tổng có một người con gái hai mươi mốt tuổi, vừa đi du học ở Mỹ về, nghe nói học về mỹ thuật, từng được giải thưởng ở nước ngoài. Lúc này, cô Đỗ đang ngồi bên cạnh Đỗ tổng, hai chân vắt lên nhau duyên dáng, ngũ quan khoáng đạt, cử chỉ tự nhiên thoải mái.
Hàn Mặc Ngôn nhìn đồng hồ, bảy giờ năm mươi bảy phút.
“Tiểu Hàn, đây là Đỗ Hàn con gái bác, hồi nhỏ hai đứa đã gặp nhau rồi đấy”.
Cô gái lịch sự đứng lên, chìa tay ra với Hàn Mặc Ngôn, mỉm cười: “Chào anh Hàn”.
Hàn Mặc Ngôn bắt tay cô gái, vừa thả ra, Hàn Sâm đã đến nơi, ở tuổi ngoài năm mươi, ông vẫn rất nhanh nhẹn, bước chân vững chãi, khuôn mặt cương nghị giống hệt Hàn Mặc Ngôn, chỉ là từng trải hơn.
Lại xem đồng hồ, đúng tám giờ, không sai một phút.
“Anh, thế nhất định em phải đi à?”.
Cô gái trong gương mặc chiếc váy quây màu trắng, thân váy xếp ly đơn giản, ôm nhẹ lấy cơ thể, sóng tóc tự nhiên buông nhẹ trên bờ vai, đẹp dịu dàng và đơn giản, dáng vẻ hơi chần chừ.
Lục Nhiễm nhìn mình trong gương, không nén nổi sự nghi ngờ.
Rõ ràng là Lục Tề đi xem mặt, sao lại muốn cô ăn mặc thế này?
Lục Tề cũng mặc một bộ vest trắng cổ điển, e hèm một tiếng, rồi nói: “Rất đẹp, cứ thế đi, sắp muộn rồi, mẹ đang chờ bên dưới đấy”.
Mẹ Lục Nhiễm đang ngồi trong xe, ngón tay gõ trên đầu gối, dáng vẻ sốt ruột, có điều khi trông thấy Lục Nhiễm đi xuống cũng phải thốt lên một câu: “Ăn mặc thế này còn ra dáng con người”. Xem thời gian, bà giục: “Nhanh lên, đã hẹn tám giờ ở khách sạn Thánh Đỉnh, đừng để người ta cảm thấy chúng ta đến muộn”.
Lục Nhiễm không nói gì, chuyển đề tài sang chuyện khác.
“Anh ơi, chị kia con gái nhà ai? Có xinh không?”.
“Không biết, cứ đến rồi khắc biết”.
Câu trả lời khiến Lục Nhiễm không hỏi được gì thêm.
Bỏ đi, Lục Nhiễm quay ra ngắm nhìn khung cảnh lướt qua ngoài cửa xe, cô cũng nên ra ngoài một chút.
Có điều, xem mặt... Lục Nhiễm cười chua chát, Hàn Mặc Ngôn không biết đã đi xem mặt bao nhiêu lần...
Ăn cơm xong, chỉ còn lại Hàn Mặc Ngôn và Đỗ Hàn, hai vị phụ huynh đều tìm cớ rút lui từ lâu, hai người trẻ tuổi cũng không níu kéo gì, rõ ràng họ đã quá quen rồi.
Lấy khăn ướt lau các ngón tay, Đỗ Hàn lịch sự hỏi: “Anh Hàn đến đây lần thứ mấy rồi?”.
Nghe có vẻ như hỏi lần thứ mấy Hàn Mặc Ngôn đến đây ăn cơm, nhưng trên thực tế, rõ ràng cô gái đang hỏi lần thứ mấy Hàn Mặc Ngôn đi xem mặt.
“Cũng không nhớ nữa”.
Đỗ Hàn khẽ cười thành tiếng.
“Anh Hàn, hình như anh cũng không có hứng thú gì với tôi”.
Hơi ngạc nhiên, nhưng Hàn Mặc Ngôn cũng thẳng thắn trả lời: “Vâng”.
“Rất tốt”. Đỗ Hàn chẳng hề tức giận, cười nói với Hàn Mặc Ngôn: “Anh có dự định gì chưa?”.
Suy nghĩ giây lát, Hàn Mặc Ngôn đáp: “Chưa”.
Cô gái xách túi lên, tiếp lời Hàn Mặc Ngôn, giọng nói dứt khoát: “Tôi cũng không có việc gì, chúng ta về thôi”.
Tuy không hiểu ý Đỗ Hàn, nhưng Hàn Mặc Ngôn cũng không từ chối.
Những việc không vi phạm đến nguyên tắc, trước nay Hàn Mặc Ngôn vốn rất khoan dung.
Vào thang máy, Hàn Mặc Ngôn ấn nút đi xuống, chậm rãi chờ cửa đóng.
Trong một giây chuẩn bị khép lại, cánh cửa hoa văn sáng bóng lại mở ra, hai người một trước một sau đi vào, ấn nút đóng cửa, cánh cửa khép lại.
“Anh, anh về thế này không sợ mẹ sẽ mắng sao?”. Giọng nói có vẻ hí hửng khi người khác gặp nạn.
Giọng trả lời có vẻ ương ngạnh: “Cứ ở đấy, anh sợ không giữ nổi vẻ quý ông lịch sự mà đánh người ta mất”.
“Cũng chỉ là một cô gái thôi mà? Cô ấy cũng có vẻ thích anh...”.
“Lục Nhiễm!”. Một giọng nam hơi gằn có vẻ đe dọa.
Một người luôn nhìn thẳng về phía trước như Hàn Mặc Ngôn khi nghe tiếng cô gái cũng phải hơi quay lại, nhìn thấy anh em nhà họ Lục đứng ngay bên cạnh mình. Cô gái lúc nãy còn vui vẻ cười đùa vừa thấy ánh mắt anh, mặt liền biến sắc, nụ cười hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một điệu bộ không ra xa cách cũng chẳng ra gần gũi: “Anh Hàn, trùng hợp thật đấy”.
Cùng lúc đó, Lục Tề cũng quay lại nhìn Hàn Mặc Ngôn.
Khuôn mặt anh băng giá giống hệt Hàn Mặc Ngôn, đã không còn vẻ hiền hòa khi đứng cạnh em gái lúc nãy, trán anh nhăn lại, nhưng dù gì anh và Hàn Mặc Ngôn từng hợp tác với nhau, có ghét nhau đến mấy cũng không thể làm mất mặt nhau, nên cố nặn ra một câu: “Chào anh Hàn”.
Không ngờ người trả lời lại không phải là Hàn Mặc Ngôn, mà là cô gái suýt bị lãng quên đang đứng bên cạnh.
Đỗ Hàn cười nhìn Lục Tề: “Anh Lục, chẳng gì chúng ta cũng gặp nhau rồi, mà anh chỉ nhìn thấy mỗi anh Hàn thôi sao?”.
Lục Tề giờ mới chú ý đến cô gái bị Hàn Mặc Ngôn che khuất, sắc mặt hơi thay đổi, ánh mắt cổ quái lướt qua Đỗ Hàn và Hàn Mặc Ngôn, tựa hồ khó khăn lắm mới nói nên lời: “Cô và anh Hàn đi chung với nhau à?”.
“Tôi đến xem mặt anh ấy, đúng không, anh Hàn?”.
Hàn Mặc Ngôn vẫn im lặng nhìn hai người trước mặt, một người trước giờ cũng xuất sắc như anh trong giới doanh nhân mới nổi, một người là trợ lý cũ, tuy đã biết họ là anh em từ trước, nhưng giờ gặp nhau ở đây vẫn cảm thấy lạ lùng.
Có điều Hàn Mặc Ngôn không để lộ những ý nghĩ này ra ngoài, chỉ khẽ trả lời: “Vâng”.
Vừa dứt lời, có người bật cười, rất khẽ, nhưng vì thang máy rất nhỏ nên ai cũng nghe thấy.
Đỗ Hàn quay lại, thoáng chút kinh ngạc, cô đi đến trước mặt Lục Nhiễm, giơ tay ra, ngữ điệu thiết tha: “Rất vui được gặp cô Lục, tôi là Đỗ Hàn”.
Lục Nhiễm không vội giơ tay ra, cô bình tĩnh nhìn Đỗ Hàn, ánh mắt lãnh đạm, nếu luận về chiều cao cô còn kém cô ta, ít nhất đôi giày cao gót sáu phân hôm nay cũng phát huy tác dụng.
Lục Nhiễm vẫn đang suy nghĩ không hiểu tại sao cô gái này lại chạy tới bắt tay cô, chẳng lẽ là để thị uy.
Nhưng Lục Nhiễm nhanh chóng dẹp bỏ ý nghĩ hoang đường đó, nếu có thị uy thì cũng chẳng tới tìm cô, mà không phải Hàn Mặc Ngôn vừa có bạn gái mới sao?
Có điều... Hàn Mặc Ngôn đã có bạn gái rồi, sao vẫn tới xem mặt!?
Lục Nhiễm vẫn chưa nghĩ xong, Lục Tề đã kéo cô sang một bên.
Bàn tay Đỗ Hàn dừng giữa không trung, nhưng cô gái này vẫn không hề bối rối.
“Bính boong”.
Tiếng kêu của thang máy phá vỡ không khí im ắng. “Tạm biệt hai vị”.
Lục Tề kéo Lục Nhiễm ra khỏi thang máy trước, bước nhanh về chỗ đỗ xe của mình.
Đỗ Hàn thu tay về, nhìn theo bóng hai người rời đi, làu bàu: “Thật đáng tiếc... thật đáng tiếc quá...”.
Tuy không nói rõ, nhưng thái độ của cô rõ ràng không phải là nói Lục Tề... chẳng lẽ là nói Lục Nhiễm?
“Tại sao lại đáng tiếc?”. Hàn Mặc Ngôn vừa đi vừa buột miệng hỏi.
Cùng lúc đó, Lục Nhiễm đã ngồi trong xe, hỏi anh trai: “Sao anh đi nhanh thế?”.
Sắc mặt của Lục Tề lúc ẩn lúc hiện trong ánh sáng mờ mờ của bãi đậu xe, nhưng Lục Nhiễm vẫn nhận ra vẻ hơi hung dữ trên khuôn mặt anh mình lúc này: “Tiểu Nhiễm, sau này em phải tránh Đỗ Hàn ra xa xa một chút”.
Lục Nhiễm vô cùng tò mò trước cô gái có thể làm cho ông anh trầm tĩnh của mình có thể thay đổi sắc mặt như vậy, nên cố tình truy hỏi.
Lục Tề chau mày xoay vô lăng như không muốn nói nhiều, đại khái anh chỉ cho biết đã tình cờ gặp Đỗ Hàn khi cô này đang có mâu thuẫn với người khác, cô ta không chỉ đơn phương đánh người mà còn lừa gạt bạn gái người khác đi mất. Cô gái này tuy vừa từ nước ngoài trở về, nhưng tiếng tăm chẳng hay ho gì.
Nói tới đây, Lục Tề lại nhắc đi nhắc lại rằng Lục Nhiễm phải tránh cô ta xa xa một chút.
Lục Nhiễm cảm thấy thật buồn cười, tuy Lục Tề không nói ra, nhưng cô có thể tưởng tượng được ông anh mực thước tính tình bảo thủ của mình gặp cảnh tượng đó sẽ có biểu hiện thế nào.
Lục Nhiễm chống cằm, nhìn cảnh đêm bên ngoài, nụ cười cũng chìm khuất vào màn đêm.
Đối tượng xem mặt của Hàn Mặc Ngôn, thật là... càng ngày càng ly kỳ...