Nghe cung nhân truyền chỉ, chàng vội theo vào cung.
Tử Ly đứng cạnh án thư, bóng lưng tiêu điều. Lưu Giác vừa định hành lễ, Tử Ly đã mở miệng: “Không cần hành lễ, Doãn Chi”. Chàng ngoái đầu, miễn cưỡng mỉm cười, tiếp đó những âm thanh bồng bềnh lọt vào tai chàng: “A La... đây là ngày thứ ba. Đệ đến thăm nàng ấy đi”.
Lưu Giác không biết nói gì, khẽ nói: “Xin vâng, vương thượng! Thần...”.
“Không cần nói nhiều, ta hiểu, có lẽ...”. Miệng Tử Ly hiện ra nụ cười tự giễu mình: “Có lẽ nàng ấy sẽ nghe đệ khuyên, đệ đi đi!”.
Lưu Giác thầm than, mắt Tử Ly đã vằn tia máu, mấy hôm nay chắc Tử Ly khó chịu lắm. Lưu Giác nhẹ nhàng lui khỏi ngự thư phòng, đi thẳng đến điện Ngọc Hoa.
Chàng đẩy cửa, cung nhân quỳ sụp xuống: “Thỉnh an Bình Nam vương!”.
“Lui ra đi!”. Lưu Giác nói.
A La nghe thấy tiếng Lưu Giác, mở mắt, người nàng nhung nhớ trong mơ đã đứng trước mặt thật rồi. Nàng nở nụ cười như hoa lê, chìa tay về phía chàng.
Lưu Giác bàng hoàng cảm thấy A La như bông hoa bị mưa gió dập vùi, sẽ tan tác trong tức khắc. Chàng không kìm được nỗi khao khát lao đến ôm nàng vào lòng, chân vừa động, chợt khựng lại. Không thể, bây giờ chàng đã không thể!
“A La, sao không ăn? Nàng đang giày vò ai?”. Lưu Giác khàn giọng nói.
A La chờ mãi, Lưu Giác vẫn đứng cách xa hai trượng. Chàng không cần nàng thật sao? Mắt nóng ran, giọng nàng run run: “Chàng đến để khuyên thiếp ăn, sau đó ngoan ngoãn lấy Tử Ly ư?”.
Lưu Giác cố kìm chế, nhẹ giọng nói: “A La, Tử Ly quả thực rất tốt với nàng, nàng... ta không thể nhìn nàng chết, dù phải để nàng trở thành hoàng phi của huynh ấy ta cũng cam lòng!”.
“Nhưng thiếp thà chết cũng không muốn sống suốt đời trong cung!”. A La kiên định Lưu Giác cúi đầu, đột nhiên gọi cung nữ: “Mang canh lại đây!”.
Cung nữ mang đến bát canh thịt đã chuẩn bị sẵn.
Lưu Giác đón lấy, bước đến gần A La: “Hôm nay nàng không ăn cũng phải ăn!”.
A La nhìn chàng, đôi mắt long lanh thấm buồn trở nên u uẩn, ruột gan chàng lại đau như cào. A La né đầu: “Hai người đều muốn thiếp sống, nhưng như thế này thiếp không vui, chàng biết không? Tại sao chàng đến ép thiếp?”.
Tay Lưu Giác run run, suýt không cầm vững bát. Nghiến răng, chàng vọt đến như tên bắn, giơ tay điểm huyệt A La, bảo cung nữ xốc nàng dậy, bóp miệng nàng bón từng thìa canh, ngón tay bóp nhẹ cổ họng nàng, dùng nội lực ép vào thực quản. Chàng trầm mặt không nhìn mắt nàng, bón từng thìa hết một bát canh mới dừng tay.
A La không dám tin Lưu Giác lại dùng cách đó để ép nàng như thế. Nàng nhìn chàng, nước mắt từng giọt ứa ra, chảy dài xuống má. Lát sau Lưu Giác giải huyệt đạo, lặng nhìn nàng. Mắt A La rớm lệ nhìn chàng, hai người nhìn mắt nhau không nói.
“Ăn rồi ư?”. Tử Ly bước vào điện khẽ hỏi.
“Thần... dùng nội công...”. Lưu Giác bất lực trả lời. Phải dùng cách này ép A La, chàng sao đành lòng. Nhưng, nếu không vậy, còn cách nào khác? Chàng dằn lòng nói với Tử Ly,”Nếu vẫn không ăn, vương thượng, đành cứ làm như thế!”.
A La kinh ngạc mắt trợn tròn, tức điên, chống người nhỏm dậy nhìn quanh, vớ chiếc bình trên bàn đập mạnh. Chiếc bình “choang” một tiếng vỡ tan. Nàng khóc, vớ lấy một mảnh vỡ: “Các người ép ta như thế, ta... ta sẽ chết”.
Lưu Giác sợ hãi nhảy lên, lao ra ngăn lại, hai tay ôm lấy nàng, sống mũi cay xè. A La đã gầy đến thế, xương nhô ra. Lòng chàng càng xót xa. Tử Ly mặt biến sắc, hét lên: “Thu hết mọi đồ sắc nhọn, cái này, cái này cất hết cho ta! Canh chừng cẩn mật!”.
Cung nữ vội vàng đi đến, thu dọn mảnh vỡ trên nền, cất hết đồ đạc trong điện.
A La bị ghì chặt trong lòng Lưu Giác, mắt trừng trừng nhìn chàng, ý nghĩ chập chờn, mắt tối sầm liền ngất đi. Lưu Giác nhẹ nhàng đặt nàng lên giường, cúi chào Tử Ly: “A La, xin trao cho vương thượng!”. Nói xong lui khỏi điện Ngọc Hoa.
Tử Ly lặng lẽ nhìn bóng Lưu Giác chầm chậm xa dần. Há mồm định gọi, mắt vô tình quay sang nhìn A La, lại không cam lòng. Đầu choáng váng, tay đấm mạnh vào tường, khiến cung nữ thất kinh, nhất loạt quỳ sụp khẩn cầu: “Vương thượng!”.
“Lui cả ra!”.
Tử Ly đi đến bên giường, nhẹ nhàng ôm A La, đặt nàng dựa vào mình. A La quả thật quá gầy, co người trong lòng chàng như con thú nhỏ. Chàng thầm thì: “A La, ta thật khó xử. Ta hận mình sao không chịu buông tay như vậy, tại sao ta lại không thể buông tay như vậy!”. Đầu gục vào tóc nàng, “... A La. Ta đã yêu muội đến mức không còn nhận ra chính ta nữa... Ta ép buộc muội như vậy, ta chia rẽ hai người, nếu là ngày trước, ta tuyệt đối không làm như thế. Nhưng, bây giờ ta làm, rõ ràng vẫn còn một con đường, nhưng ta không đành,... A La... chỉ cần nói ra, là muội sẽ rời xa ta, muội sẽ thuộc về người khác... để ta dương mắt nhìn hai người bên nhau, A La, muội có biết, đối với ta chuyện đó tàn nhẫn thế nào không... A La nếu muội cứ ngoan ngoãn để ta ôm thế này, cả đời không rời vòng tay ta có phải tốt không!”.
Ngày thứ hai, Lưu Giác được tin A La đã ăn uống bình thường trở lại, gánh nặng trong lòng bấy lâu cuối cùng đã trút được. Từ xa chàng nhìn về phía vương cung suy nghĩ rất nhiều, chiếc cằm nhọn của A La, cơ thể hao gầy, đôi mắt bi thương.
Chàng cúi đầu đi vào phòng, quỳ trước An Thanh vương: “Cha, con...”.
An Thanh vương nhìn con trai, trầm ngâm hồi lâu mới nói: “Rất lâu về trước, khi cha còn trẻ, tính hiếu động ham chơi. Có một lần ham đuổi theo một con gấu, cha đã lọt vào rừng rậm Hắc sơn, đi mãi cuối cùng lạc đường, đành lần theo tiếng suối chảy mà đi. Không lâu sau nhìn thấy một khe núi, có nước nguồn từ trong chảy ra. Cha đi vào trong khe, bên trong là một thung lũng nhỏ, trăm hoa đua nở, cảnh đẹp như chốn đào nguyên. Cha nghĩ, nếu có một ngày có thể cùng người tri kỷ đến đây, chắc sẽ hạnh phúc vô cùng. Đáng tiếc, mẹ con mất sớm, vậy là cha mãi chưa viên tròn ước nguyện. Con có thể đưa A La đến đó thử xem, nhất định nó sẽ thích”.
Lưu Giác mắt rớm lệ: “Con bất hiếu! Làm liên lụy đến cha”.
An Thanh vương giơ tay đỡ chàng đứng lên, mỉm cười: “Con hơn cha nhiều, đi đi!”.
Lưu Giác ôm lấy ông, An Thanh vương vỗ vai chàng: “Bọn họ đang đợi con ở Tùng phong đường”.
Lưu Giác trở về Tùng phong đường, có bốn người từ trong vạt rừng nhỏ đi ra, chàng cười: “Thì ra các ngươi cũng bảnh trai ra trò”.
Huyền Y, Xích Phong, Minh Âm, Thanh Ảnh sau khi bỏ khăn bịt mặt nhìn nhau cười. Thanh Ảnh lẩm bẩm: “Thanh Ảnh này vừa lộ mặt đảm bảo gái Phong thành say như điếu đổ! Đàn ông cũng quyết không tha, tất thảy cho gục hết”.
Lưu Giác lơ đãng: “Thế này vậy, ngày mai ta sẽ ngã giá với má mì phường Thanh Ngọc, để các ngươi treo biển đón khách”.
Thanh Ảnh tái mặt: “Không được, sao có thể để những cao thủ văn võ song toàn đi treo biển đón khách?”.
“Ngươi vừa nói muốn cho đàn ông, đàn bà Phong thành đổ gục hết còn gì! Bản vương nghĩ mãi, chỉ có thanh lâu lớn nhất Phong thành mới xứng để các ngươi trổ tài!”.
Thanh Ảnh ngây người, mặt khổ sở: “Chúa thượng, thuộc hạ nói chơi mà”. Huyền Y, Minh Âm, Xích Phong cúi đầu nén cười.
Lưu Giác cũng bật cười. Cười đùa một lát, chàng nhìn bốn thuộc hạ: “Lần này nhất định không thể sơ sẩy!”.
Bốn người thôi cười, mặt nghiêm túc: “Chúa thượng yên tâm, đã bố trí đâu vào đó, Lưu Anh đã đưa Tiểu Ngọc đi trước, chỉ đợi tiểu thư sức khỏe khá lên là sẽ hành sự”.
Khuôn mặt như ngọc tạc của Lưu Giác lộ vẻ nghiêm trang: “Nói là không để sơ suất, nhưng tai vách mạch rừng, các ngươi phải bảo vệ lão vương gia chu đáo!”.
“Tuân lệnh!”.
“Bảy ngày nữa, sứ thần các nước sẽ đến Phong thành chúc mừng tân vương, vương thượng không thể rời đi đâu. Hôm đó chúng ta sẽ hành động!”.
“Vâng!”.
Mắt Lưu Giác lộ vẻ xúc động, quỳ một gối trước bốn người, các thuộc hạ kinh ngạc, nhất tề quỳ xuống nói: “Chúa thượng không thể như vậy!”.
Lưu Giác chậm rãi nói: “Chúng ta cùng nhau lớn lên, tình như thủ túc, Lưu Giác bất tài mà lại có được nhiều huynh đệ sinh tử không rời như thế! Hôm nay lại vì một một người con gái khiến anh em rơi vào hiểm nguy, Lưu Giác hổ thẹn xiết bao! Các người đứng dậy nhận lạy này của ta!”.
Bốn người không nhúc nhích, Huyền Y giọng khẩn thiết: “Được gia nhập Ô y kỵ đi theo chúa thượng là vinh hạnh của bọn thuộc hạ. Chúa thượng là người chí tình chí nghĩa, Ô y kỵ xin thề sống chết theo chúa thượng!”.
Lưu Giác đứng lên đỡ bốn người, trầm giọng nói: “Ám Dạ sẽ thu xếp để toàn bộ tinh binh Ô y kỵ giải tán, trở về cuộc sống bình thường. Nhưng lực lượng công khai vẫn còn, số này sẽ do lão vương gia thu xếp. Với lực lượng ngầm của các ngươi, ta cũng nhắc nhở, không nên để người khác phát giác các ngươi không còn. Trong bốn ngươi, Minh Âm theo ta, ba người còn lại hành sự theo kế hoạch!”.
“Tuân lệnh!”.
A La bắt đầu ăn uống trở lại, lòng âm thầm buồn bã, bốn cung nữ ngày đêm không rời nàng một bước. Nàng nằm trên giường cạnh cửa sổ, nhìn sắc xuân bên ngoài. Sức sống màu xanh chỉ cách lần khung cửa, mà như cách cả biển Thái Bình Dương, xa thẳm không thể nào với tới.
Tử Ly cũng đang nhìn cảnh sắc bên ngoài ô cửa. Lòng A La không còn là mùa xuân nữa, lòng nàng đã đóng băng trước chàng. Chàng không thể hiểu, chàng đã thua Lưu Giác tự lúc nào, cho dù chàng xóa bỏ hậu cung chỉ cần mình nàng, A La cũng không động lòng. Chàng đối với nàng không đủ tốt hay sao? Chàng đã giày vò tấm thân mình, moi tim ra để nàng mặc sức giày vò. Chàng là hoàng đế Ninh quốc! Vậy mà A La vẫn không màng, vì nàng, chàng đã phải chịu cực hình long biện, nàng không hề biết. Tử Ly cúi đầu than: “Tại sao? A La, ta đã đối với muội như vậy! Tại sao?”.
Chàng hận bản thân mình không đành từ bỏ! Tử Ly nghĩ đến những lời chàng đã nói với A La đêm hôn lễ của chàng, mắt A La vời vợi nỗi đau: “Ta đúng là tự làm tự chịu. Ngày đó rồi sẽ đến. Ngày ta thực sự chứng kiến muội yêu người đàn ông khác”.
Lấy ra cây tiêu ngọc, Tử Ly vọt lên sà ngang Ngọc Long cung, thổi khúc nhạc ngày xưa từng hòa tấu với A La. Ngày đó chàng cô đơn biết mấy, thường thơ thẩn dạo chơi ven sông chợt nghe thấy tiếng sáo dìu dặt từ hậu viên tướng phủ vẳng ra. Tiếng sáo không hẳn cao minh, nhưng chàng nhận ra nỗi cô đơn thấm trong đó. Bên trong bức tường kia có một người cũng có nỗi lòng như chàng sao? Chàng không tìm biết đó là ai, chỉ muốn hòa tấu với tiếng sáo đó. Tiêu sáo hòa tấu, tựa như hai con chim lạc tổ cuối cùng đã tìm được bạn, hai đôi cánh cùng vẫy, cùng khích lệ nhau bay lên.
Chàng nghĩ đến cảnh A La cải nam trang đi ra bờ sông. Có lẽ nàng cũng muốn xem người thổi tiêu là ai. Nàng thật lương thiện, không nỡ để chàng thất vọng vì thiếu người hòa tấu, vội lấy sáo thổi cho chàng nghe. Tự dưng chàng có thiện cảm với nàng. Về sau biết nàng chính là người thổi sáo trong tướng phủ, chàng đã thích nàng biết mấy. Từ đó thường xuyên gặp mặt, cẩn thận bảo vệ nàng, sủng ái nàng, cuối cùng vì ngôi báu, chàng đã rời bỏ nàng.
Tiếng tiêu của chàng chợt thay đổi, từ êm dịu trở thành thê lương.
A La, muội đã vô tâm, sao còn phí công đến làm cho ta vui, mở mang trí tuệ cho ta? Kể cho ta nghe bao chuyện lý thú, nói bao nhiêu câu hàm ý, khiến lòng ta đắm đuối trong niềm ấm áp của muội. Muội đã vô tâm sao còn khiến ta có cảm giác sai lầm, khiến ta cảm thấy muội muốn dựa vào ta, ánh mắt nhìn ta tràn đầy tin tưởng? A La chúng ta xa nhau chỉ ba năm, muội ở Lâm Nam cũng chỉ hai tháng. Tại sao, lẽ nào ta yêu muội ít hơn chàng ta?
Tiếng tiêu lại đổi, tràn đầy sự phẫn nộ. Chàng đã vận