Mới sáng sớm A La đã bị đánh thức bởi những tiếng lao xao bên ngoài. Đi một mạch từ Lâm Nam đến Phong thành, ngồi xe ngựa đến phát ngấy, đang tiết Đại hàn, chăn ấm đệm êm nàng ngủ một giấc thoải mái chẳng mộng mị gì, đang muốn nằm nán thêm lát nữa thì bị đánh thức.
Lắng nghe tiếng nói bên ngoài, hình như là giọng a hoàn của đại phu nhân và ngũ phu nhân, hình như còn có người mang quần áo nào đó đến. A La vươn vai, hít một hơi thật sâu, giọng chỉ trích: “Mới sáng sớm sao lắm ruồi thế, Lưu Anh?”.
Trong sân, Lưu Anh và Tiểu Ngọc đau đầu nhìn một đám nữ tỳ tay bê đồ, miệng liến thoắng so bì. Nghe tiếng A La, Lưu Anh rút thanh kiếm sáng loáng ra, mặt sa sầm nói nhỏ: “Dám vô lễ với vương phi tương lai của Bình Nam vương? Chẳng biết phép tắc gì hết!”.
Tiếng nói im bặt.
A La nhìn qua bức màn, thế mới phải, vẫn tưởng ta là cái túi để các ngươi xả giận như xưa chắc? Rồi nàng lại lười biếng nằm xuống.
Lưu Anh cố nhịn cười, tra kiếm vào bao, y nháy mắt với Tiểu Ngọc. Tiểu Ngọc vui vẻ, nói giọng từ tốn: “Các vị, tam tiểu thư của chúng tôi ghét nhất đông người, các vị nhỏ tiếng thôi, từng người đưa lên”.
A hoàn của đại phu nhân liếc nhìn Lưu Anh, bê lên một hộp nữ trang, nhẹ nhàng nói: “Phu nhân chúng tôi nói, tam tiểu thư cần trang điểm sang trọng một chút, đây là nữ trang phu nhân đưa tặng”.
“Ồ, tôi thay mặt tam tiểu thư cảm ơn Đại phu nhân đã kỳ công chuẩn bị quà quý như vậy! Tam tiểu thư đã dặn ý tốt của các phu nhân nhất định phải nhận, phải cảm tạ”. Tiểu Ngọc mở ra xem, toàn là đồ châu báu lóng lánh vô cùng quý giá. “Ta về bẩm báo phu nhân đã”. Nữ tỳ nói xong chạy thẳng.
Lát sau, Tiểu Ngọc bận rộn thu xếp xong, mỉm cười với Lưu Anh, chạy vào tìm A La: “Tiểu thư, nhiều thứ đẹp lắm!”. A La lật chăn nhảy khỏi giường: “Đi hết rồi à? Nào ra xem của nả thế nào”.
Không lâu sau, A La vẫn xõa tóc kéo Tiểu Ngọc ra gian chính. Hai người vừa giở ra xem, cười khanh khách: “Tốt quá, không trả lại một thứ nào hết, tất cả là của chúng ta! Tiểu Ngọc, thích gì cứ lấy, không tiện giữ thì mang đi đổi ngân phiếu”.
Tiểu Ngọc lanh lảnh đáp lời. Lưu Anh đang ngạc nhiên, tam tiểu thư này sao lại xõa tóc chạy ra ngoài như thế? Sao nàng ta cư xử như vậy? Lẽ nào nàng ta chỉ nhằm vào đống tài sản của chúa thượng?
A La lại vỗ vai Lưu Anh: “Cả ngươi cũng thế, thích gì cứ lấy, không tiện giữ thì đem đi đổi ngân phiếu!”.
Lưu Anh giật mình, sao nàng ta chẳng kiêng kỵ gì thế?
A La cũng không thèm để ý đến y nữa, cùng Tiểu Ngọc lựa ra mấy tấm vải màu sắc nhã nhặn và ít châu báu đặt trước mặt Lưu Anh: “Những thứ này đem đổi ra ngân phiếu rồi sai người đưa đến cho mẹ ta. Nhớ đấy, chủ ngươi đã trao ngươi cho ta, bây giờ ta là chủ của ngươi, nếu ngươi phản bội ta, suốt ngày báo tin cho chủ cũ như vậy là bất trung!”. Nói xong nàng cùng Tiểu Ngọc ôm những thứ mình thích đi vào.
Lưu Anh đứng ngây hồi lâu, nhìn đống đồ bị xáo trộn bừa bãi, thở dài, thu dọn lại từng thứ. Câu tam tiểu thư vừa nói, nàng ta là chủ mới của mình, Lưu Anh vẫn chưa kịp phản ứng.
A La ngồi trước gương, Tiểu Ngọc chải đầu cho nàng, cười híp cả mắt: “Tiểu thư, hôm nay đi đến An Thanh vương phủ, tiểu thư định trang điểm thế nào?”.
An Thanh vương là người thế nào? A La suy nghĩ, không tiện nói ra, dù sao ông ta cũng không phải là nhân vật đơn giản. “Bình thường, không biết thì cứ trang điểm bình thường, đơn giản một chút. À, gọi Lưu Anh vào đây, ta suýt quên mất là có thể hỏi anh ta”.
Lưu Anh đứng trước mặt A La, nét mặt thản nhiên: “Lão vương gia là người tốt!”.
“Hết rồi à?”. A La không hài lòng. Chỉ có chút thông tin như thế thôi sao? Nàng trợn mắt nhìn Lưu Anh: “Ngươi đừng quên, nếu ta không nắm được cha Lưu Giác, ồ, nếu An Thanh vương không thích ta, chủ của ngươi sẽ thế nào?”. A La mặt cười cười nhìn Lưu Anh, thầm nghĩ, ta không tin là thông tin chỉ có thế.
Suốt dọc đường Lưu Anh đã bị A La hành hạ, quay như chong chóng, mãi mới có cơ hội được nàng yêu cầu giúp đỡ, vốn định làm khó một chút đỉnh, thấy A La nói vậy lại mềm lòng: “Lão vương gia thích rượu! Cũng ít khi trở về vương phủ, cứ trở về là thích chấn chỉnh tiểu vương gia, thích trêu chọc tiểu vương gia”.
“Chấn chỉnh thế nào?”. A La thấy hứng thú.
Lưu Anh đỏ mặt: “Đấu võ, ồ, hai người... hai người đùa vui lắm”. Lưu Anh đánh chết cũng không chịu nói thêm, nghĩ bụng, nếu sau này Bình Nam vương phát hiện đã tự tay trao cho tam tiểu thư tên nội gián hạng nhất là mình đây, chắc là mình sẽ chết khó coi lắm.
A La nghi hoặc nhìn Lưu Anh, cũng không muốn làm khó y, rút cục y vẫn là tâm phúc của Lưu Giác, nàng cười nhạt: “Biết rồi, không muốn nói, ta cũng không làm khó ngươi. Chỉ có điều, đã theo ta, tốt nhất sớm quên chủ cũ đi, nếu không đừng theo ta”.
Lưu Anh quỳ sụp xuống, trả lời dứt khoát: “Lưu Anh là hộ vệ của tam tiểu thư, không có can hệ gì với Bình Nam vương nữa! Cái mạng này là của tam tiểu thư, tiểu thư không tin cứ việc lấy đi bất kỳ lúc nào!”.
A La dở khóc dở cười, lòng cũng hơi hơi cảm động. Thời cổ đại cái gì cũng dở, chỉ có điểm này là tốt, đó là sự ngu trung của người ở đây! Nàng mỉm cười: “Đã là người của ta, vậy ta lệnh cho ngươi hãy chăm sóc Tiểu Ngọc, đối xử tốt với nàng ấy, bảo vệ nàng ấy suốt đời suốt kiếp, ngươi làm được không?”.
Lưu Anh mặt đỏ rần rật, mắt không dám nhìn Tiểu Ngọc, nói khẽ: “Lưu Anh tuân lệnh”.
A La vận một chiếc váy liền màu xanh bạc, tóc tết bím đi ra cửa. Các phu nhân của Lý tướng ngó nghiêng phải trái một hồi, cảm thấy trai không ra trai gái không ra gái, nhưng cũng không dám nói gì, xem ra A La tâm trạng rất tốt, trang điểm mặc dù chẳng đâu vào đâu, nhưng trông nàng vẫn rất đẹp. Nhất là bím tóc gắn những hạt minh châu óng ánh, làm cho mái tóc đen tuyền càng óng ả, rất hợp với đôi mắt long lanh như thủy tinh.
Đại phu nhân âm thầm tiếc của, chuỗi ngọc minh châu của bà bị nàng tháo ra làm đồ trang sức cho bím tóc? Bà vốn tưởng A La dùng xong sẽ trả lại, liền buột mồm: “A La à, chuỗi ngọc đó...”.
“À phải rồi! Cảm ơn chuỗi ngọc của mẹ cả, A La rất thích. Còn nhớ lúc nhị tỷ xuất giá, mẹ cả còn không nỡ đưa ra, vậy mà lại tặng A La, mẹ cả tốt quá!”.
Đại phu nhân cười gượng, không nói gì.
Ra khỏi tướng phủ, A La mới bật cười. Đại phu nhân đã im miệng, đồ của các phu nhân kia cũng đừng nghĩ chuyện lấy về. Nàng đắc ý nghĩ thầm, trở về Phong thành, có bao nhiêu người nịnh bợ, không cần mở quán kinh doanh cũng giàu to. Tại vương phủ, An Thanh vương bồn chồn đi đi lại lại. Ông đang tò mò muốn gặp tam tiểu thư của Lý gia. Cô nương mà tiểu tử ngốc của ông si mê là người thế nào? Thông gia với Lý tướng không phải là chuyện vui, ông vốn không ưa Lý tướng, trưởng nữ của ông ta đã gả cho thái tử, Lý tướng đương nhiên ủng hộ thái tử kế vị, còn Ninh vương lại muốn truyền ngôi cho tứ hoàng tử Lưu Phi. Còn tiểu tử Doãn Chi này lại thích đứa con gái thà bỏ trốn chứ không chịu lấy nó, ông đã hình dung nỗi khổ sau này của con trai! Ông đã mật báo nếu Ninh vương chưa băng hà Lưu Giác nhất định không được quay về Phong thành, nhưng Lưu Giác lại vội vàng sai cao thủ Ô y kỵ chuyển mật thư khẩn cầu ông chăm sóc tam tiểu thư này, lại còn điều tổ trưởng Thanh tổ Lưu Anh bảo vệ nàng ta.
An Thanh vương có chút lo ngại, không gặp tam tiểu thư kia ông quả thực không yên lòng. Ý ông đã quyết, nếu Lý Thanh La và Lý tướng thông đồng mưu lợi, cùng một giuộc với nhau thì ông nhất quyết không để Lưu Giác thỏa nguyện. Ông có cách khiến hôn sự không thành.
A La đàng hoàng đi vào phủ An Thanh vương, gia nhân dẫn nàng đi vào đại sảnh, Tiểu Ngọc và Lưu Anh đi theo sát. Lưu Anh tuyệt nhiên không dám liếc ngang. Y đã ở trong phủ này hai mươi mấy năm, đã thông thuộc từng gốc cây ngọn cỏ, nhưng lúc này phải giữ bổn phận, chỉ coi mình là người lạ.
An Thanh vương uy nghi ngồi đó, A La vừa bước vào, ông ta đã thầm khen. Tiểu tử kia cũng có con mắt, a đầu này đích thực là tuyệt thế mỹ nhân, hơn nữa lại không có vẻ e ấp ngượng ngùng như các nàng thiếu nữ khuê các, ăn vận trang điểm thanh thoát nhẹ nhàng, cũng rất đặc sắc. Nàng cúi chào tự nhiên, mỉm cười chờ ông lên tiếng. An Thanh vương đưa mắt nhìn Lưu Anh. Lưu Anh quỳ xuống: “Lưu Anh thỉnh an vương gia!”. Thi lễ xong y lại lui về đứng sau lưng A La. An Thanh vương nghĩ, mình cứ nhằm Lưu Anh khai chiến. Ông hừ một tiếng: “Nuôi ngươi ngần ấy năm, chủ chưa có lời ngươi đã xa bay? Học thói vô lối ấy từ bao giờ?”.
A La nghĩ, được rồi, giết gà cho khỉ xem đây. Nàng không giận, mỉm cười: “Nếu y vẫn coi lão vương gia là chủ, như vậy là bất trung với tiểu nữ. Bình Nam vương là do vương gia dạy dỗ, lẽ nào lời nói của tiểu vương gia không có giá trị?”. Nha đầu nay thật to gan, dám bênh vực Lưu Giác, chĩa mũi tên lên đầu lão già này? Lại còn ẩn ý nói rằng, dạy con không tốt là lỗi của cha, nha đầu bảo lời Lưu Giác không có giá trị, chẳng phải đang trách lão già này? An Thanh vương thầm tán thưởng, nhướn mày nói: “Lưu Anh, đã ra khỏi phủ An Thanh vương, sau này không cần làm đại lễ như vậy”.
Lưu Anh chắp tay cúi đầu: “Tạ ơn vương gia!”.
An Thanh vương thay đổi nét mặt: “Nha đầu kia, lại đây ngồi!”.
A La nhẹ nhàng đi đến ngồi bên ông ra, hơi ngửa mặt tươi cười nhìn ông. An Thanh vương và Lưu Giác có nhiều nét giống nhau. Nàng đột nhiên phát hiện, không chỉ Lưu Giác mà cả Tử Ly và thái tử cũng có nhiều nét giống ông ta, mũi đều rất thẳng, môi rõ nét. An Thanh vương nhìn rất uy nghiêm, nhưng đôi mắt lại rất đỗi hiền hòa, có phải ông ta cũng như Lưu Giác tâm địa đều tốt? Lát sau nghe tiếng An Thanh vương hỏi: “Nhìn đủ chưa? Nói xem trong mắt ngươi, ta là người thế nào?”.
A La đỏ mặt: “Rất xin lỗi, nhìn vương gia như thế này quả là thất lễ. Tiểu nữ chỉ hiếu kỳ muốn biết Lưu Giác có một người cha như thế nào?”.
Sự thật thà và bạo dạn của A La khiến An Thanh vương thêm yêu mến, có lẽ tiểu tử kia cũng thích tính thật thà của nàng ta. “Nói thật xem, ngươi thấy vương gia ta là người thế nào?”.
A La thầm nghĩ, liệu có phải do có tình cảm với Lưu Giác, cho nên đến phủ An Thanh vương nàng không có tâm lý đề phòng? Nàng bỗng nảy sinh thiện cảm và thân thiết tự nhiên đối với An Thanh vương, quyết định khai chiến: “Lão vương gia là người tốt!”.
“Nói vậy là có ý gì?”.
A La nhìn ông với vẻ lạ lùng: “Con người Lưu Giác rất tốt, ít nhất cũng tâm địa lương thiện, có phải là được vương gia dạy dỗ từ nhỏ?”.
“Lão phu chinh chiến sa trường giết người như giết kiến, cũng là người tốt sao?”.
A La nghiêm trang nói: “Trên chiến trường bậc tôi nào cũng vì chủ, bảo vệ muôn dân lưỡi gươm vô tình, có người từng làm thơ rằng “Sống làm bậc hiền nhân, thác làm ma anh hùng”. Vì xã tắc muôn dân bao năm đồn trú nơi biên ải xa xôi chẳng phải là người đáng kính hay sao?”. A La nghĩ, nếu ở đây có Trường Thành, mình sẽ hát “Trường Thành ca” cho ông ta nghe.
Câu nói nịnh khiến An Thanh vương rất đẹp lòng, ông cười tươi rói: “Hay cho câu “Sống làm bậc hiền nhân, thác làm ma anh hùng” còn gì nữa?”.
“Lão vương gia cũng là con cáo già!”.
Lưu Anh nghe vậy phát hoảng, tam tiểu thư này! Vừa rồi còn nịnh như thế, sao lại đổi giọng ngay?
“Lão vương gia rắp tâm muốn biết con trai vương gia thích điều gì ở tiểu nữ, tìm mọi cách để thăm dò tiểu nữ!”.
An Thanh vương vểnh râu: “Nói như vậy ngươi không sợ ta nổi cơn thịnh nộ hay sao?”.