hệ với bạn gái chỉ hoàn toàn là ứng phó một cách hình thức. Chuyện tình yêu với Hàn Mặc Ngôn giống như một nhiệm vụ tên là kết hôn sinh con, được thực hiện theo đúng trình tự, cứ thế mà làm, chẳng mất công sức gì.
Tiếng cười của Lục Nhiễm có đôi chút mỉa mai: “Ai trông mong gì chút quan tâm cỏn con của anh, nếu không phải vì thích anh, ai có thể nhẫn nại chịu đựng để làm trợ lý cho anh, tôi không tin là anh lại không cảm nhận được chút nào!”.
Hình như vì bị ép đến cực điểm, Lục Nhiễm dứt khoát nói ra hết những suy nghĩ của mình.
Đến lượt Hàn Mặc Ngôn rơi vào im lặng.
Cũng không phải trong suốt ba năm qua anh chưa từng có phán đoán này, nhưng vì họ tiếp xúc với nhau hoàn toàn vì công việc, chút ít tình cảm mơ hồ đó đã sớm bị thay thế bằng những sự việc khác, huống hồ từ trước đến giờ anh không hề để tâm đến việc này.
Nhưng khi nghe Lục Nhiễm buột miệng như thế, đúng là Hàn Mặc Ngôn chưa thể thích nghi ngay.
Vẫn im lặng.
Lục Nhiễm lại mở mắt, đầu óc nặng trịch, cánh tay tê buốt, giống như là tâm trạng buồn bực kia đã lan ra khắp cả cơ thể. Cố nén nỗi bực tức chỉ muốn nện cho anh một trận, cô lãnh đạm nói: “Bỏ đi, anh Hàn, tôi đau đầu quá, ngủ trước đây”.
Vùi đầu vào gối, Lục Nhiễm nhắm mắt lại, đợi mãi không thấy Hàn Mặc Ngôn nói gì, cũng không cắt nghĩa ra là thất vọng hay thế nào, cô nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Mộng mị mê man, không biết đâu là hư, đâu là thực.
Cô quay trở về năm hai mươi hai tuổi, vừa đến thử việc, cũng là lần đầu tiên tiếp xúc với Hàn Mặc Ngôn ở cự ly gần.
Có thể trổ hết tài năng trong buổi phỏng vấn một mất một còn đó, với cô đã là một việc cực kỳ vui mừng.
Chưa đến thời gian làm việc, cô mặc một bộ quần áo mới tinh đến văn phòng của Hàn Mặc Ngôn, khẽ gõ cửa.
Hồi lâu không ai mở cửa, cô rón rén bước vào.
Phòng làm việc không có một ai, bên trong có một cái cửa nhỏ.
Sự kinh ngạc làm tiêu tan cảm giác lo lắng lúc mới đến, Lục Nhiễm cũng không có ý định mở cửa, nhưng cô bất ngờ nhìn thấy Hàn Mặc Ngôn đang ngủ, dáng điệu mệt mỏi.
Không thể ngờ vừa mới đến đã có phúc phận này, Lục Nhiễm đang định ngó nghiêng nhìn trộm, thì ở bên kia Hàn Mặc Ngôn bỗng mở choàng mắt, ánh mắt lạnh lùng: “Cô là ai, đi ra ngay”.
Điếc không sợ súng, Lục Nhiễm căn bản không nghe thấy nửa câu sau, cô vội đứng thẳng dậy, hai con mắt nhìn chằm chằm vào lồng ngực vạm vỡ của Hàn Mặc Ngôn dưới lớp áo sơ mi chưa kịp cài cúc ngực, không chớp mắt, nụ cười tự tin đẹp mắt: “Tôi là Lục Nhiễm, trợ lý mới đến, mong anh chỉ giáo”.
Chuyển sang cảnh khác, Hàn Mặc Ngôn đang chỉ vào bản kế hoạch cô vừa làm xong, mặt mũi vẫn lạnh lùng: “Cô thức suốt đêm để làm thứ này sao?”.
Lục Nhiễm cười cười vẻ tự đắc: “Vâng”.
Hàn Mặc Ngôn thuận tay xé nát tập tài liệu, miệng nhả ra bốn chữ: “Rác rưởi, làm lại”.
Lục Nhiễm cắn răng, cười vẻ không sao: “Anh xé làm gì chứ, đằng nào tôi cũng còn bản mềm mà. Có điều, anh cũng nên nói cho tôi biết vấn đề ở chỗ nào, nếu không thì tôi biết làm lại thế nào?”.
Hàn Mặc Ngôn nhìn thoáng cô một cái, rất bình tĩnh: “Cô là trợ lý của tôi, cô phải thuận theo tôi, chứ không phải tôi thuận theo cô. Tôi trả lương cho cô không phải để giảng bài cho cô”.
Dọn dẹp hết đống giấy vụn, Lục Nhiễm chớp mắt, xua tan bóng tối u ám: “Làm lại thì làm lại, sớm muộn gì rồi cũng có một ngày tôi sẽ trở thành một trợ lý khiến anh vừa ý”.
Khi tỉnh lại, Lục Nhiễm ôm đầu im lặng hồi lâu.
Không khí kích động lúc nãy đã hoàn toàn biến mất, sót lại trên cơ thể cô chỉ còn lại bản năng.