Chỉ huy Mục Phong là một người đàn ông trông có vẻ hiền lành. Anh vô cùng ngạc nhiên khi nhìn thấy Lôi Vận Trình là một cô gái nhỏ nhắn và hoạt bát như vậy.
- Thế này mà gặp ở bên ngoài anh còn tưởng là thiên kim nhà nào cơ! Phong Ấn, cậu dẫn đồng chí nhỏ này đi làm quen với môi trường xung quanh đi nhé!
Mục Phong nói rồi ngoảnh sang nhìn Lôi Vận Trình: “Có gì khó khăn hoặc có yêu cầu gì cứ chủ động nói với cậu ta, đừng khách sáo!”.
Đợi Mục Phong đi rồi, Lôi Vận Trình mới thở phào nhẹ nhõm, Phong Ấn cười: “Có phải em cảm thấy con người của Mục đoàn trưởng rất tốt không?”
Lôi Vận Trình gật đầu: “Em cứ tưởng chỉ huy thì phải như Phương Mặc Dương cơ!”
- Em đã nghe câu “tướng hiền không thể điều binh” chưa?
Lôi Vận Trình chớp chớp mắt: “Chẳng nhẽ cứ phải mặt mày hung dữ như bố em à?”
Phong Ấn nhún vai: “Cũng không hẳn như vậy, trong cuộc sống anh ta đúng là như thế này, nhưng mà đội chúng ta toàn là một lũ quỷ, em nghĩ lãnh đạo mà thái độ như vừa rồi thì có lãnh đạo nổi không? Trong công việc, tốt nhất em đừng có để Phương Mặc Dương đấy!”
Lôi Vận Trình rụt cổ, nghe rồi liền gật đầu: “Những lời tiền bối dạy em sẽ khắc cốt ghi tâm ạ!”
Nhìn bộ dạng của cô khiến cho anh rất ngứa ngáy chân tay, chỉ muốn ôm ghì lấy cô: “Gọi anh là đại đội trưởng, đây không phải là ở trường của bọn em đâu!”, anh lấy tay chọc vào giữa lông mày của cô: “Đã thụ hàm rồi đấy đồng chí thượng úy ạ!”
Lôi Vận Trình ngưỡng mộ và đố kị sờ vào cái quân hàm trên cầu vai anh, chỉ muốn gỡ nó ra: “Sau đó thì sao?”
- Sau đó thì nghiêm túc một chút, đừng có nhìn anh bằng ánh mắt khiến anh muốn ăn thịt em như thế!
Lôi Vận Trình cắn môi cười: “Vâng thưa đại đội trưởng!”
Sau khi đem hành lí về phòng, Phong Ấn liền dẫn cô đi dạo một vòng để làm quen với mọi người, gần như ai nhìn thấy cô cũng đều sáng mắt lên.
- Đừng đắc chí, ở đây đều là một lũ sói, ham mê những thứ mới mẻ! – Phong Ấn phải tiêm phòng cho cô trước, chỉ sợ cô lại lâng lâng vì vui sướng.
Lôi Vận Trính lườm anh: “Ánh mắt của họ nhìn em khiến em nhớ ánh mắt đầu tiên anh nhìn em vào ngày sinh nhật em tròn mười tám tuổi, chẳng khác gì một con sói đói đang nhìn con mồi, giống hệt như họ!”.
Phong Ấn bối rối: “Đàn ông mà, ai chẳng thế!”
- Hài, đau đầu nhỉ, hóa ra em lại đào hoa thế, nếu anh mà không đối xử tốt em thì… hài, đành phải “đất lành chim mới đậu” thôi!
Phong Ấn gật đầu tán đồng: “Ừ, ở đây tha hồ mà chọn đàn ông, nếu em để mắt đến ai cứ bảo anh, anh sẽ làm tham mưu cho em!”
Bốn chiếc máy bay tiêm kích lướt ngang qua bầu trời trên đầu họ, Lôi Vận Trình chỉ vào chiếc máy bay chủ lực trước mặt, nói: “Vậy thì anh ta đi!”
Phong Ấn nheo nheo mắt: “Chúng ta đi trước đã!”
Lôi Vận Trình thấy vẻ mặt anh là lạ liền chu môi: “Mới có vậy đã không vui rồi à? Đúng là không biết đùa!”
Mãi đến tối, lúc tham gia hoạt động của câu lạc bộ, Lôi Vận Trình mới biết phản ứng của Phong Ấn như vậy là bởi vì ai, Lục Tự và mấy người nữa cùng đi vào, vừa hay nhìn thấy Lôi Vận Trình.
Anh ta nhoẻn miệng cười, với tay lấy mấy cuốn sách trên giá rồi đi thẳng đến ngồi xuống đối diện cô, tay chống cằm nhìn cô: “Có bất ngờ khi gặp anh không Răng Thép?”
Cái cách xưng hô này khiến cho Lôi Vận Trình từ ngạc nhiên chuyển sang tức giận. Lục Tự cười: “Nói thế nào thì nói anh cũng là thượng cấp của em, thượng cấp hỏi chuyện em bắt buộc phải trả lời!”
- Tôi không biết nói gì với anh hết!
- Nếu hôm nay không phải bay thì không biết chừng người đi đón em sẽ là anh đấy, em thật là biết chọn ngày nhỉ! – Lục Tự tay giở sách nhưng mắt vẫn nhìn cô.
Lôi Vận Trình rất khó chịu trước cái nhìn của anh ta, ánh mắt ấy giống hệt như ánh mắt lần đầu tiên anh ta nhìn thấy cô, tràn đầy sự hứng thú và mong muốn chiếm đoạt. Lôi Vận Trình gập sách lại. Trước khi cô kịp đứng dậy, Lục Tự đã đưa hai ngón tay ra đè chặt cuốn sách của cô xuống bàn: “Anh vì em mà nghĩ đủ cách để được chuyển sang đây, nể mặt anh vất vả, đừng có nhìn anh như nhìn kẻ thù như vậy có được không?”
Lục Tự nhếch môi cười khẩy, lườm anh ta một cái rồi quay ngoắt người đi.
Cô gặp Phong Ấn ở bên ngoài câu lạc bộ, cô nhíu mày nói với anh: “Chẳng phải anh và Lục Tự không ở cùng một đội sao?”
Cô liền kể cho Phong Ấn nghe chuyện ban nãy. Phong Ấn cười như mếu, lắc đầu nói: “Nó trêu em đấy, nó đến đây là vì cấp trên có lệnh điều động, chỉ có thể nói bọn em đúng là có duyên!”
- Phong Ấn, anh đừng có làm em buồn nôn có được không? – Lôi Vận Trình cáu kỉnh nói.
- Có anh ở đây nó không dám làm gì em đâu, tin anh đi! – Phong Ấn nói đến đây liền chuyển ánh nhìn đi chỗ khác: “Chiếc máy bay mà em chỉ lúc chiều nay chính là máy bay của nó, nếu anh là tư lệnh quân khu, anh sẽ lập tức điều chuyển nó đi nơi khác!”
Lôi Vận Trình nhìn anh như phát hiện một lục địa mới, Phong Ấn chột dạ xoa xoa mặt: “Sao lại nhìn anh như thế?”
Lôi Vận Trình từ từ nhoẻn miệng cười, nụ cười đầy tinh quái: “Phong Ấn, anh thật sexy!”
Phong Ấn lừ mắt, gõ đầu cô: “Láo toét!”
Lôi Vận Trình xoa xoa đầu: “Thế tại sao anh không nói cho em biết anh ta ở đây?”
- Anh không nói thì chẳng phải em cũng biết rồi đấy sao?
- Anh không thích nói chuyện với em về thằng đó, anh chỉ mong em không quen biết nó thôi!
Nghe cái gì? Nghe hai người nói chuyện yêu đương thế nào á? Lục Tự cười khẩy: “Tao chẳng có hứng thú nghe bọn mày nói chuyện yêu đương, nhưng tao đến để nhắc mày nên chú ý cử chỉ của mình một chút!”
Lục Tự nói rồi liền quay người đi vào, nụ cười trên mặt Phong Ấn khiến anh ta cảm thấy như cái gai trong mắt.
Vũ khí lớn nhất của người đàn ông này không phải là tình cảm của Lôi Vận Trình mà là sự hiện diện của anh ta trong cuộc sống của cô từ nhỏ cho đến giờ. Cho dù trong khoảng thời gian đó có sáu năm hai người họ xa cách, nhưng thứ tình cảm đã âm thầm nảy nở trong cô từ khi còn nhỏ, anh ta chẳng thể nào vượt qua. Phong Ấn là tình đầu và cũng là mối tình sâu đậm nhất của cô, bất cứ thứ gì cũng không thể làm cô thay đổi.
Những ngày sống ở đây, cuộc sống rất đơn điệu, nhưng Lôi Vận Trình lại cảm thấy rất thoải mái, học được rất nhiều điều bổ ích. Sau một thời gian thực tập, Lôi Vận Trình được chuyển đến đội bay của Phong Ấn.
Trời còn chưa sáng nhưng Lôi Vận Trình đã không ngủ được nữa. Cô ép mình cứ nằm trên giường cho đến giờ mới dậy thay quần áo, cầm mũ bảo hiểm và lên xe, đi ra sân bay chuẩn bị.
Phong Ấn chăm chú nhìn cô: “Lần đầu tiên bay một mình có căng thẳng không?”
Lôi Vận Trình thành thật gật đầu: “Có hơi!”
- Bình thường bay thế nào thì hôm nay cứ bay như thế!”
Phong Ấn đáng mắt ra hiệu cho cô đi ra đằng sau máy bay, ngoảnh đầu nhìn xung quanh. Lôi Vận Trình cũng ngạc nhiên nhìn quanh theo anh: “Anh đang nhìn gì thế? Ưm…”
Cô vừa ngoảnh đầu lại đã thấy môi mình ấm nóng, mắt mở to vì ngạc nhiên.
Phong Ấn hôn chụt một cái lên môi cô rồi rời ra thật nhanh, vẻ mặt tỉnh bơ như không hề xảy ra chuyện gì: “Cổ vũ cho em đấy, đừng có làm anh thất vọng! Lên máy bay đi!”
Lôi Vận Trình nhoẻn miệng cười: “Tuân lệnh!”
Mặt trời còn chưa nhô lên, phía chân trời nhuộm màu đỏ rực. Lôi Vận Trình thu ánh mắt lại, hít một hơi thật sâu, khẽ chạm tay vào bờ môi, trên đó vẫn còn hơi ấm của anh. Đó không chỉ là một nụ hôn, đó còn là hơi ấm đối với cô.
Lôi Vận Trình đem theo tâm trạng này trở lại bên cạnh máy bay của mình. Các cơ vụ sân bay đã xếp hàng chờ đợi, kĩ sư cơ Kỉ Dị khẽ mỉm cười rồi đứng nghiêm chào cô.
Lôi Vận Trình giơ tay chào đáp lễ.
Kỉ Dị cất tiếng, giọng nói to khiến cô giật mình: “Đồng chí cơ trưởng, máy bay đã chuẩn bị xong, mời đồng chí tiếp nhận!”
- Tiếp nhận máy bay!
- Vâng!
Các cơ vụ sân bay nhanh chóng bê thang đến, Lôi Vận Trình đội mũ bảo hiểm vào rồi leo lên khoang máy bay. Kỉ Dị cũng lên theo, đứng ở trên cầu thang kiểm tra lần cuối cùng: “Cháu là nữ phi công đầu tiên của đội chúng ta đấy, bọn chú và đại đội trưởng đều tin tưởng cháu!”
Lôi Vận Trình hơi đỏ mặt, cứ cảm thấy những lời Kỉ Dị nói có hàm ý, không phải chú ấy đã nhìn thấy gì rồi chứ?
- Tôi không nhìn thấy gì đâu thưa đồng chí phi hành viên, chuẩn bị cất cánh thôi! – Kỉ Dị mỉm cười với cô rồi xuống cầu thang.
Nắp máy bay vừa đóng lại, Lôi Vận Trình mím chặt môi, cài mũ bảo hiểm vào: “706 đã chuẩn bị xong, đề nghị đẩy ra đường bay!”
Chỉ huy nói qua đài: “Cho phép”
Chiếc máy bay của Lôi Vận Trình từ từ vượt qua khu đợi lệnh trên đường bay số một, xếp bên cạnh máy bay của cô là máy bay của Phong Ấn.
Giọng nói của tham mưu khí tượng truyền đến: “Gió thổi hướng nam, hơi chếch sang phía tây, tốc độ nhỏ hơn một mét trên giây, trời trong xanh, không phận X có chút mây, báo cáo hết!”
Rada tham mưu phát thông báo: “Các trạm rada mặt đất thông báo, hành lang phi hành đã được kiểm soát hàng không, không phận thoáng, báo cáo hết!”
- 705/706 chuẩn bị hoàn tất, đề nghị cho cất cánh!
Tiếng chỉ huy trên đài: “Hai máy bay dàn đội hình chiến đấu cùng cất cánh!”
- 705/706 đã rõ!
Mặt trời mọc, những chùm sáng trong lành đầu tiên chiếu rọi xuống mặt đất.
Lôi Vận Trình hạ tấm kính bảo vệ mắt xuống, nhìn sang phía Phong Ấn, hai người bật ngón tay cái lên với nhau. Tâm trạng căng thẳng trước đây của cô hoàn toàn biếm mất kể từ giây phút cô bước lên máy bay.
Đây chính là cảnh tượng mà có nằm mơ hàng nghìn lần cô vẫn mong được nhìn thấy. Vì ngày hôm nay, cô đã phải chuẩn bị đầy đủ mọi mặt để thực hiện giấc mơ đẹp đẽ của mình.
Lôi Vận Trình hạ cánh ở bên hông xuống, đẩy van khí đến mức mạnh nhất rồi thả lỏng phanh, máy bay bắt đầu trượt về phía trước, đến tốc độ nhất định mới kéo lên, thu bánh xe lại.
Hai chiếc máy bay gần như cùng lúc bay lên bầu trời.
Máy bay bay đến không phận của sân bay, tắt đèn hạ cánh, chuyển sang trạng thái bay, Phong Ấn nghiêng đầu nhìn sang bên cánh phải, phía Lôi Vận Trình, ánh mắt bỗng trở nên sâu thẳm.
Cuối cùng cũng có ngày nay, cô bé giơ cao mô hình chiếc máy bay tiêm kích ngày nào giờ đã thực hiện được lời thề của mình, bao gồm cả việc yêu anh.
Lời hẹn ước bốn năm đã hết hạn, đúng như cô đã nói, anh đối với cô không phải là ảo giác, cô đã dùng chính bản thân mình để đặt cược, đặt cược vào tình cảm của anh.
- 706 nghe rõ trả lời! – Phong Ấn nheo nheo mắt nhìn về phía mặt trời, bầu trời này là của anh, Lôi Vận Trình sẽ chỉ là của anh, anh sẽ cố gắng hết sức để mang đến cho cô tất cả những gì cô muốn.
- 706 nghe rõ!
- Độ cao 9000 mét, tốc độ 800, hướng bay 155.
- 706 nghe rõ! – Lôi Vận Trình nghe mệnh lệnh rồi kéo cần điều khiển, đầu máy bay khẽ hất lên, đẩy cần ga tăng tốc đưa máy bay lên cao.