Cung nữ khẽ bẩm: “Vương thượng, Bình Nam vương cầu kiến!”.
Tử Ly đặt tấu chương xuống, ngày mai đã là đại lễ đăng cơ, bao nhiêu nghi thức lễ tiết cũng làm khó cho các quan viên bộ lễ. Những thứ đã chuẩn bị trước đây cho thái tử đăng cơ, bây giờ phải sửa lại, long bào, lễ phục của hoàng hậu cần ngày đêm gấp rút sửa chữa, may mà vóc dáng của chàng và thái tử cũng ngang nhau, nếu không hai ngày làm sao kịp chuẩn bị long bào, có giết bọn họ cũng không thể xong.
Chàng vươn người, làm hoàng đế cũng đâu có dễ, từ giờ Mão đến giờ Ngọ, chàng phải ngự trong thư phòng không được rời đi nửa bước. Lưu Giác đến gặp chàng có việc gì? Hội báo tình hình phòng thủ Phong thành? Hay là muốn nhanh chóng thành thân với A La? Miệng chàng nhếch lên nụ cười châm biếm, bây giờ không phải ta là hoàng đế sao? Lưu Giác muốn lấy A La, đâu có dễ dàng đến thế! Nhưng ngoài miệng chàng lại nói: “Đã là giờ Ngọ, truyền mang ngự thiện(4) lên, mời Bình Nam vương cùng dùng bữa!”.
Lưu Giác đi vào điện nội, theo lễ phải hành lễ quân thần với Tử Ly. Nhưng chàng vừa quỳ, Tử Ly đã đỡ chàng dậy, khuôn mặt tuấn tú, tươi vui bình yên như gió xuân: “Doãn Chi, không cần đa lễ! Ở đây chỉ có huynh đệ chúng ta, làm vậy sẽ trở nên xa cách”.
“Thần...”. Lưu Giác cúi đầu.
Tử Ly rất vừa ý, Bình Nam vương mọi ngày ngang tàng kiêu ngạo, hôm nay lại cung kính cẩn trọng như vậy, khi tranh A La với ta nếu cũng thái độ như thế có phải tốt không! Chàng cười ha hả: “Ngày mai mới là đại lễ đăng cơ, hôm nay huynh đệ gặp nhau, Doãn Chi đa lễ khiến Tử Ly khó xử!”.
Lưu Giác cười gượng, nỗi đau trong lòng bùng lên, chàng cố kìm chế, giữ nét mặt tươi tỉnh, nói: “Đã vậy Doãn Chi không khách khí nữa”.
Tử Ly kéo chàng ngồi, trên bàn toàn sơn hào hải vị, cầu kỳ đẹp mắt, cung nhân đứng hầu rượu: “Lui đi, ở đây không cần ngươi”. Tử Ly nói.
“Vâng!”. Cung nhân cúi người lui ra .
“Như thế này mới thoải mái! Nào, đây là rượu Biên thành, huynh đệ chúng ta uống một trận thoải mái!”. Tử Ly nâng cốc, một hơi cạn sạch.
Lưu Giác lòng đang bấn loạn không sao vui được, mặt thâm trầm, cũng uống cạn. Rượu này quả rất mạnh! Vừa vào cổ họng đã bỏng rát, cháy đến tận tim. Chàng nghĩ đến loại rượu A La cùng với cha chàng chưng cất ra, cay dịu ngấm lâu, dư vị tràn trề, cảm giác lâng lâng dịu nhẹ dâng lên trong lòng.
Tử Ly nét mặt bất động, như cười như không: “Doãn Chi nghĩ đến A La phải không? Sao thần sắc lại như thế?”.
Lưu Giác giật mình, chuyển ý nghĩ, cười nói: “Nghĩ lại cái đêm trên thảo nguyên, hai chúng ta uống loại rượu này! Tửu lượng Tử Ly quả thật không bằng Doãn Chi, lúc ở Tố tâm trai lại say trước!”. Trong ngữ khí đã có vẻ ngang tàng. Một Lưu Giác như thế mới có thể khiến Tử Ly bớt đi một chút đề phòng!
“Ha ha, đúng vậy! Ta cũng không quên cái đêm thảo nguyên đó! Sức khỏe A La thế nào?”. Ý Tử Ly muốn nhắc lời Lưu Giác từng nói.
“Doãn Chi đến đây, một là thăm huynh, hai là vì A La”. Giọng Lưu Giác trầm lại, đã đến lúc quyết định rồi. Nhìn một bàn đầy ắp sơn hào hải vị, nghĩ đến A La, không sao nuốt nổi. Lưu Giác đứng lên, hất vạt áo quỳ xuống: “Thần Lưu Giác có việc khẩn cầu vương thượng”.
Tử Ly vội rời chỗ, bước đến đỡ chàng: “Doãn Chi hà tất phải thế! Có việc gì mau nói đi”. Lưu Giác nhìn Tử Ly, ánh mắt bi thương tột độ: “Tử Ly, huynh có biết, lúc từ vương cung trở về tướng phủ đến giờ A La vẫn chưa tỉnh”.
“Đệ suy nghĩ mãi vẫn không hiểu được, nếu là mất sức không thể đến nỗi ngủ mê mệt mãi không tỉnh. Đệ đã hỏi nhiều danh y thuật sĩ, cuối cùng có người nói A La đã trúng Thất hồn ngọc dẫn hương. Loại độc dược này chỉ có hai cách giải. Một là đưa đến Hạ quốc ở phía tây nam, dùng bí pháp của vương thất cứu chữa; hai là vào hoàng lăng, lấy nước ở suối băng ngâm mình giải độc. Đi Hạ quốc đường sá xa xôi, hơn nữa nghe nói bí pháp vương thất này chỉ có Hạ vương nắm giữ, ông ta có chịu giúp hay không cũng khó nói, e là chưa đến được Hạ quốc, A La đã ngọc nát hương tan, cho nên, kế có thể bây giờ là lấy nước suối băng”. Lưu Giác bình tĩnh nói lại tình hình, miệng cười châm biếm: “Vương Yến Hồi quả là thâm hiểm, chết rồi vẫn còn khiến huynh đệ chúng ta tranh chấp”.
Thất hồn ngọc dẫn hương? A La lại bị trúng Thất hồn ngọc dẫn hương ư? Nỗi kinh ngạc, hoài nghi nhói lên trong ngực Tử Ly. Vương Yến Hồi có được loại thuốc bí truyền đó của Hạ quốc từ bao giờ? Cách pha chế loại thuốc bí truyền này cũng đã thất truyền, vương thất Hạ quốc coi trọng như báu vật, nghe nói chỉ còn lưu được không quá bốn liều. Muốn giải loại độc này, phải dùng máu của thánh nữ Hạ quốc làm thuốc dẫn, Thánh nữ Hạ quốc Minh Nguyệt là hoàng hậu của Hạ vương, muốn lấy máu của bà ta đâu có dễ! Cho dù Hạ vương và Minh Nguyệt hoàng hậu đồng ý cứu giúp, từ Ninh quốc đến Hạ quốc... A La không chờ được, Vương Yến Hồi đã tính đúng, họ chỉ có thể dùng suối băng. Nhưng... suối băng ư? Tim chàng đập dữ dội, A La chỉ cần trở thành vương phi của chàng, sự việc sẽ trở nên đơn giản.
Tử Ly cố kìm nén niềm vui, suy nghĩ về dụng tâm của Vương Yến Hồi, nàng ta muốn chàng và Lưu Giác trở mặt với nhau? Tử Ly trở nên nghiêm túc: “Tử Ly sao có thể làm chyện đó, quân vương sao có thể cướp thê tử của đại thần! Doãn Chi cũng coi thường Tử Ly!”.
“Doãn Chi sẽ đến tướng phủ thoái hôn, chỉ cần cứu được tính mạng A La, mọi chuyện Doãn Chi không tính toán, chắc chắn Tử Ly sẽ đối tốt với nàng”. Lưu Giác nói một mạch không đắn đo.
Như vậy, như vậy sẽ không ai còn nói vua cướp vợ của bề tôi, như vậy A La có thể danh chính ngôn thuận trở thành phi tử của chàng. Ý nghĩ đó quanh quẩn trong đầu Tử Ly, chàng cố kìm nén niềm vui, mặt trầm như nước, quay lưng lại, không để Lưu Giác nhìn thấy nụ cười khó bề giấu giếm trong mắt chàng.
“Lẽ nào Tử Ly muốn thấy A La mỗi ngày một tiều tụy, năm ngày sau sẽ chết trước mắt chúng ta?”. Lưu Giác ép ra một câu. Chàng đau đớn nghĩ, vẫn cần mình phải nói đến thế, Tử Ly mới yên tâm đi cứu A La sao?
Tử Ly nói ngay: “Sao huynh có thể giương mắt nhìn A La chết? Chỉ có điều... Doãn Chi, nếu trong lòng A La có đệ, sao ta nỡ chia lìa hai người?”.
Lưu Giác thầm nghĩ, hoàng đế là vậy, một chút băn khoăn cũng phải loại trừ sạch rốt. Chàng cười sang sảng, tiếng cười thấm nỗi bi thương vô hạn: “Đệ vất vả theo đuổi A La, nhưng nàng ấy không màng, trong lòng nàng ấy rút cục có huynh hay có đệ, Doãn Chi quả thật không biết!”.
Nói xong câu này, lòng chàng xót xa, A La nếu lòng nàng không có ta, được Tử Ly che chở nàng có vui hơn? A La, nàng tha lỗi cho ta, tha lỗi cho ta đã phủ định tâm ý của nàng! Cứ coi như người... người nàng thích thật sự không phải là ta! Chàng không cười nữa: “Hôm nay nhìn A La rất lâu, đệ cứ nghĩ mãi, huynh và nàng ấy quen nhau trước, có lẽ cảm tình cũng sâu đậm hơn. Đệ chẳng qua quá kiêu ngạo, một mực không chịu thừa nhận đã thua. Khi A La thoái hôn, đệ đã nghĩ nàng càng chạy, ta càng phải lấy nàng. Ở Lâm Nam cũng là nàng ấy tình cờ gặp lại đệ, mới bị đệ bắt mà thôi. Trở về Phong thành cũng là do đệ dùng thuốc mới có thể áp giải đem về, nàng ấy không muốn quay về, không muốn quay về tướng phủ, cũng không muốn... không muốn lấy đệ!”.
Tử Ly mãi không nói gì, từng kỷ niệm ở bên A La lại lần lượt hiện ra trong tâm trí chàng. A La nói: “Quen biết huynh thật là may mắn, muội đã tưởng ở đây sẽ không thể gặp được người đàn ông tốt như huynh”.
A La nói: “Mắt huynh rất sáng, sáng như sao...”.
Ánh mắt Tử Ly trở nên dịu dàng, A La nhìn chàng cười ngọt lịm, đôi mắt mở to cầu khẩn, chàng cùng nàng phi ngựa trên thảo nguyên, ngắm sao trên thảo nguyên... Chàng rất muốn tin A La không muốn lấy Lưu Giác. Lưu Giác kiêu ngạo, chàng biết, kiểu người kiêu ngạo như thế rất khó chấp nhận bị đàn bà từ chối, tuy nhiên dần dần Lưu Giác đã yêu A La, yêu cuồng si, bất chấp. Chỉ có điều A La có yêu Lưu Giác thật không? Tử Ly băn khoăn, bất giác khâm phục Lưu Giác tình sâu như bể, chàng nghi ngờ lòng A La có Lưu Giác. Tử Ly nhắm mắt, đôi mắt lóng lánh như thủy tinh của A La sẽ không bao giờ mở ra được nữa sao?
“Sao đệ có thể trách huynh? Đây là quy chế của tổ tiên, nếu A La không trở thành vương phi của huynh cho dù tỉnh lại, cũng chỉ có một đường chết! Đệ muốn nàng ấy sống, sống vẫn tốt hơn tất cả”. Lưu Giác nói chân thành. Nụ cười rạng ngời trên mặt chàng. Tử Ly ngây người, Lưu Giác quả thật vô cùng tuấn lãm. Lưu Giác nói: “Đại trượng phu lo gì không lấy được vợ! Mạng của A La chỉ có một”.
Hai người trong lòng đều biết, người kia rất yêu A La. Lưu Giác định ra danh phận trước, Tử Ly đăng cơ trở thành Ninh vương, không thể cướp A La từ tay Lưu Giác, việc làm đó không phải hành động của đấng minh quân. Chàng có thể ngăn cản, có thể bí mật ra tay chia rẽ họ, nhưng như vậy e không hợp đạo lý. Còn bây giờ Lưu Giác lại tự tay đưa A La đến cho chàng, cầu xin chàng nạp nàng làm phi, cứu mạng nàng. Đây là cơ may trời cho! Thoái hôn, dù sao họ cũng chưa có gì ràng buộc, chàng có thể nhân cơ hội này có được A La. Bất luận Lưu Giác đối với A La tình sâu đến mấy, Lưu Giác cũng đành từ bỏ nàng. Hơn nữa sau này chàng sẽ đối xử tốt với A La, sủng ái nàng, bảo vệ nàng, khiến nàng yêu chàng.
Sau khi suy nghĩ rõ ràng, nét mặt Tử Ly cuối cùng lộ vẻ phấn khởi: “Doãn Chi, đệ biết ta đối với A La cũng một lòng chân tình. Ta nhất định không phụ nàng ấy!”. Lòng đau đớn khôn tả, Lưu Giác cười nhạt: “Doãn Chi hiểu!”.
Tại Đường viên tướng phủ, trong khuê phòng của A La, Lưu Giác nhìn đăm đăm A La vẫn đang say ngủ. Tối nay phải đưa A La đến chỗ Tử Ly rồi. Mai này, nếu nàng không đồng ý, ta... Lưu Giác cười đau khổ, liệu ta có thể đưa nàng đi được không? Để cho cha già phải chịu tội dung túng con trai đại nghịch cướp phi tử của quân vương, chịu bao điều tiếng cười chê của thế nhân? Khiến cho tiếng thơm một đời anh minh của ông hủy hoại trong tay ta? Tử Ly sẽ phẫn nộ thế nào? Ta bội tín trở mặt, khiến huynh ấy mừng hụt! Tử Ly sẽ hận! Sẽ có thể tước bỏ lực lượng của vương phủ để củng cố giang sơn của chàng ta! Chúng ta liệu có chạy được không? Chạy đi đâu? Tử Ly liệu có tha cho chúng ta không... Nhưng đưa nàng vào vương cung mà nàng ghét nhất, để nàng quanh quẩn suốt đời giữa những bức tường cao vút, ta sao đành lòng!
Tử Ly đã hứa cứu A La, nghĩa là sẽ phải lấy nước từ suối băng và chịu hình phạt long biện, lựa chọn đó mấy lần suýt buột ra miệng Lưu Giác, nhưng chàng không dám nói. Sao chàng có thể vì bản thân và A La yêu cầu Tử Ly hy sinh như vậy! Tử Ly là hoàng đế Ninh quốc, sao phải chịu cực hình như thế, mỗi dịp Đại Tuyết lại đau đớn chết đi sống lại! Hơn nữa chịu đựng cực hình để cứu người trong lòng, nhưng tỉnh dậy nàng ta lại đi lấy người khác... Ngừng suy nghĩ, Lưu Giác ôm A La bước ra ngoài, nói với Lưu Anh: “Đi báo với Lý tướng, bản vương đưa A La đi cứu chữa, bảo ông ấy yên tâm”.
Ra khỏi phủ, Lưu Anh đi theo sau, luôn giữ khoảng cách một đoạn xa. Lưu Giác ôm A La thúc ngựa đi về phía ngoại ô phía đông, đến bên bờ suối, chàng dừng lại. Gió xuân nhè nhẹ, ánh mặt trời ấm áp chiếu lên người, chàng thận trọng ôm nàng: “A La, lần trước đưa nàng đi chơi, lại bị đánh lén, lần này sẽ không có ai quấy rầy chúng ta nữa, chúng ta cùng ngắm phong cảnh được không?”.
Cỏ xuân mơn mởn tựa tấm thảm xanh phủ tận chân trời, trên cành, lá non mỡ màng,