n ngoài là phòng làm việc chung được chia thành từng khoang riêng biệt cho từng người.
Tuy không thích Tiết Lễ Giai, nhưng Lục Nhiễm cũng không cố ý chỉnh cô ta, nhưng với thời gian vào làm và năng lực làm việc sơ đẳng như vậy, ngồi ở ngoài đó là một việc hoàn toàn bình thường.
Tiết Lễ Giai thu dọn hết đồ đạc của mình, ôm hộp đồ đạc đi ra, đã nghe tiếng xì xầm bàn tán, nội dung chủ yếu là chị Lục lợi hại thật, có cửa sau rồi mà vẫn xếp sau chị ấy.
Tiết Lễ Giai cúi đầu, giấu đi ánh mắt âm u lạnh lẽo của mình.
Nghiến răng kèn kẹt, cuối cùng, Tiết Lễ Giai vứt lại đống đồ đạc trên bàn, tay quệt mắt chạy ra ngoài.
Lục Nhiễm ngớ người, cô không ngờ Tiết Lễ Giai lại giở trò này.
Tình thế này, cô chẳng khác nào vai nữ thứ chuyên hãm hại vai nữ chính hiền lành lương thiện.
Tay chống trán, Lục Nhiễm cười thành tiếng, vai nữ thử ác độc thì ác độc luôn đi, chỉ cần vai nam chính là của riêng cô, thế là đủ.
Có điều, cô không biết Tiết Lễ Giai làm thế là vì cảm thấy xấu hổ khi phải làm phó cho cô, hay là vì cô ép cô ta làm những việc mà cô ta không làm được nên mới bỏ chạy như thế.
Bật máy tính, Lục Nhiễm yên lặng suy nghĩ, tốt nhất là đi tìm Hàn Mặc Ngôn.
Cô gõ cửa phòng làm việc của Hàn Mặc Ngôn, anh ngước mắt lên: “Em đến rồi đấy à?”.
Lục Nhiễm gật đầu, nhún vai nói rõ lý do: “Tiết Lễ Giai bỏ chạy rồi, hiện giờ trong tay em không có tài liệu gì nên vào đây tìm anh”.
Hình như Hàn Mặc Ngôn cũng chẳng cảm thấy ngạc nhiên, rút ra một tập tài liệu từ chồng giấy tờ bên cạnh: “Đây là một phần, màu đỏ là đã hoàn thành cần chú ý, màu cam là các hạng mục cần chú ý đặc biệt, màu xanh là đang tiến hành... những chỗ đánh dấu khác em đã biết cả rồi...”.
Lục Nhiễm lật qua, cô nghỉ việc cũng không lâu, chỉ có hai hạng mục mới là lạ lẫm đôi chút.
“Những thứ còn lại giờ anh sẽ email cho em”.
“Vâng”.
“Chiều nay họp với phòng kế hoạch và đầu tư, anh đã đánh dấu sao vào những nội dung cần chỉnh lý, em giao lại cho anh vào trước buổi trưa”.
“Vâng, anh cho em nửa giờ”.
Trả lời ngắn gọn, không cần giải thích dài dòng, đó chính là những điều mà Hàn Mặc Ngôn vẫn hoài niệm.
Nửa tiếng sau, Lục Nhiễm đem tập tài liệu đã chỉnh lý đi vào phòng làm việc của Hàn Mặc Ngôn.
Hàn Mặc Ngôn đang nghe điện thoại, cô để tài liệu xuống, đang định ra ngoài, chợt nghe Hàn Mặc Ngôn nói: “Cháu xin lỗi, thế không được đâu, nể tình bác, cháu có thể tiếp tục trả lương cho cô ấy, nhưng cô ấy không phải đến làm nữa”.
Đầu dây bên kia nói rất to, giọng nói vọng cả ra bên ngoài rất rõ ràng: “Tiểu Hàn à, làm người đừng nên cứng nhắc như thế, bác biết Lễ Giai không biết làm gì, nhưng cháu có thể dậy nó mà, đửa cháu này của bác từ nhỏ đã bị chị bác làm hư mất rồi, cháu cũng nên rộng lượng một chút. Cháu gọi trợ lý cũ về cũng chẳng sao, bác đâu có nói là không được, nhưng cháu cũng đừng bắt nó đi làm phó cho người ta chứ...”.
Tốt nhất là bác cứ để cô ấy đi tìm việc chỗ khác đi ạ”.
Nói xong, Hàn Mặc Ngôn ngắt điện thoại, nhìn Lục Nhiễm vẫn đang đứng nguyên ở đó: “Có việc gì à?”.
“Em chuẩn bị xong tài liệu rồi”.
Hàn Mặc Ngôn xem qua, tỏ vẻ vừa ý.
Nếu là trước kia, Hàn Mặc Ngôn chắc chắn không có biểu hiện vừa rồi, nhưng bây giờ xem ra đã bị năng lực làm việc của Tiết Lễ Giai giày vò nên tiêu chuẩn cũng hạ thấp ít nhiều.
“Điện thoại lúc nãy...”.
Hàn Mặc Ngôn đáp: “Không sao, anh sẽ giải quyết”.
Ra khỏi phòng làm việc của Hàn Mặc Ngôn, Lục Nhiễm cảm thấy cực kỳ thoải mái.
Lâu ngày không làm việc, ngồi đến tận gần trưa, Lục Nhiễm cũng chỉ xem xong một nửa.