nội lực tự lúc nào, “phầng” một tiếng, tiếng tiêu tắc nghẹn, chàng cúi nhìn. Những mắt tròn trên cây tiêu toác ra những vết nứt dài. Chàng ngây người, tiêu vỡ rồi sao? Tử Ly bay xuống dưới, đi đến điện Ngọc Hoa.
“Cung nghênh vương thượng!”. Cung nữ quỳ hô.
Tử Ly sải bước về phía A La, nàng đang nằm thẫn thờ trên giường. Chiếc cằm gầy nhọn, người co ro, bé nhỏ tội nghiệp. Rõ ràng mắt to hơn, nổi trên mặt như hai hồ nước, yếu đuối đến xót xa.
Chàng nhìn nàng, đó là giấc mộng của chàng, giấc mộng đẹp nhất của lòng chàng. Tử Ly dằn lòng, nói: “Sứ thần bốn nước sẽ đến Phong thành chúc mừng ta đăng cơ, xong việc đón tiếp chúc tụng, ta sẽ phong muội làm hoàng phi. Muội hãy nghỉ ngơi dưỡng sức cho tốt”. Nói xong không dám nhìn A La, chàng bước vội như trốn ra khỏi điện.
Hai hàng nước mắt túa ra, tựa nước hồ tràn ứ, chảy dọc theo cằm rớt xuống áo. Nàng nhắm mắt, khi mở ra hai đồng tử đã lóe sáng. Được, huynh muốn muội lấy huynh, muốn nhốt muội suốt đời trong hậu cung phải không? Tử Ly, huynh chớ hối hận! Bởi vì từ đó hậu cung của huynh sẽ đại loạn.
“Người đâu, ta muốn tắm, nhân tiện mang đồ ăn lên đây, ta đói rồi!”.
Cung nữ mừng rơn.
Từ xa Cố Thiên Lâm ngơ ngẩn nhìn về Ngọc Long cung, nghe tiếng tiêu, nhìn bóng người phiêu lãng. Vương thượng của thiếp! Sao không thấy lòng thiếp ngóng chàng?
Tay gảy đàn, nàng cất tiếng bi ai: “Giai nhân tuyệt thế ngày nào, đêm ngày tơ trúc miệt mài gắng công. Thu đi xuân đến ba năm, tiếng đàn thanh lạnh võ vần canh khuya, phu quân chàng hỡi có nghe, lòng chàng ai biết neo về bến nao...”.
“Hoàng hậu đang trách quả nhân lạnh nhạt nàng ư?”. Tử Ly đứng sau nàng lên tiếng.
Cố Thiên Lâm giật mình ngoái đầu, nhìn thấy chàng vội quỳ hành lễ: “Vương thượng, thần thiếp...”.
Tử Ly dìu nàng dậy. Nàng ngửi thấy hơi rượu, nói nhỏ: “Vương thượng say ư?”.
“Ha, ha, đúng, quả nhân say”. Tử Ly cười lớn, chàng say, nhưng muốn say mãi không tỉnh!
Cố Thiên Lâm e thẹn áp lại gần, cúi đầu nhỏ nhẹ: “Thần thiếp, thần thiếp hầu vương thượng nghỉ một lát”.
Tử Ly mở to đôi mắt lơ mơ, nhìn làn da ngọc ngà của nàng. Chàng giơ tay, ngón tay áp lên mắt nàng, che đi đôi mắt ấy.
Cố Thiên Lâm từ từ khép mắt, hàng mi run run. Nghĩ tới đêm tân hôn, Tử Ly cũng làm như thế. Nụ cười không thể kìm nén như mừng rỡ như tự hào hiện lên môi.
Tử Ly nâng cằm nàng: “Mở mắt ra”.
Đôi mắt tĩnh lặng như hồ nước thu từ từ mở ra, khuôn mặt đỏ bừng như say ngước nhìn chàng. Trong đôi mắt ấy ngờm ngợp tình yêu và nỗi khao khát. Người trong tranh đang ở trước mặt, chàng đã ngắm nhìn hơn ngàn ngày đêm, nhưng đây không phải là đôi mắt quen thuộc chàng mê mẩn ngắm nhìn đã khắc vào tâm tưởng suốt ngàn ngày.
Cố Thiên Lâm giơ tay kéo nhẹ đai áo chàng. Tử Ly sực tỉnh, vội nắm lấy tay nàng thì thầm: “Ta... Thiên Lâm... xin lỗi”. Loạng choạng lùi về sau, trong mắt Tử Ly lộ rõ nỗi tuyệt vọng bi thống, nhìn khuôn mặt thoắt tái nhợt của Cố Thiên Lâm, chàng dằn lòng bước ra khỏi Ngọc Phượng cung.
Sao chàng có thể, chàng không làm được!
Nước mắt Cố Thiên Lâm tuôn như suối, người mềm nhũn, sụp xuống. Chàng nhất định không vui, do men rượu mà đến. Trong lòng chàng trước sau vẫn chỉ có hình bóng người ở điện Ngọc Hoa!
Bầu trời xanh thẫm, thâm u và yên ả. Tử Ly ra khỏi Ngọc Phượng cung, hít không khí trong lành căng tràn lồng ngực, nhìn về phía điện Ngọc Hoa, A La sao ta có thể phụ muội? Thiên Lâm rõ ràng là hoàng hậu của ta, nhưng ta lại cảm giác gần gũi nàng ấy là không phải với muội. Rõ ràng có thể mượn rượu làm chuyện đó, nhưng ta... ta cứ nhìn nàng ấy là nghĩ đến bức họa, nghĩ đến đôi mắt muội, hình bóng muội. A La cho dù không phải với muội, ta cũng không thể buông tay, quả thật không buông nổi.
Ba năm trước, ta đã nói với muội, đừng để ta nhìn thấy sắc đẹp của muội, ta không muốn hủy hoại muội. Cho nên, hôm nay ta thà bất chấp lòng muội không muốn cũng quyết nạp muội làm phi, chỉ cần muội ở trong cung, ở bên ta, là ta thỏa mãn rồi.
Cố Thiên Lâm bải hoải nghe tiếng trống canh vọng đến, nước mắt tuôn rơi, cầu nguyện: “Hỡi các thần linh, hãy cho ta trái tim chàng!”.