Lần này anh trả lương nhiều như vậy, tôi vẫn nên tỏ lòng cảm ơn một chút. Tuy nhiên anh đã có mọi thứ rồi, lại toàn là đồ tốt nhất, tôi thật sự không biết nên tặng anh cái gì.
Nghĩ một chút, tôi quyết định không cảm ơn bằng vật chất nữa, lỡ tặng đồ không tốt lại bị anh chế giễu. Không tặng vật chất, vậy bày tỏ bằng hành động đi.
Lúc nghỉ hè, tôi thường chơi với Tang Bưu hoặc lên mạng đến quên cả thời gian, cuối cùng lười về nhà, liền ngủ luôn trên chiếc giường công chúa của mình ở căn hộ của anh.
Anh rất ít khi về nhà. Thỉnh thoảng về một lần, trông thấy tôi thì ngồi xuống sofa, lười biếng nói một câu, “Anh đói.”
Ban đầu tôi giả vờ không nghe thấy, định im ỉm mà lờ đi. Anh liền đứng lên đẩy tôi vào bếp, ra lệnh, “Nấu cơm cho anh.”
Tôi chỉ còn cách ngoan ngoãn vâng lời.
Đôi khi anh về muộn. Lúc đó dù tôi ngủ rồi anh cũng không tha, đập cửa ầm ầm, khiến tôi phải lờ đờ đứng dậy mở cửa, rồi lại mắt nhắm mắt mở đi rang cơm hoặc nấu mì cho anh.
Thực ra tay nghề của tôi rất kém, nhìn thái độ của Tang Bưu là biết. Mỗi lần tôi tốt bụng làm thêm đồ ăn đặt vào trong khay của nó, con chó ngốc này chỉ ngửi ngửi một chút rồi vẫy đuôi ngúng nguẩy bỏ đi. Thế mà anh vẫn có thể ăn hết thức ăn tôi nấu. Xem ra người cao to không chỉ cần lượng thức ăn lớn mà sức chịu đựng cũng lớn vô cùng.
Tuy nhiên, làm nhiều lần tôi cũng rèn luyện được tay nghề. Mặc dù vẫn chỉ hạn chế ở mức rang cơm và nấu mì, nhưng Tang Bưu cũng đã nể mặt mà đớp vài miếng, biểu cảm của anh lúc ăn cơm cũng dịu đi rất nhiều.
Lần này đã quyết phải cảm ơn anh, tôi cũng chuyên tâm hơn hẳn. Tôi lên mạng tra công thức nấu ăn, cuối cùng quyết định được ba món: thịt kho tàu, thịt bằm xào đậu hũ Tứ Xuyên và canh trứng cà chua.
Trong nhà đã có sẵn trứng gà và cà chua. Tôi đi siêu thị mua thêm thịt ba chỉ, đậu hũ và các loại gia vị cần thiết, còn tiện thể mua thêm một cái tạp dề có hình gấu Pooh rất đáng yêu. Đồng thời tôi cũng gọi điện cho anh, xác định được tối nay anh có về, liền cẩn thận dặn anh phải về sớm. Anh hỏi tôi có chuyện gì, tôi kiên quyết giữ bí mật không nói. Anh thấy vậy cũng không hỏi thêm nữa.
Tôi chuẩn bị rất lâu trong bếp. Thịt và đậu đều được thái ngay ngắn, cà chua cũng cắt mỏng hết cỡ. Công thức nấu ăn cũng đã được in ra, dán cẩn thận trên thành máy hút mùi. Tôi cẩn thận làm theo từng bước trên hướng dẫn, tay chân vẫn hơn luống cuống, nhưng vẫn may, cuối cùng vẫn làm được gần giống. Nếm thử thấy cũng tàm tạm, có thể chấp nhận được. Hai món mặn một món canh được mang lên bàn, tôi cảm thấy hài lòng vô cùng.
Trước đó còn tưởng sẽ phải đợi anh một lúc. Nhưng tôi nấu ăn thực sự rất lâu, mà anh lại cố ý về sớm, thế nên tôi vừa bưng đồ ăn lên, tự tán thưởng chưa được hai phút thì đã nghe thấy tiếng mở cửa.
Anh trông thấy thức ăn trên bàn thì rất kinh ngạc, sau đó nhìn tôi nghi ngờ.
Tôi vội tháo tạp dề, đon đả chào, “Anh về rồi ạ.”
“Ừ.” Anh gật đầu, cởi giày.
Đã quyết định cảm ơn anh, tự nhiên tôi cũng niềm nở hơn. Anh vừa thay giày xong tôi đã đưa cốc nước chuẩn bị trước đến, “Anh nghỉ một lát trước hay là ăn luôn ạ?”
Anh đón lấy cốc nước, uống một ngụm rồi nhìn bàn ăn, nói, “Ăn.”
Tôi cười rạng rỡ, “Vậy anh ngồi xuống trước đi, em đi xới cơm.”
Anh cảm thấy rất khó hiểu với thái độ của tôi, ngồi xuống nhìn tôi nói, “Hôm nay em uống lộn thuốc à?”
Tôi vừa xới cơm, vừa tự dặn mình phải giữ bình tĩnh, đừng để bị mấy lời độc miệng của anh làm kích động. Thế nên tôi mỉm cười trả lời, “Không ạ.”
“Vậy em tính làm gì?”
Tôi đặt bát cơm đầy ụ trước mặt anh rồi nói, “Sếp à, anh cho em tiền lương nhiều như thế, đương nhiên là em phải cảm ơn rồi. Em cũng không biết tặng quà gì, chỉ có thể làm một bữa cơm tỏ lòng thành thôi.”
Rốt cuộc anh cũng cười, cầm lấy đũa gắp một miếng thịt kho tàu, cho vào trong miệng. Tôi lập tức nhìn anh với ánh mắt tràn đầy hy vọng.
Anh nhai kỹ rồi nuốt xuống, sau đó ngẩng đầu nhìn tôi, “Cũng được.”
Tôi chợt cảm thấy trong lòng mình nở hoa.
Tối hôm đó, tôi ăn nửa bát cơm, còn anh ăn tận ba bát.
Tôi phát hiện, thì ra người này dễ thỏa mãn như vậy.
-
Năm thứ tư, chương trình đại học còn rất ít, lúc lên lớp phòng học luôn vắng vẻ. Tôi vui vẻ nhàn nhã, cứ dăm ba bữa lại đến nhà ông ngoại thăm Tang Bưu, tiện thể còn được ăn những món siêu ngon do bà ngoại làm.
Tang Bưu sống ở nhà ông ngoại rất tốt. Chúng tôi ít khi đến, có nó ở chung, ông bà ngoại cũng bớt cô quạnh. Nó đã lớn thêm nhiều, trông vẫn ngốc nghếch nhưng lại rất hiểu ý người. Lúc ở cùng tôi toàn nhảy tưng tưng, tràn trề sức lực, nhưng khi ở với ông bà ngoại, nó cũng biết không thể nghịch ngợm, luôn ngoan ngoãn đi sau ông.
Nó đã quen với tiếng chân của tôi. Mỗi lần tôi đến, vừa tới sân là nó đã lao ra, nhào lên người tôi thè lưỡi liếm lung tung, làm tôi không nhịn được mà bật cười.
Đã qua thời điểm nóng nhất trong năm, nhưng ánh nắng đầu thu vẫn rất khó chịu. Tôi và ông bà ngoại mỗi người ngồi một chiếc ghế mây ở dưới bóng cây, vừa nhìn Tang Bưu đùa nghịch đồ chơi của nó trong sân, vừa nhàn nhã nói chuyện.
Tôi kể rất nhiều chuyện thú vị trong trường, khiến cả hai người đều cười vui vẻ.
Cười xong, bà ngoại đột nhiên cảm thán, “Tang Bưu tới đây, rốt cuộc trong nhà cũng náo nhiệt hơn một chút.”
Tôi nhìn nếp nhăn trên khóe mắt của bà, bỗng cảm thấy vô cùng xấu hổ, vội vàng nói, “Về sau ngày nào cháu cũng qua đây. Tối nay về cháu cũng sẽ nói với chú thím và anh, bảo họ thường xuyên về hơn.”
Bà ngoại cười, đưa tay xoa đầu tôi, nói, “Không cần đâu, bọn chúng còn bận việc mà. Cháu cũng không cần phải đến đây mỗi ngày, nếu không bạn trai sẽ không vui.”
Nói xong bà ngoại nháy mắt một cái. Mặt của tôi thoáng chốc đỏ lên, “Làm gì có bạn trai nào ạ. Bà ngoại đừng trêu cháu nữa.”
Bà ngoại đương nhiên không tin, quay sang nhìn ông ngoại cười, “Xem đi, bé Viên Viên xấu hổ kìa.”
Thế rồi cả hai đều nở nụ cười.
Một làn gió thoảng qua. Tôi nhìn khuôn mặt hiền từ in hằn bao thăng trầm cuộc đời của họ, nhất thời ngơ ngẩn, quên bẵng cả việc giải thích. Cuối cùng tôi cũng không kìm được mà mỉm cười theo.
Mùa thu ở thành phố này luôn rất ngắn, cứ như thể vừa mới bắt đầu là kết thúc luôn. Một ngày trước lá rụng trong sân trường còn nhiều không quét xuể, mọi người vẫn mặc áo phông, vậy mà sau một đêm gió Bắc đã tràn về, khiến rất nhiều người không kịp mặc thêm áo ấm.
Thời tiết tuy rất lạnh mà lòng tôi vô cùng ấm áp.
Bởi vì, La Duy sắp về rồi.
Trước đây, mỗi năm anh đều trở về vào kỳ Giáng Sinh, nếu không phải chỉ còn một ngày là khai giảng thì nhất định sẽ không quay lại. Nhưng lần này bỗng nhiên anh nói có việc không về được. Tôi nhìn nụ cười áy náy của anh trên màn hình webcam, hơi thất vọng nhưng vẫn mỉm cười nói, “Không sao.”
Thế nhưng hai ngày sau, Vi Vi đột nhiên hỏi tôi một cách bí hiểm, “Nghe nói La Duy nhà chị sắp về rồi, chị có biết không?”
Vi Vi là bạn gái hiện tại của Bùi Lương Vũ, học sau chúng tôi hai khóa, rất xinh xắn đáng yêu. Cũng vì cô ấy, Bùi Lương Vũ đã làm việc trong công ty của bố anh rồi mà cứ cách dăm ba bữa lại đến rủ chúng tôi đi ăn.
Tôi lấy làm lạ, hỏi, “Anh ấy còn có việc nên không về mà. Em nghe ai nói thế?”
Cô ấy cười, “Lần trước em nghe Bùi Lương Vũ nói chuyện điện thoại, là của La Duy gọi về. Anh ấy bảo Lương Vũ giấu chị, chắc chắn là muốn làm chị bất ngờ.”
Với tính cách của La Duy, rất có thể sẽ làm như vậy.
“Nếu anh ấy đã muốn cho chị bất ngờ, hay là chị làm anh ấy ngạc nhiên lại đi. Theo em nghe được thì hình như anh ấy về vào ngày hai mươi. Đến hôm đó chị đến sân bay đón anh ấy, cho anh ấy tha hồ kinh ngạc.” Vi Vi cười tinh nghịch.
Tôi nghe cô ấy nói xong cũng bị lay động, “Em thăm dò hộ chị xem là chuyến bay nào, đến lúc đó đừng để chị tốn công vô ích đấy.”
“Vậy để em nghĩ cách dò hỏi một chút. Em thấy cũng phải chắc đến tám chín phần. Hôm đó Bùi Lương Vũ uống say, mơ mơ màng màng, còn cho rằng em không nghe được gì cả.”
“Ừ, được rồi, xác định xong thì báo cho chị nhé. Chị sẽ chơi anh ấy một vố ngược.”
“Đúng thế, đúng thế.” Vi Vi gật đầu lia lịa, “Em vẫn chưa được gặp anh ấy, đến lúc đó chị nhất định phải bảo anh ấy mời một bữa. Tuy đồng chí Bùi nhà em vẫn thường nói La Duy thuộc kiểu bên ngoài bóng bẩy, bên trong thối nát, nhưng em vẫn muốn gặp anh ấy. Mọi người thân với nhau như vậy mà em không được gặp thì em vẫn là người ngoài.”
“Được mà, không thành vấn đề.”
Mắt Vi Vi lấp lánh, nắm tay tôi nói, “Chị gái tốt.”
Tôi cười gật đầu, “Em ngoan.”
Trước giờ tôi chưa từng làm chuyện gì khiến người khác bất ngờ, vì vậy không nhịn được mà tưởng tượng đến biểu cảm của La Duy lúc đó. Sẽ ngạc nhiên hay cười ngốc nghếch, hay sẽ trách Bùi Lương Vũ đã tiết lộ bí mật đây?
Không biết thế nào, nhưng nhất định sẽ rất vui. Tôi vừa nghĩ vừa trộm cười.
Ngày 20 tháng Mười hai, trời quang mây tạnh. Trước đó tôi đã biết được chuyến bay của La Duy, nắm rõ giờ bay. Nhưng tôi không biết rốt cuộc anh chuyển chuyến bay ở HongKong hay Thượng Hải, vì vậy để tránh lỡ giờ, tôi dậy từ sáng sớm, một mình đón xe đến sân bay.
Ngồi trên taxi, tôi bắt đầu suy tính. Lát nữa nên xuất hiện trực tiếp trước mặt anh, cho anh một bất ngờ thú vị, hay là đi đến từ phía sau rồi vỗ nhẹ vai anh?
Khi đó tôi hoàn toàn không ngờ được, bất ngờ thú vị này, thực ra chỉ có bất ngờ mà không hề thú vị.
Tôi đứng trong đại sảnh rất lâu. Vì không nắm được lịch trình cụ thể nên không dám đi lung tung. Xung quanh toàn là những người như tôi, cũng đang chờ đợi.
Cuối cùng cũng thấy La Duy. Dường như anh cao hơn một chút, con trai qua tuổi hai mươi còn có thể cao lên sao? Lông mày vẫn rậm, mắt vẫn sáng, dáng vẻ vẫn ngông nghênh như xưa, nhưng nhìn tổng thể cũng rất tuấn tú.
Tôi xúc động, muốn đi qua hù anh ấy. Nhưng còn chưa kịp bước thì đằng sau anh đã có một người đi đến, khoác tay anh vô cùng thân mật. Cô gái đó dáng người khá cao, buộc tóc đuôi ngựa đơn giản, trên mặt là nụ cười cực kỳ ngọt ngào.
La Duy cau mày, nhưng cũng không hất cô ấy ra.
La Duy không có chị em gái, trước giờ anh cũng chưa từng nói mình có chị hay em họ cùng học ở Melbourne.
Tôi có chiều cao khiêm tốn, đứng cạnh La Duy luôn bị anh gọi là bé con. Anh và cô gái kia đứng cùng nhau trông rất xứng đôi. Tay cô ấy luôn khoác tay anh. Giữa hai người toát ra sự thân thuộc vô cùng, không có chút gì xa lạ.
Trong chớp mắt, tôi cảm thấy đầu óc mình trống trơn, theo bản năng núp vào một góc.
Một đôi vợ chồng đến đón họ. Cô gái kia vui vẻ buông tay La Duy, ôm chầm lấy người phụ nữ. Tôi loáng thoáng nghe thấy cô ấy gọi “Mẹ”. La Duy vẫn đứng bên cạnh mỉm cười.
Bốn người đứng chung một chỗ, trông thực sự đầm ấm vui vẻ. Bố của cô gái kia vừa cười vừa trò chuyện với La Duy, rõ ràng là rất vừa lòng với anh. Nép ở một bên, tôi bỗng phát hiện mình căng thẳng đến run người. Tôi cố gắng hít sâu một hơi, nắm chặt rồi lại thả tay ra, đi đến phía trước mỉm cười gọi, “La Duy.”
Khoảnh khắc ấy, vẻ hoảng hốt của anh khiến tôi suýt trào nước mắt.