“Tôi làm gì? Mấy cô cho rằng đông người thì tôi sẽ sợ à? Một đám con gái đê tiện, cá mè một lứa, chuyên dụ dỗ bạn trai người khác.”
“Cô có biết xấu hổ không thế? Rốt cuộc là ai cướp bạn trai của ai?” Đàm Yến Thu giận dữ, vừa nói xong đã lại xong lên.
Cô gái kia cũng không sợ hãi, vênh mặt tiếp tục chửi, “Là do cô vô dụng mới bị đá. Thế mà vẫn còn quấn lấy anh ấy, đúng là con hồ ly tinh đê tiện.”
Nói xong cô ta lại muốn đánh tiếp. Tôi kéo lại, bị cô ta hất ra, suýt nữa thì ngã. Trước nay tôi thực sự chưa từng gặp nữ sinh nào vừa khỏe vừa đanh đá như vậy.
Phùng Thái tiến lên che cho Đàm Yến Thu, còn tát cô gái đó một cái mạnh. Âm thanh của cái tát kia rất lớn, tôi nghe xong cũng kinh hãi.
Nữ sinh kia càng bị ngăn cản thì càng hăng máu, bị tát một cái liền phát điên lên, xông tới trả đòn. Chúng tôi dĩ nhiên là phải kéo cô ta lại, vì vậy một trận chiến lại bắt đầu.
Không phải vì chúng tôi là con gái yếu đuối nên mấy người cũng không giữ nổi cô ta, mà là cô ta thực sự điên tiết rồi nên chẳng sợ gì nữa. Chắc hẳn cũng đã có kinh nghiệm đánh nhau, mọi người lúc bất ngờ đều bị cô ta đánh mấy cái.
Con gái đánh nhau là thế nào? Đơn giản là cấu véo lung tung, giật tóc cào mặt, dùng bất cứ đòn hiểm nào có thể nghĩ ra, chẳng có chiêu thức gì tử tế. Sau cùng đương nhiên là chúng tôi thắng, mặc dù thắng không được vẻ vang cho lắm.
Cô gái kia rốt cuộc cũng hết sức, không thể làm gì nữa, vậy nên ngồi bệt xuống đất khóc thất thanh, vừa khóc vừa chửi bới chúng tôi lấy đông hiếp yếu thì sẽ không được chết tử tế, cực kỳ chua ngoa cay độc.
Phùng Thái nghe cô ta chửi thì nổi cáu, còn định xông lên. Tôi giữ cô ấy lại, còn tay kia kéo Đàm Yến Thu, “Đi thôi, đừng ở chỗ này làm mất mặt nữa.”
Không ngờ vừa quay người, cô gái kia đột nhiên nhào tới, giật lấy tóc tôi. Thế là lại ầm ĩ một trận nữa, nhưng may là kéo cô ta ra cũng không quá khó khăn.
Tôi tức lên, giận dữ nhìn cô ấy, “Cô đang đánh nhau vì anh ta ở đây, vậy anh ta đâu rồi, anh ta có biết không, anh ta sẽ vui sao? Hiện giờ tôi thực sự thấy may mắn thay cho Đàm Yến Thu, đã rời bỏ được một thằng đàn ông mù mắt như thế.”
Cô ta vẫn khóc, nhìn tôi chằm chằm, không biết có nghe lọt tai không, nhưng cuối cùng cũng không đuổi theo nữa.
Vừa mới vào phòng, Đàm Yến Thu liền lao vào lòng tôi khóc òa lên.
Mặc dù tôi rất giận, nhưng vẫn thấy dáng vẻ cô ấy thật đáng thương, không thể làm gì ngoài việc nhẹ nhàng vỗ lưng cô ấy, hy vọng cô ấy có thể bình tĩnh lại.
Cô ấy khóc một lúc lâu rồi giọng nhỏ dần, rời khỏi tôi, tự mình đứng thẳng. Mọi người đều lo lắng nhìn, lại không biết nên nói gì để an ủi.
Cuối cùng cô ấy cũng ngừng khóc, lau nước mặt ngượng ngập nhìn chúng tôi, “Cảm ơn các cậu.”
Lần đầu tiên nghe được những lời như vậy từ miệng cô ấy, mọi người đều nhìn nhau ái ngại. Rồi Hạ Mẫn Chi lên tiếng trước, “Cảm ơn cái gì, đều là chị em tốt mà.”
Sau đó cả phòng rơi vào yên lặng. Đàm Yến Thu cũng không nói gì thêm.
Chúng tôi vừa đánh nhau một trận, trông đều không ổn lắm. Áo của tôi bị đứt một chiếc cúc, trên mặt Phùng Thái vẫn còn một dấu tay đỏ lựng, tóc Dương Văn Văn bị kéo rối tung. Đàm Yến Thu thì càng không cần nói, mắt sưng như hai quả hạnh, tóc tai bù xù, tay áo bị xé rách...
Mọi người nhìn nhau một lúc, rốt cuộc có người không nhịn được mà cười phá lên, sau đó tất cả đều bật cười.
Giờ mà có người đi qua phòng của chúng tôi, chắc chắn sẽ nghĩ đây là phòng bệnh tâm thần.
Đã lên năm cuối đại học, lúc sắp tốt nghiệp còn đánh nhau một trận to, nghĩ lại cũng thấy mình thực sự điên khùng.
Nhưng quan hệ của chúng tôi, vì trận chiến trong học kỳ cuối cùng này mà trở nên tốt đẹp.
Tối đến, Đàm Yến Thu kiên quyết mời chúng tôi ăn. Từ sau đợt tập quân sự, đây là lần đầu tiên chúng tôi ngồi ăn với nhau thân mật như vậy.
Hôm đó trời rất nóng, nhưng đường phố náo nhiệt vô cùng. Mọi người đều nói rất nhiều, uống thật nhiều bia, chảy bao nhiêu nước mắt. Những hiểu lầm khúc mắc trước kia đều tiêu tan hết trong một đêm đó.
Tôi không nhớ rõ hôm ấy mình nói những gì, chỉ nhớ rằng đã khóc nhiều lắm, không sao dừng lại được. Những nỗi buồn tích tụ chồng chất suốt những ngày vừa qua đều xả hết ra trong đêm đó. Cuối cùng, tôi với Đàm Yến Thu ôm nhau khóc nức nở.
Thực ra tôi rất hâm mộ cô gái kia, cô ấy có cái dũng khí hết lòng phấn đấu vì tình yêu mà tôi không có. Yêu mãnh liệt như vậy, dũng cảm đến thế... Thế nhưng, như vậy có đáng hay không, chỉ có bản thân cô ấy biết. Đàm Yến Thu dĩ nhiên là từ bỏ. Nếu như đã biết người đó không thuộc về mình, vậy thì sự lựa chọn tốt nhất chính là buông tay.
Về sau tôi không còn gặp lại cô gái kia. Có lẽ cô ấy đã được đáp đền như mong muốn. Tuy bị cô ấy đánh mấy cái, nhưng tôi vẫn mong cô có thể hạnh phúc, có thể tiếp tục dũng cảm mà bảo vệ tình yêu. Đương nhiên cũng phải mềm mỏng hơn một chút.
Nửa năm cuối cùng của thời sinh viên vội vã trôi qua trong bận rộn, dường như vừa mới bắt đầu đã kết thúc rồi.
Nhận biết được thực tại, bạn học xung quanh đều dẹp hết chuyện tình cảm sang một bên, tập trung học hành, thi cử, tìm việc làm. Lúc chụp ảnh tốt nghiệp, tôi đứng ở hàng thứ hai, vị trí thứ tư tính từ bên trái. Đàm Yến Thu và Phùng Thái khoác hai tay tôi, mọi người đều cười trông đến là ngốc nghếch.