Hiểu ý của Lục Nhiễm, Hàn Mặc Ngôn trả lời rất nhanh: “Sẽ mất khoảng mười ngày hội họp, thời gian còn lại hoạt động tự do, đơn vị tổ chức cũng mời tham gia một số hoạt động tham quan du ngoạn”.
Khuôn mặt Lục Nhiễm rạng rỡ hẳn lên, ánh mắt tươi tỉnh: “Hàn tổng, đến lúc đó anh dẫn em đi chơi nhé”.
Hàn Mặc Ngôn hơi sững lại, đáp: “Được”.
Có vui rồi cũng có buồn, ngày thứ hai làm việc, Lục Tề đang ở xa không quản xa xôi tìm đến, vừa gặp đã hỏi: “Tại sao em lại quay lại làm việc cho hắn ta?”.
Lục Nhiễm giơ hai tay, cười vẻ vô tội: “Lần này không phải tại em, bố mẹ chỉ đường đấy chứ?”.
Nỗi bực tức của Lục Tề dịu đi phần nào rồi lại bùng lên ngay: “Em không từ chối được à? Hàn Mặc Ngôn là người thế nào, chẳng lẽ ba năm nay em còn chưa nhận ra? Đối với anh ta, em thậm chí còn không bằng một hạng mục công việc, em có lấy anh ta, anh ta cũng không cho em một gia đình ấm áp, không cho em sự quan tâm chăm sóc dịu dàng, anh ta căn bản không thể yêu em, chẳng lẽ em không hiểu sao?”.
Nụ cười trên khuôn mặt Lục Nhiễm hoàn toàn biến mất.
Những lời của Lục Tề hoàn toàn là sự thật, chính vì là sự thật nên càng làm tổn thương người khác.
Thấy vẻ mặt của Lục Nhiễm, Lục Tề có vẻ hơi hối hận vì mình đã quá lời, nhưng, thà đau một lần còn hơn, thà làm cho Lục Nhiễm tỉnh ngộ còn hơn cứ để cô mãi ôm ấp giấc mộng hão huyền.
“Em biết mà, anh, những lời anh nói em đều biết hết”.
“Thế em...”.
Lục Nhiễm ngẩng lên, nhìn vào mắt anh trai, ánh mắt nghiêm nghị, chứa đựng sự chân thật đến cố chấp: “Anh, bao nhiêu năm nay em chỉ thích mỗi một người này, buông tay cũng được, nhưng nếu không hết lòng một lần thì sao có thể hoàn toàn từ bỏ... Anh cũng biết, trước đây anh ấy hoàn toàn không biết em thích anh ấy, nhưng bây giờ thì khác rồi, anh ấy đã biết, cũng muốn cố gắng thử yêu em, nếu lần này vẫn không thể, em nhận thua cũng chưa muộn...”.
Lục Tề giang tay, ôm lấy em mình.
Anh thở dài: “Em muốn thử cũng được, nhưng, Tiểu Nhiễm, em không sợ cuối cùng mình vẫn là người thua thiệt hay sao? Trước đây chỉ đơn thuần là em yêu thầm người ta, có sâu đậm lắm cũng chỉ là tình cảm đơn phương, cùng lắm cũng chỉ là đối phương không chịu đáp trả tình cảm của mình. Nhưng bây giờ là chuyện của hai người, tình cảm bỏ ra chưa chắc tỉ lệ thuận với những gì nhận được, chưa biết chừng sự tổn thương sẽ không thể nào đo đếm được...”.
Lục Nhiễm đặt bàn tay của mình lên tay anh, khẽ gỡ tay anh ra, cũng gỡ luôn cả nỗi lo lắng chất chứa trong lòng anh trai mình.
“Anh, không sao đâu... tất cả là quyết định của một mình em, cho dù kết quả thế nào, hậu quả em sẽ tự gánh chịu... Em dám đánh cuộc thì cũng đã chuẩn bị sẵn sàng tâm lý chịu thua...”.
Lục Nhiễm nhìn Lục Tề, ánh mắt cố chấp của cô khi hai mươi mấy tuổi cũng không không khác gì với năm cô mười mấy.
Lục Tề vẫn nhớ.
Năm đó, Lục Nhiễm đứng trước mặt Lục Tề nói với anh trai mình, từ hôm nay trở đi, cô quyết tâm trở thành một học sinh ngoan, không tụ tập, không gây rối, không đi đêm, cũng không giao du với đám bạn xấu, cô phải trở thành một người tinh anh, một người thực sự tinh anh.
Một lời thề khá buồn cười, nhưng Lục Tề không thể nào cười nổi.
Anh hiểu rõ tính tình em gái mình hơn ai hết, đã nói là làm. Cô em gái mà anh vẫn nuông chiều, không bao giờ mắng mỏ, dù gây ra hết chuyện này đến chuyện khác anh vẫn im lặng giải quyết mọi hậu quả. Nhưng cô em gái không biết trời cao đất dày ấy, tự do ngạo mạn ấy, lại vì một người con trai mà thay đổi đến thế này.
Anh vô cùng bất ngờ.
Và còn bất ngờ hơn vì ảnh hưởng của người này đối với Lục Nhiễm sau bao nhiêu năm vẫn y nguyên, không hề thuyên giảm.
Nhìn từ một góc độ nào đó, đúng là anh đang đố kỵ với Hàn Mặc Ngôn, nhưng từ một góc độ khác, anh luôn mong em gái mình được hạnh phúc, đáng tiếc là, dù nhìn ở góc độ nào, Hàn Mặc Ngôn cũng không giống một người có thể mang lại hạnh phúc cho em gái anh.
Lục Tề khẽ thở dài.
Thấy thế, Lục Nhiễm lại cười: “Anh, thôi được rồi, anh đừng lo lắng nữa. Anh lo cho em như vậy, thì cũng lo cho mình đi, anh cũng lớn tuổi rồi vẫn chưa có bạn gái, mà rõ ràng bao nhiêu cô thích anh như thế, ví dụ như cái cô xem mặt hôm trước ấy...”.
Lục Tề thay đổi sắc mặt: “Em đừng nhắc đến cô ta nữa”.
Cố nhịn cười, Lục Nhiễm giả vờ không hiểu: “Sao thế anh, cái cô Trương đó rất thích anh mà...”.
Đâu chỉ là rất thích, phải là cực kỳ thích ấy chứ, vừa nhìn thấy vẻ anh tuấn cứng cáp của Lục Tề, cái cô Trương trông như chị Phượng ấy mắt sáng bừng lên, không cần nghĩ ngợi gì đã gạt Lục Nhiễm sang một bên, đi thẳng đến ngồi bên cạnh Lục Tề.
Càng lúc càng ân cần, ví dụ như dùng đũa còn dính thức ăn của mình mà gắp thức ăn cho Lục Tề, cố ngồi cho sát lại, lại còn cố tình dùng nhầm khăn ăn, uống nhầm cốc của Lục Tề...
Lục Tề không thể chịu đựng được hơn, cũng không tiện tỏ thái độ, đành giả vờ ra nhà vệ sinh rồi kéo Lục Nhiễm về trước.
Phát hiện ra Lục Nhiễm có ý trêu mình, Lục Tề e hèm một tiếng, chuyển đề tài.
“Không nói chuyện này nữa, cái cô Đỗ Hàn đó còn làm phiền em nữa không?”.
Lục Nhiễm thật thà lắc đầu: “Hôm đó bàn chuyện hợp tác và ăn cơm xong cô ấy không liên lạc lại với em”. Lục Nhiễm cũng chuyển đề tài, hỏi: “Thế hôm đó hai người ở đấy, anh không làm gì cô ấy chứ?”.
“Anh có thể làm gì cô ta chứ, chẳng qua cũng chỉ cãi qua cãi lại một tí rồi ai về nhà nấy thôi”.
“Có thế thôi à?”. Lục Nhiễm có vẻ hơi thất vọng.
“Nếu không thì em tưởng thế nào?”.
“Em? Cũng không có gì...”.
Tất nhiên, vào lúc đó không ai có thể biết câu chuyện sau này của Lục Tề và Đỗ Hàn.