nụ hoa lóng lánh như những giọt sương. Nước suối trong vắt, thoảng hoặc có con cá bơi nhởn nhơ.
“A La, phong cảnh ở đây rất đẹp, tĩnh mịch nguyên sơ. Ta kể nàng nghe chuyện này, lúc còn nhỏ sư phụ bảo ta đi bắt cá, nhưng không được dùng lưới mà phải dùng lao, phải lặn dưới nước, bơi theo cá, để cho mình dần dần lẫn vào nước, khi giơ tay ra, cá sẽ không chạy. Sau đó, ta dùng nội công hút chặt lấy chúng, rất thú vị”.
A La ngoan ngoãn nằm trong lòng chàng, nghe mê mải, trên mặt phủ một lớp nắng nhạt. Nàng nhắm mắt, như đang chờ chàng kể tiếp, “Nàng giỏi lắm, nghe một lúc đã ngủ rồi, giọng của ta dễ ru ngủ vậy sao?”. Lưu Giác khẽ trách.
Khóe miệng A La như thấp thoáng nụ cười, như đang cười chàng. Lưu Giác thở một hơi: “Ngủ đi, nàng nghe chuyện thấy vui là được rồi”. Bàn tay chàng luồn vào tóc nàng, hôn lên nụ cười của nàng: “Thực ra trước đây ta không biết nàng sẽ đẹp như vậy. Ngoài đôi mắt, mặt nàng nhỏ xíu, cô bé xấu xí hừ! Bây giờ biết rồi, đó là enàng cố ý, thật không hiểu tuổi nhỏ như vậy mà đã khôn ngoan đến thế, lại biết tìm cách giấu mình... A La, nàng không thấy an toàn phải không? Ồ, ta đã hai lần hứa với nàng, sẽ che chở nàng suốt đời suốt kiếp... nhưng, bây giờ ta đành đưa nàng vào cung... đưa nàng đến chỗ Tử Ly... trong cung không dễ ra khỏi như tướng phủ, làm sao nàng có thể vượt được lớp lớp tường thành cao như thế?”.
Lưu Giác từ từ dừng lại... lòng se sắt. Phi tần trong cung đâu phải lúc nào cũng có thể nhìn thấy các bề tôi bên ngoài, sau này, sau này nàng bảo ta phải làm thế nào? Chàng nhìn ra xa, mặt trời đã tụt một nửa xuống núi. Mắt chàng cay sè, vùi đầu trong mái tóc đen mướt của A La, nghẹn ngào: “Ta không biết làm thế nào, A La. Ta muốn đợi nàng tỉnh lại, đưa nàng đi, nhưng đi thế nào, nàng bảo ta với, đi như thế nào?”.
Lưu Anh đứng cách hai mươi trượng, những lời nói bên suối theo gió thoảng lại, tay anh ta nắm chặt chuôi kiếm hằn lên những đường gân. Ngước nhìn trời, Lưu Anh chậm rãi đi đến bên Lưu Giác: “Vương gia, đã đến lúc rồi, phải cứu được tiểu thư đã”.
“Lưu Anh, ta muốn làm chủ hôn cho ngươi và Tiểu Ngọc”. Lưu Giác bình thản nói. Lưu Anh ngây người, mặt thoắt đỏ bừng, nhưng lại từ chối: “Lúc này sao Lưu Anh có thể... Tiểu Ngọc sẽ không bằng lòng”.
“Có thể nhìn thấy một đôi hữu tình nên duyên, A La nhất định rất vui. Ta không muốn, cũng không muốn thấy cảnh chia ly. Không phải ta tác thành cho hai người, mà là hai người đã tác thành cho ta”. Lưu Giác chậm rãi nói.
“Đa tạ... vương gia... tác thành! Đợi tiểu thư tỉnh lại đã”. Lưu Anh cúi đầu, một giọt nước mắt nóng hổi trào ra.
Lưu Giác cúi đầu, A La vẫn ngủ rất say. Chàng nhẹ nhàng hôn tóc nàng: “A La, chúng ta... mai rày nàng có bất chợt nghĩ đến hôm nay? Nàng có nghĩ đó là giấc mơ... sau này nếu ta được gặp nàng, cũng chỉ là cách tầng tầng lớp rèm châu, người ở chốn thâm cung. A La nàng trả lời ta một câu được không? Được không?”.
Hàng mi A La khẽ động đậy, Lưu Giác giật mình, gọi: “A La! Nàng tỉnh rồi, nàng tỉnh rồi phải không?”.
Nhưng mặc cho chàng ra sức lay, người trong lòng chàng vẫn thiêm thiếp. Gió chiều muộn làm bay những sợi tóc mai, hàng mi cũng lay động, Lưu Giác thất thần, miệng thầm thì: “Thì ra là gió đánh lừa ta!”. Dung mạo tuấn lãm của chàng trở nên nhăn nhó trong nỗi tuyệt vọng khôn tả.
Mặt trời không đành lòng nhìn chàng, giấu mặt xuống núi, trên bầu trời chỉ còn dư quang óng ánh màu lam tím, tráng lệ huy hoàng. Lưu Giác từ từ đứng dậy, ôm A La nhảy lên ngựa, huýt nhẹ một tiếng, phi về phía nội thành.
Một chiếc kiệu nhỏ đã đợi sẵn ở ngoài cung môn, mấy cung nhân đã đợi từ lâu. Lưu Giác thận trọng đặt A La vào kiệu, nhìn một lát, dằn lòng, buông rèm, quay đầu.
“Vương thượng nhắn Bình Nam vương yên tâm, nô tài sẽ đón tiểu thư vào cung”. Cung nhân cung kính nói.
Lưu Giác gật đầu. Cung nhân khẽ nói: “Khởi kiệu!”. Hai thái giám to khỏe nhấc kiệu lên vai khiêng vào cung. Lưu Giác cưỡi ngựa, lưu luyến nhìn theo một lát, giật dây cương: “Đi!”.
Lưu Anh lẳng lặng theo chàng trở về vương phủ. Tử Ly thấp thỏm đợi chờ, lòng lại khấp khởi mừng thầm. Nhìn xung quanh, cảm thấy Ngọc Ly cung chỗ nào cũng rất thuận mắt. Cố Thiên Lâm đã được đón vào cung, chàng cảm thấy hôm nay hoàng hậu của chàng vô cùng dịu dàng, buột miệng khen: “Thiên Lâm trang điểm thế này trang nhã quá”.
Cố Thiên Lâm hai má đỏ bừng, sóng mắt long lanh, làn da lẩn dưới lớp xiêm y mỏng manh càng thêm nõn nà.
Tử Ly không nói với ai tối nay chàng sẽ vào suối băng hoàng lăng, Cố Thiên Lâm tưởng chàng vui vì lễ đăng cơ ngày mai, liền dịu dàng nói: “Vương gia... à, vương thượng, ngày mai việc nhiều, xin hãy sớm đi nghỉ”. Nàng vừa cúi đầu lộ ra mảng gáy xinh đẹp.