ười như là lửa dán chặt lấy thân thể, thật muốn lấy tay bóc đi.
Trên mặt một mảnh nóng rực, nóng làm nàng hít thở không thông. Hô hấp cũng trở nên dồn dập, thanh thanh âm bị nàng cưỡng ép đặt ở cổ họng.
Nàng mặc dù chưa trải qua sự đời, nhưng không phải thuộc loại không biết gì. Chết như thế, bây giờ còn không biết mình gặp phải chuyện gì, thì thật là hổ thẹn là người xuyên qua.
Không nghĩ tới, trong chén trà kia, đúng là thêm xuân dược. Nàng ngàn tính vạn tính, chính là lại quên đi xuân dược. Nàng mặc dù bách độc bất xâm, nhưng xuân dược, không phải độc, nàng không có lực để chống đỡ. Nghĩ đến, vẫn là chính mình quá mức tự tin, mới đẩy chính mình vào tình thế như vậy.
Nàng rất cố sức nhẫn, vẫn tận lực duy trì bộ dáng bình thường, trong lòng biết là không thể để cho Nguyệt Mộng phát hiện xuân dược đã muốn phát tác.
Gắt gao cắn môi, tay gắt gao nắm chặt, gần như muốn cắm vào da thịt. Bất quá, nàng chung quy đánh giá thấp dược lực của loại xuân dược này, không lâu sau, một tiếng rất nhỏ rên rỉ tự trong miệng của nàng hừ ra.
Nguyệt Mộng nghe thấy của nàng rên rỉ, mới từ trong tuyệt vọng bi ai tỉnh lại chút. Hai tay khoanh trước ngực tiêu sái đến trước mặt Thủy Dạng Hề, trào phúng nói: “Ta nói bản lĩnh Tam Hoàng phi như thế, ngay cả xuân dược cũng không sợ, đúng là không chút do dự uống. Hiện nay, nên biết sự lợi hại của nó.”
“Hừ, ngươi không phải muốn biết người phía sau ta là ai ư? Ha ha, chờ một chút hắn sẽ đến đây. Vì muốn có được ngươi, hắn thật sự nhọc lòng a, ngươi liền hảo hảo ở nơi này chờ đi...” Nói xong, vứt đi vẻ lo lắng vừa rôi, vẻ mặt đắc ý hướng tới cửa mà đi.
Nhưng mà lại giống như nhớ tới cái gì, liền quay mình lại.
Lúc này, toàn thân Thủy Dạng Hề khô nóng khó nhịn, thân mình mềm mại ngã xuống giường. Cổ áo đã bị chính bản thân mình xé, lộ ra một mảnh da thịt trong suốt, hiện tại ý thức của nàng đã dần dần trở nên mơ hồ không rõ, toàn bộ tinh thần đều đặt trên sự khô nóng khó chịu.
Hốt hoảng thấy có người đến gần, lúc giống như một nữ tử, dáng người yểu điệu, lúc sau lại giống như một nam tử, càng nhìn càng giống Nam Cung Ngự Cảnh. Tay không tự giác vươn tới, là hắn đến đây sao?
Nhưng trong tai lại truyền đến thanh âm châm biếm của Nguyệt Mộng: “Tam Hoàng phi, đã quên nói cho ngươi, thuốc này tên là mê huyễn mị dược. Sau khi dược tính phát tác, vô luận ngươi nhìn đến ai, đều sẽ chỉ hiện ra thân ảnh của người trong lòng ngươi. Cho nên, ta hảo tâm nói cho ngươi, lát nữa người đến sẽ không giống với người ngươi nhìn thấy. Hắn, là nhị hoàng tử, Nam Cung Ngự Vũ, không phải tam hoàng tử, Nam Cung Ngự Cảnh.” Gằn từng tiếng không chứa tý ý tốt nào, nói xong, ha ha cười, liền đi ra ngoài.
Thủy Dạng Hề chỉ nghe cửa đóng phịch một tiếng. Trong não duy nhất một tia ý thức thanh tỉnh nói cho nàng, không phải Nam Cung Ngự Cảnh, không phải Nam Cung Ngự Cảnh, nhắm mắt lại, không thể nhìn, tuyệt đối không thể nhìn.
Răng của nàng càng dùng sức cắn môi, một tia máu ở trong miệng lan tràn. Rốt cục, dựa vào đau đớn, trong đầu còn sót lại chút thanh tỉnh, cố gắng đứng lên.
Nàng mở mắt ra nhìn nhìn toàn bộ căn phòng, một mảnh sương mù. Bất quá, có thể xác định, bên trong không có ai. Nàng ra sức muốn từ đứng dậy trên giường, nhưng loại dược kia làm cho thân thể của nàng một trận vô lực, như thế nào cố gắng đều không thể không đứng dậy.
Trong cơ thể từng trận khô nóng nguyên thủy đánh sâu vào ý thức của nàng, khiến cho nàng không ngừng ở trên giường vặn vẹo thân mình, tiếng rên rỉ cũng thường thường từ trong miệng tràn ra.
Dược này, càng ngày càng lợi hại, nàng sắp kiên trì không được. Nam Cung Ngự Cảnh, ngươi ở đâu, ở đâu...
Ý thức, lại một lần nữa lâm vào trong mơ hồ.
Mơ hồ nghe thấy thanh âm cửa bị đẩy ra, nàng phản xạ muốn ngẩng đầu lên, nhưng một tia ý chí kiên cường còn sót lại làm cho nàng vẫn từ từ nhắm hai mắt. Không thể mở, nhất định không thể mở.
Hai tay gắt gao véo đùi, móng tay của mười ngón thon dài cắm vào chân, làm cho quần áo trắng noãn một mảnh đỏ sẫm.
Nhưng mà thân thể vẫn khô nóng, khó chịu, nàng thật sự sắp không chịu được. Chóp mũi, đột nhiên có một cỗ mùi nam tính, làm cho quanh thân nàng rục rịch. Buông chân ra, gắt gao cầm hai tay, móng tay lại một lần thật sâu đâm vào trong da thịt, làm cho huyết nhục lan tràn.
Sau đó có thanh âm sột soạt tới gần giường, nàng dường như nghe thấy có người gọi nàng Hề Nhi, nhưng mà thanh âm kia không phải là Nam Cung Ngự Cảnh, không phải. Nàng theo bản năng lùi người vào phía trong giường.
Nhưng lại có một đôi tay ngăn trở nàng, nàng bị giam cầm chặt chẽ ở trong lòng một người, bên tai truyền đến thanh âm trêu tức của hắn: “Không thể tưởng tượng được, ý chí của ngươi lại kiên cường như vậy, bất quá, cố gắng giãy dụa cũng vô dụng.”
Nói xong, một trận nóng ẩm trượt khắp trên gương mặt của nàng, một đường đi xuống, kéo dài đến cổ.
Hô hấp của nàng càng trở nên dồn dập, thân thể của nàng có phản ứng. Nhưng ý thức của nàng vẫn đang thanh tỉnh. Nàng muốn đẩy hắn ra, nhưng là cả người không có khí lực, nàng muốn bảo hắn cút ra, nhưng mà nói ra khỏi miệng, lại thành từng đợt tiếng rên rỉ.
Nàng không cần, dưới đáy lòng nàng âm thầm nói, Nam Cung Ngự Cảnh, ngươi ở đâu, mau tới cứu ta a...