r/>Nam Cung Ngự Cảnh hoàn toàn không hay biết gì, chỉ vì nụ cười của nàng, đã làm cho tim hắn đập loạn nhịp. Rốt cục, nàng đã đối với hắn nở nụ cười sao?
Người ta nói, người đang yêu đương đều là ngốc tử. Xem ra, thật đúng là không giả. Ngẫm lại, một tiểu tử thông minh như Nam Cung Ngự Cảnh vậy, lại không phát hiện bên trong bộ dạng tươi cười của Thủy Dạng Hề đang cất giấu nồng đậm tính kế, cho nên mới nói người dính vào tình yêu thật đáng buồn hay là đáng thương.
Thủy Dạng Hề đối với người ta cười càng ngọt, thì đại biểu trong bụng nàng ý nghĩ xấu lại càng nhiều, trong lòng nàng đang nghĩ phải làm như thế nào để dùng những ý nghĩ xấu trong bụng, sử dụng hết lên người ở trước mặt đây. Lúc này, nàng cần người để thử nghiệm, và đối tượng tốt nhất là Nam Cung Ngự Cảnh.
Quả nhiên, không quá ba ngày, Thủy Giác Hiên tự mình tới cửa, mang theo thư tay Thủy tướng tự viết, nói là tưởng niệm nàng, nên xin tam hoàng tử cho phép Tam Hoàng phi hồi phủ thăm thân nhân, để người một nhà có thể vui vẻ chơi đùa.
Tất nhiên Nam Cung Ngự Cảnh biết, sự tình khẳng định không đơn giản như vậy, nhưng mà, hắn lại tìm không ra lý do để cự tuyệt. Tuy trăm ngàn lần không muốn, nhưng thật sự cũng không thể không đồng ý. Vì vậy đành phải tự mình phái một đội người đi theo. Hắn cũng ở trước mặt Thủy Dạng Hề nói với Hoa Nhiên: “Nếu lại thất trách, sẽ không cho sống để hồi phủ.”
Thủy Dạng Hề khinh bỉ nhìn hắn một cái, tên này không phải rõ ràng muốn uy hiếp nàng sao, nếu nàng có lòng muốn trốn đi, thì những người liên quan đến nàng sẽ mất đi tánh mạng.
Thủy Dạng Hề trong lòng cười lạnh, nếu nàng chân chính quyết định ra đi, thì chết sống của người khác, có quan hệ gì với nàng đâu. Nàng cũng không dư thừa lòng tốt cùng nhàn rỗi mà đi lo lắng sinh tử của họ. Thiện lương, đó là cái cớ của kẻ yếu, ích kỷ, mới là vũ khí của kẻ mạnh.
Thủy Dạng Hề nhìn một đội người rồi chậm rãi cau mày nói: “Ta không thích nhiều người đi theo như vậy, có Hoa Nhiên là được rồi. Võ công của Hoa Nhiên ngươi còn không tin tưởng sao? Chẳng lẽ ta có thể không coi nàng vào đâu mà chạy thoát được à?”
“Cứ xem như vậy đi, vì nếu ngươi hạ quyết tâm muốn chạy trốn, mặc dù Hoa Nhiên võ nghệ mạnh hơn nữa, cũng không giữ được.” Nam Cung Ngự Cảnh thở dài nói, trong mắt lại dâng lên một mảnh sương mù, khi nào thì hắn lại trở thành người lo được lo mất như vậy.
Thủy Dạng Hề nhìn cảm xúc đang di động trong mắt Nam Cung Ngự Cảnh, thì cười lạnh nói: “Nếu như thế, thì ngươi nên biết, có phái thêm nhiều người nữa cũng vô dụng.” Ý trong lời nói là có nhiều người hơn nữa, nếu nàng có chút lòng phải rời khỏi, cũng sẽ không ngăn cản nàng được, “Thôi bỏ đi, ta cam đoan với ngươi, nhất định sẽ về đến nơi này, như thế nào?” Đây chính là nhượng bộ lớn nhất của nàng, và là lần đầu tiên trong cuộc đời nàng phải cam đoan, nhưng lại không ngờ dưới tình huống như vậy. Xem ra, uy tín của nàng trong mắt người khác, thật không có trọng lượng.
Nam Cung Ngự Cảnh nhìn thấy trong mắt nàng sự kiên định cùng quật cường, đây là lần đầu tiên kể từ khi hắn nói điều kiện với Hề Nhi ở Bích Ba đình mới nhìn thấy lại. Nên tâm tình hắn cũng tốt theo, vì vậy gật gật đầu nói: “Tốt, ta đáp ứng nàng, chỉ để cho Hoa Nhiên đi theo.”