực ra vấn đề không phải ở chỗ tặng cái gì, mà quan trọng nhất vẫn là tấm lòng, có tấm lòng thì tặng gì mà chẳng được”.
“Tấm lòng?”.
Biết lấy gì để bày tỏ tấm lòng?
Cô đem câu hỏi ấy về nhà, bị mẹ cốc cho một cái vào đầu.
“Dốt! Làm thế nào để bày tỏ tấm lòng? Chính là tự tay làm một điều gì đó? Chắc cũng sắp sinh nhật Hàn Mặc Ngôn rồi phải không?”.
Lục Nhiễm gật đầu.
“Được rồi, mẹ sẽ dạy con!”.
Người phụ nữ trang phục xa xỉ cầu kỳ chọn mãi từ trong đống quần áo của mình ra một cái tạp dề vải hoa, thử đi thử lại trước gương, quay lại cười duyên với Lục Nhiễm: “Thế nào hả con? Đã ra dáng một bà chủ gia đình chưa?”.
Không nhẫn tâm làm trái sự mong đợi của mẹ, bỏ qua khuôn mặt trang điểm cầu kỳ, bỏ qua thân hình chuẩn như người mẫu bởi chế độ làm đẹp ngặt nghèo của mẹ, Lục Nhiễm nói: “Vâng, giống ạ”.
Nghe thấy thế, mẹ vui vẻ kéo Lục Nhiễm vào bếp, vẫn đôi bàn tay nhanh nhẹn thành thạo như khi trang điểm, mẹ chuẩn bị dụng cụ, đun nước sôi, sau đó lấy từ trong tủ lạnh ra củ từ và sườn lợn.
Củ từ rửa sạch, gọt vỏ, cắt miếng, hấp chín rồi lấy ra. Sườn rửa sạch cho vào nồi, bắc lên bếp, thêm hành, gừng muối, rượu vừa đủ, rồi cho nước vào, sau khi nước sôi thì cho củ từ vào. Mẹ làm những việc ấy hết sức nhàn hạ, chỉ một tiếng sau, đã thấy mùi thơm thoang thoảng của sườn và củ từ bay ra.
Lục Nhiễm nhìn thấy trong nồi củ từ tròn bóng, sườn nhừ tơi, mềm sụn, điểm xuyết hành gừng trông rất hấp dẫn.
“Mẹ ơi, sao mẹ cũng biết làm những việc này?”.
Mẹ cô cúi xuống, vui vẻ gắp một miếng sườn cho vào miệng, cười híp cả mắt: “Con tưởng là mẹ con chỉ biết mỗi đi du lịch, làm đẹp, dạo phố và mua đồ hay sao? Lúc trước, một tay mẹ thuần phục bố con, bố con còn tưởng là lấy được vợ hiền mẹ đảm về nhà... nhưng mà đã lấy về rồi, có hối hận thì đã muộn”.
Lục Nhiễm không biết nói gì, nhưng trong lòng cô đang rất ngưỡng mộ... tuy rằng bố mẹ đều bận, thường xuyên vắng nhà, nhưng tình cảm vẫn rất mặn nồng.
Đến khi nào, cô và Hàn Mặc Ngôn mới được như vậy.
Vừa nghĩ, Lục Nhiễm vừa tự tay vào bếp làm theo những gì mẹ vừa hướng dẫn.
Tự mình làm mới biết, những việc nhìn bề ngoài tưởng chừng như rất đơn giản cũng chẳng dễ dàng gì, cho bao nhiêu hành gừng muối, khi nào thì cho củ từ, khi nào thì cho sườn, canh có bọt thì phải làm thế nào, tất cả đều phải học từng tí một... Quả thực là Lục Nhiễm không có chút năng khiếu nào về việc này, cô làm hai lần đều thảm bại, nếu không vì ninh lâu quá củ từ nát bét ra thì cũng là chưa đủ thời gian, chẳng ra vị gì...
Nhưng bản tính Lục Nhiễm không biết cam chịu thất bại, một lần không được thì hai lần, ba lần...
Chỉ đến khi trong nhà hết sạch củ từ, Lục Nhiễm cũng coi như là mò mẫm được những bước đầu tiên.
Vươn vai một cái, Lục Nhiễm thêm háo hức chờ đợi sinh nhật của Hàn Mặc Ngôn... Không biết đến lúc đó, Hàn Mặc Ngôn sẽ có phản ứng như thế nào?
Hôm đó, vẫn theo lệ thường, cô đến công ty làm việc.
Làm nhân viên của Hàn Mặc Ngôn thì chỉ có làm việc và làm việc, một kẻ cuồng công việc sao có thể để cho người khác nghỉ ngơi.
Bận đến tối tăm mặt mũi, Lục Nhiễm còn nhận được điện thoại của Đỗ Hàn.
Sự kiên trì của cô gái này cũng khiến Lục Nhiễm dở khóc dở cười. Ban đầu, đầu dây bên kia Đỗ Hàn oán thán rằng mãi mới có được số điện thoại của Lục Nhiễm, sau đó nhiệt tình nhắc lại đề nghị trước đây của mình và còn bổ sung thêm là mình đã thay đổi bản kế hoạch rất nhiều, chắc chắn có tính khả thi hơn.
Cô đã quay lại làm cho Hàn Mặc Ngôn, đương nhiên không còn thời gian hợp tác với Đỗ Hàn.
Nhưng vì Đỗ Hàn quá nhiệt tình, Lục Nhiễm không dám từ chối ngay, sau một hồi suy nghĩ, cô nhớ ra trong một lần ăn cơm Lục Tề có nhắc đến việc muốn mở rộng sang mảng văn hóa nghệ thuật mà chưa tìm được người thích hợp, hay là... hè hè...
Cô tế nhị nói với Đỗ Hàn rằng hiện giờ mình không tham gia được, nhưng cô sẽ tìm cho Đỗ Hàn một người hợp tác.
Sáu giờ tối, toàn bộ nhân viên lần lượt xuống quẹt thẻ ra về.