Nam Cung Ngự Cảnh một đường mau chóng đuổi theo, sự dụng khinh công, đuổi thẳng tới Lâm Thủy các, nhưng ngay cả thân ảnh của Thủy Dạng Hề cũng không gặp. Trong lòng hắn không khỏi có chút gấp gáp. Liền lệnh cho người ta đi tìm tam hoàng tử phi. Nhất thời, trong phủ cao thấp liền bận rộn không ngừng, chỉ vì tìm cái kẻ hiện tại không biết đã lạc đường ở đâu - Thủy Dạng Hề.
Mà ngay lúc khi mọi người cao thấp ở trong phủ bận rộn tìm Thủy Dạng Hề thì Tống Nương đã trở lại. Phía sau nàng còn dẫn theo vài nam tử, mà bộ dạng của đám người này có thể nói là mặt mày đầy sức sống, má hồng răng trắng, đôi mắt trong trẻo... Muốn bao nhiêu yêu mị có bấy nhiêu yêu mị, muốn bao nhiêu tuấn tú có bấy nhiêu tuấn tú.
Nam Cung Ngự Cảnh vừa nhìn thấy, tâm tình đang bực bội, thì càng thêm táo bạo bất an. Hắn chỉ nhìn chằm chằm Tống Nương, mà không nói một câu nào.
Trong lòng Tống Nương vốn đang bối rối, nay gặp Nam Cung Ngự Cảnh, càng thêm chột dạ. Nàng cúi đầu, thân mình có hơi run sợ, tam hoàng tử trầm mặc như vậy, áp bách nàng suýt nữa không thở nổi. Rồi không tự chủ được mà quỳ đất. Nhưng vẫn không thoát được sự nặng nề bao phủ quanh thân.
Nam Cung Ngự Cảnh vẫn nhìn chằm chằm nàng, ánh mắt đảo qua mấy người bất nam bất nữ phía sau nàng. Sau một lúc lâu, mới sâu kín mở miệng: “Ngươi lại diễn trò gì đấy?” Nếu nàng làm chuyện này, nhất định là có liên quan đến Hề Nhi. Xem trận thế này, nhất định là lai giả bất thiện liệt.
Tống Nương nghe Nam Cung Ngự Cảnh hỏi, trong lòng liên tục kêu khổ. Nàng tất nhiên là nghe ra được, bọn họ đã làm tam hoàng tử nổi giận. Tam hoàng tử mà tức giận, trong phủ trừ bỏ tiểu thư của nàng, ai cũng không thể trêu chọc. Lúc này, tiểu thư của nàng đã đem nàng hại thảm.
“Này... Này...” Nàng có chút thì thào, không biết nói làm đây. Nếu nói ra lúc này, thì chắc chắn sẽ lửa cháy còn đổ thêm dầu, nay tiểu thư không ở đây, nàng càng tự cầu nhiều phúc, vì khó khăn càng khó khăn thêm.
Nam Cung Ngự Cảnh cũng không thúc giục nàng, chẳng qua mang vẻ khó hiểu mà nhìn nàng, phảng phất như một con báo đi săn, không nóng không vội chờ con mồi của hắn.
Thời gia lặng im dài đến khác thường, làm cho Tống Nương có chút không chịu nổi. Nếu như so khí thế, Tống Nương hiển nhiên sẽ không thắng được. Lúc này chỉ nghe nàng ấp a ấp úng nói: “Là... Là tiểu thư bảo ta đi Túy ảnh lâu tìm đến...” Vừa nói vừa chú ý đến biến hóa của Nam Cung Ngự Cảnh. Nói được một nửa, thì nhìn thấy ánh mắt ăn thịt người của Nam Cung Ngự Cảnh, cuối cùng cũng không tiếp tục nói nữa. Mà phía sau nàng chúng nam tử bị ánh mắt của hắn đảo qua, người người đều hãi như chuột gặp mèo vậy, cúi thấp đầu, thân thể khẽ run, ở trong gió không nơi nương tựa...
Lúc này, không gió, không mưa, càng không tiếng động. Có chăng chỉ còn tiếng thở dốc thật sâu của mọi người ngưng trọng trong không khí, dù là người phương nào cũng có thể cảm thấy được tam hoàng tử bọn họ đang đứng ở tức giận đến hỏng bét.
Ai cũng không dám tiến lên khuyên can nửa phần. Chỉ có thể cúi thấp đầu, trong lòng âm thầm cầu nguyện.
“Tìm ra nàng sao?” Thanh âm giống như hàn băng sâu ba thước, đột ngột vang lên, mọi người đều không rét mà run.
“Hồi điện hạ, nô tài vô năng, còn chưa tìm ra tam hoàng tử phi.” Trần Khải rất bất đắc dĩ, hắn là tổng quản hoàng tử phủ, chỉ phải nhìn chằm chằm tam hoàng tử đang phát ra tức giận dày đặc, hắn đành kiên trì tiến lên trả lời.
Nam Cung Ngự Cảnh híp mắt, đang muốn phát tác, thì lại nghe một đạo thanh âm trong trẻo vang lên: “Mới sáng sớm, sao mọi người tập trung ở một chỗ vậy?” Thủy Dạng Hề hồ nghi nhìn mọi người, trong mắt hiện lên vẻ không hiểu.
Liếc mắt một cái liền nhìn thấy Nam Cung Ngự Cảnh ở phía trước, đang mang một bộ dáng băng sơn giận dữ, không khỏi hơi nhíu mày. Nàng đều còn không có cùng hắn so đo, sao lúc này, lại cùng nàng sinh khí chứ? Nghĩ vậy, liền hỏi: “Tam hoàng tử sao thế, chẳng lẽ đang trách thiếp thân phá hủy chuyện tốt của ngài?” Chính nàng cũng chưa phát hiện, trong giọng nói lại mang theo một vị chua nồng đậm.
Nam Cung Ngự Cảnh vừa nghe lời của nàng, thật vất vả mới nhớ tới mục đích chân chính mà hắn tìm Thủy Dạng Hề. Vì vậy một lòng muốn hướng nàng khởi binh vấn tội đã buông xuống. Mà sự sợ hãi lúc đầu cũng bắt đầu rục rịt. Chính là, nhìn thấy một đám người bất nam bất nữ đang quỳ dưới đất, vẫn lạnh giọng như cũ hỏi: “Họ đều là ngươi tìm?”
Thủy Dạng Hề nhìn Tống Nương, rồi quét mắt đến đám người đang quỳ phía sau nàng, trong lòng không khỏi lộp bộp một chút. Vội vã đi đến Bích Ba đình, nàng nhất thời đã quên phân phó Tống Nương việc này. Bây giờ thì, đúng lúc bị Nam Cung Ngự Cảnh đụng phải.
Bất quá nàng cũng chỉ có đôi mắt là hơi thay đổi, sau khi nghĩ ra kế sách tốt để ứng đối, thì khóe miệng gợi lên ý cười, kèm theo mị hoặc mọc lan tràn: “Thì ta cũng học theo tam hoàng tử thôi?” Thanh âm kiều mỵ uyển chuyển, bỗng nhiên giữ lấy tim của người ta không cho nó đập nữa.
Nam Cung Ngự Cảnh chỉ nhìn chằm chằm vào nàng, tựa như nếu nàng không giải thích rõ ràng, thì hắn thề không bỏ qua.
Thủy Dạng Hề làm bộ cười, nói: “Như thế nào, trí nhớ của tam hoàng tử không được tốt sao. Chuyện đó mới xảy ra một lát thôi đã muốn quăng lên chín từng mây rồi sao. Thiếp thân không ngại nhắc nhở lại, vừa rồi ở Bích Ba đình, tam hoàng tử vẫn còn nhớ rõ không?”
Nam Cung Ngự Cảnh lúc này mới nhớ tới một màn ở Bích Ba đình, nhìn lại Thủy Dạng Hề thấy mặt mày cũng khóe môi của nàng đều mang ý đùa cợt sắc, nghe từ thiếp thân trong miệng của nàng, tất nhiên hắn biết là nàng đang tức giận, sự sợ hãi trong lòng không khỏi tăng thêm vài phần. Hắn vội vàng muốn giải thích, nhưng thấy mọi người đều ở chỗ này, nên đánh kéo nàng đi về Lâm Thủy các.
Vừa vào phòng, Nam Cung Ngự Cảnh liền ôm lấy nàng nói: “Hề Nhi, ngươi hãy nghe ta nói...”
Không ngờ, Thủy Dạng Hề không đợi hắn nói xong, liền linh hoạt lắc mình một cái, thoát đi hắn ôm ấp, nói: “Không cần dùng đôi tay đã ôm chầm người khác mà ôm ta, bẩn.” Trên mặt có chút chán ghét, hai tay nàng càng không ngừng vuốt ve chỗ vừa mới bị đụng. Cái bệnh thích sạch sẽ nho nhỏ của nàng lại tác quái.
Nam Cung Ngự Cảnh thấy nàng như thế, tất nhiên là biết bản tính của nàng. Ngay cả hắn cũng không thể chịu đựng được trên người nàng có hơi thở của người trừ hắn ra. Lúc này hắn chợt vọt vào sau bình phong, đem quần áo thay ra. Làm xong mới xuất hiện ở trước mặt của Thủy Dạng Hề, ánh mắt sáng quắc nhìn nàng.
Thủy Dạng Hề nhìn Nam Cung Ngự Cảnh rực rỡ hẳn lên, khóe môi câu ra ý cười, thật thông minh. Nhưng mà nàng vẫn nhíu mi nhìn môi và cổ của hắn. Trên đó còn lưu lại ấn ký của nữ tử khác, nghĩ vậy, trong lòng không khỏi cứng lại, giống như một bộ tranh thuỷ mặc yên bình, lại bị một hoạ sĩ dùng bút nhỏ vẽ một đường, thì nó sẽ không bao giờ còn đầy đủ cùng tốt đẹp như lúc ban đầu nữa, để lại một điều làm cho người ta chán ghét như vậy, cứ đọng lại đó mà mất không đi...
Nam Cung Ngự Cảnh thấy Thủy Dạng Hề chỉ nhìn chằm chằm bờ môi của hắn, liền biết kiêng kị trong lòng của nàng, hắn cũng cảm thấy không đúng. Nhất thời, muốn đến gần để giải thích việc lúc ấy. Hai người cứ nhìn nhau như vậy, phảng phất như ngưu lang chức nữ cách một sông ngân hà, vô tận tương tư cùng khổ sở, vì thiên hà vĩnh cách, nên chỉ dùng ánh mắt đưa tình mà không nói gì.
Nam Cung Ngự Cảnh có chút thì thào: “Hề Nhi... Ta, vừa mới...”
Lời hắn nói còn chưa dứt, đã bị Thủy Dạng Hề đánh gãy: “Dù sao nếu ngươi không thể đem nó làm sạch sẽ, về sau đừng nghĩ đụng ta một chút.” Thủy Dạng Hề chỉ vào môi của hắn mà nói. Nói là làm, ai kêu nàng lại có cái bệnh sạch sẽ. Chỉ cần đồ vì đụng vào nàng thì sẽ không để cho người khác đụng chạm.
Nói xong, liền xoay người ra khỏi cửa phòng. Còn đưa tay dùng hết sức để đóng cửa phòng, trong mắt hiện lên một chút khoái ý trả thù thực hiện được. Nghĩ đến bộ dáng có chút không biết làm sao của Nam Cung Ngự Cảnh, trong lòng thật đúng là vui vẻ. Nàng là người có cừu tất báo, tuy rằng, giữa bọn họ cũng không cần thiết có bao nhiêu đại cừu, nhưng mà nho nhỏ thì không tránh được. Hơn nữa, phải làm cho hắn nhớ kỹ, không thể để cho nữ nhân khác tùy tiện đụng chạm hắn. Chỉ vì, hiện tại, hắn là phu quân của nàng...