vương gia là người thế nào? Thống lãnh thiên binh vạn mã, nếu tiểu nữ nói dối, vương gia sẽ biết ngay. Còn nữa, lão vương gia cũng sẽ không chấp tiểu nữ chứ?”.
Đã nịnh rồi thì phải nịnh tiếp. Quả nhiên, An Thanh vương cười ha hả: “Coi như ngươi đang khen ta! Còn gì nữa?”. “Lão vương gia, lão vương gia lại cũng là tiểu nhân!”. A La thay đổi sắc mặt.
Lưu Anh lại hoảng hồn, toát mồ hôi, tam tiểu thư này đúng là chưa làm người ta tức chết thì chưa chịu yên!
An Thanh vương đùng đùng giận dữ, sao nha đầu này càng nói càng khó nghe thế? Ông sa sầm nét mặt: “Ngươi dám nói bản vương là kẻ tiểu nhân?”.
A La đứng lên, đi mấy bước: “Thứ lỗi cho tiểu nữ mạo muội, theo vương gia, thế nào là tiểu nhân?”.
A La cười: “Đó là tiểu nhân theo quan niệm của vương gia, là những kẻ suốt ngày nhăn nhở xun xoe, khiến người ta cười khẩy khinh thường. Có điều, tuyệt chiêu đó tuy không dễ bắt chước, nhưng lại có vô số người bất chấp sự khinh rẻ của người đời vẫn lao vào. Loại người như vậy tiểu nữ không làm được, lão vương gia càng không phải nghĩ, nếu bắt người làm vậy, người cũng không làm được”.
An Thanh vương cảm thấy hơi thuận tai, sắc mặt dịu đi.
A La lại tiếp: “Tiểu nhân mà tiểu nữ nói ở đây là kiểu người khác. Trong thế gian phức tạp không ai có thể trong sạch siêu phàm, chỉ có những người trốn tránh cuộc đời. Nhưng phàm những nơi có con người đều không thể trốn tránh, ẩn dật cũng không trốn tránh được, cố theo đuổi sự trong sạch hoàn hảo là không tưởng, là lừa mình dối người! Chúng ta đều là những tiểu nhân tương đối, coi vua là cha, ăn lộc của vua, lo thay nỗi lo của vua. So với cái lớn lao của đức vua, chúng ta là bé nhỏ”.
An Thanh vương trầm tư, A La tiếp tục: “Chúng ta là con người, không phải muôn thú, không phải thần thánh, bản tính con người chính là nhân tính, vốn không khác nhau quá nhiều. Nhiều lúc trong cuộc sống của chúng ta có bao điều hạn chế, không gian để tự do hít thở, tự do bay nhảy bị bó hẹp đến mức khiến ta không thể thở, không thể giương cánh, vậy là đành phải làm cho bản thân trở nên nhỏ bé đi, chỉ có làm cho mình trở nên nhỏ bé đi mới hy vọng khiến không gian sinh tồn của mình lớn hơn chút nữa. Nhưng tiểu nhân cũng là đại trượng phu, thân sinh ra giữa đất trời, có những điều cần làm có những điều không làm!”.
Mặt nàng sáng bừng: “Vương gia chính là kiểu tiểu nhân mà A La vừa nói, có thể tiến, có thể lùi, có thể cười, có thể giận đều là tiểu nhân, nhưng ung dung đường hoàng, quang minh lỗi lạc!”.
Lưu Anh thở phào, ánh mắt nhìn A La muôn phần kính trọng. Nếu lúc đầu y đi theo A La là do mệnh lệnh của chúa thượng, thì giờ đây y đã xúc động sâu sắc trước kiến giải mới mẻ của nàng. Ai chẳng muốn đường đường chính chính làm người? Cuộc sống gian khó buộc người ta phải nép dưới bờ rào làm một tiểu nhân. Nhưng điều đó không ngăn cản người ta có tấm lòng, tâm hồn của đấng trượng phu chân chính! Lưu Anh bất giác đứng thẳng lưng.
An Thanh vương kinh ngạc nhìn A La. Một tiểu cô nương mười bảy tuổi, đứng giữa phòng, người như tỏa sáng, đôi mắt hồn hậu, thẳng thắn. Phải, mọi người đều là tiểu nhân, chẳng qua ai cũng đang giành lấy không gian lớn hơn cho mình và người thân. Người có kiến giải như thế, đứa con trai của ông quả không nhìn nhầm. Ông cười ha hả: “Bày rượu, lão phu phải uống vài chén mới được!”.
A La không nói triết lý nữa, ngoan ngoãn thưa: “Nghe đồn lão vương gia thích rượu, không biết vương gia có hiểu về rượu?”.
An Thanh vương trợn mắt: “Rượu có gì phải cầu kỳ? Lão phu chỉ muốn uống cho đã!”.
A La cười không trả lời. Lát sau nữ tỳ mang rượu và thức ăn lên, A La cầm một chén lên uống, ngẫm nghĩ rồi hỏi: “Đây là rượu mà lão vương gia thích nhất sao?”.
An Thanh vương đắc ý: “Lão phu thích nhất loại rượu ở Biên thành, đủ cay đủ mạnh!”.
Loại rượu nước hai này cũng gọi là rượu? A La thầm nghĩ, nếu có một bình Mao Đài ở đây, có lẽ ông ta sẽ khoái đến nỗi đêm ngủ cũng ôm trong lòng? Kỹ thuật cất rượu, nàng cũng không hiểu lắm nhưng có thể thử, bèn nói: “Hôm nào tiểu nữ có thể đem loại rượu này chế lại một chút được không?”.
Nha đầu này còn biết ủ rượu nữa sao? An Thanh vương đã thấy bụng ngứa ngáy vô cùng, thằng con trai mình đúng là bắt được báu vật. Hai người vừa ăn vừa nói chuyện, A La kể cho ông nghe những kiến thức về rượu mà nàng biết được. Những là bồ đào mỹ tửu dạ quang bôi, uống rượu nho phải dùng ly thủy tinh; rượu trắng phải dùng chén gốm lam, rượu tinh phải uống vào tiết hoa lê nở... khiến lão vương gia dỏng tai, trố mắt ngồi nghe mặt mũi phừng phừng phấn khích, xuýt xoa tiếc không được nếm thử từng loại rượu đó: “Ngươi đều biết nấu cả chứ?”.
A La cười, lắc đầu: “Tiểu nữ không biết!”.
An Thanh vương bực mình: “Thế ngươi nói nhiều như vậy làm gì? Có uống được đâu!’’.
Đúng thế, chưa được uống, không uống được mới khen hay! A La lim dim mắt nói: “Hình như tiểu nữ nhớ có một cách chế rượu gọi là chưng cất, tiểu nữ sẽ cố nhớ lại”. Nàng không dám chắc, nhưng có thể thử.
Mắt An Thanh vương sáng lên, nhìn nàng không chớp: “Vậy ngày mai thử?”.
“Ngày mai tiểu nữ phải vào cung. Tiểu nữ còn chưa trở về, đại tỷ đã giục gọi vào cung. Nhắc đến loại rượu này, tiểu nữ cũng định chế thử chơi, nếu trong cung giữ lại, biết làm thế nào?”. Nàng làm bộ phiền não.
“Thì cứ nói vương phủ của ta có việc”. An Thanh vương vỗ đầu chủ động đứng ra làm lá chắn.
Điều nàng muốn không phải là câu đó. A La vừa rồi nói một thôi một hồi, làm tiểu nhân quả thật không đơn giản như vậy. Muốn vào cung muộn một chút, trước tiên phải nắm được An Thanh vương! Bây giờ ông chính là giấy thông hành đặc biệt! Nàng bất giác cười thầm.
An Thanh vương ngồi trong thư phòng nhìn A La không chớp mắt. Nàng đang vắt óc nhớ lại: “Muốn nấu rượu, phải nấu chín cao lương hoặc gạo, rồi ủ cho lên men, tiểu nữ nghĩ lão gia cũng sốt ruột lắm rồi. Chúng ta sẽ làm đơn giản một chút, ta sẽ đem rượu có sẵn chưng cất lại, dụng cụ chưng cất này...”. A La nghĩ một hồi, rồi vẽ ra dụng cụ giống như phin pha cà phê với hai nửa hình cầu trên có nắp đậy, lại có thêm ống dẫn. A La nhìn An Thanh vương đang nghe rất chăm chú. “Tiểu nữ cũng không biết có được không, chúng ta phải thử đã”.
Nàng giải thích: “Lão vương gia thích rượu mạnh, rượu này chưa đủ mạnh, chúng ta sẽ làm cho nó mạnh hơn, thông qua chưng cất, tinh chất rượu bốc lên, biến thành hơi nước, dùng dụng cụ thu lại hơi nước đó sẽ được một loại rượu khác”. An Thanh vương ngẫm nghĩ, bật cười: “Có phải chính là phân tách rượu nguyên chất?”.
A La vỗ tay khen: “An Thanh vương thật anh minh, chính là thế, chúng ta thử xem sao”.