trong miệng truyền ra, làm người ta cả người run lên. Hoàng hậu chỉ thấy trong mắt nàng sự tàn ác mãnh liệt, làm như thật sự lo lắng nên từ chỗ nào nào xuống tay mới thỏa đáng nhất, trong lòng không khỏi sợ hãi, nhưng ngoài mặt vẫn bình tĩnh, nói: “Vô luận ngươi uy hiếp như thế nào cũng vô dụng, ta quả thật không biết.” Trong thanh âm đã mang theo một tia run run.
“Thật không?” Thủy Dạng Hề cười nói, “Như vậy, bắt đầu từ mặt đi thấy như thế nào?” Nói xong, chủy thủ đã là chuyển qua trên mặt hoàng hậu, thoáng dùng sức, da thịt vô cùng mịn màng đã chảy ra loang lổ máu, từng giọt màu hồng nhạt rơi trên áo ngủ, như từng đoá hoa sáng lạn đang nở.
Việc này, hoàng hậu sợ hãi không hiểu, nàng chỉ nghĩ thích khách áo trắng muốn hù dọa mình thôi, nhưng hôm nay, mệnh của nàng thật sự nguy hiểm trong sớm tối, vội vàng nói: “Khoan... Khoan..., ta nói, ta nói... Ở... Ở dưới giường ta có ngăn ngầm...”
“Vậy phiền toái hoàng hậu nương nương lấy ra đi.” Chủy thủ vẫn để ở cổ của bà ta.
Hoàng hậu chậm rãi đứng dậy, chầm chập vén lên chăn mềm, lộ ra trên ván giường thượng một cái vật hình tròn đụng vào, giường kia như lên tiếng trả lời chia làm hai nửa. Bàn tay Hoàng hậu tiến vào ngăn hầm, trong mắt chợt lóe sáng, chỉ nghe hưu một tiếng, một mũi tên liền hướng Thủy Dạng Hề bay đi.
Thủy Dạng Hề khinh miệt cười, nàng đã sớm dự đoán được hoàng hậu quỷ kế đa đoan, sao có thể dễ dàng trúng mưu, nàng kéo bà ta làm làm tấm bia, mũi tên này xuyên qua cánh tay bà ta, lần này, lại có rắc rối khác vì hoàng hậu a một tiếng kêu lên. Thủy Dạng Hề trong lòng âm thầm hối hận, thầm nghĩ giáo huấn bà ta một cái, nhưng lại quên hiện nay là khi nào, nếu kinh động thị vệ trong cung, quả là tự tìm phiền toái.
Lúc này, nàng cầm lấy thiên tàm sa trong ngăn hầm liền phi thân ly khai, chạy đi còn không quên dùng chủy thủ trên thiên tằm sa rạch mấy đao, quả thật mềm dẻo vô cùng.
Qua một hồi, trong cung hoàng hậu đã có bóng người di chuyển, Thủy Dạng Hề bất đắc dĩ mặt nhăn nhíu mày, xem ra tốc độ phải nhanh hơn. Trong lòng nghĩ vậy thân hình đồng thời cũng di chuyển nhanh hơn không ít. Như một con chim yến từ tẩm cung hoàng hậu hướng ra ngoài cung mà bay đi, nhưng nàng bỗng thấy một đóa pháo hoa nở rộ ở không trung, khẽ kêu một tiếng rồi giây lát lướt qua nó.
Thủy Dạng Hề lập tức có dự cảm không tốt, sao bỗng nhiên lại có pháo hoa? Đang lúc nàng do dự, liền thấy một thanh trường kiếm đã đưa tới trước mắt nàng, Thủy Dạng Hề xoay người một cái, né trách mũi kiếm.
Tập trung nhìn lại, chủ nhân của trường kiếm đúng là Nam Cung Ngự Cảnh, chỉ thấy thân hình thon dài đẹp đẽ, mặc quần áo dài màu xanh bao vây lấy thân hình cao lớn, độc lập ở trong bóng đêm, giống nhau một vương giả cô độc, tản mát ra khí thế lạnh lùng. Ánh mắt không chớp một cài nhìn chằm chằm vào nàng, trong mắt có ngạc nhiên, nhưng lại càng nhiều sự đùa cợt, giống nhau đang cười nhạo nàng không biết tự lượng sức mình, dám ở trước mắt hắn không coi vào đâu xông vào hoàng cung.
Lại là một bộ mặt khác của Nam Cung Ngự Cảnh, khi đối địch với hắn, làm cho người ta thấy một loại cảm giác áp bách, khiến người ta cảm giác quanh thân dưỡng khí đều bị rút đi. Thủy Dạng Hề mím môi, hắn như thế nào lại ở chỗ này, không phải đang ở chỗ hoàng đế sao? Thịnh Hạ quốc công chúa kia rốt cuộc đang làm cái gì? Sao không bám trụ được Nam Cung Ngự Cảnh vậy? Thật sự là liên luỵ nàng mà.
Nam Cung Ngự Cảnh nhẹ phi thân, một kiếm quét ngang, liền thẳng hướng Thủy Dạng Hề đánh tới. Thủy Dạng Hề thấy tình thế, kiếm chưa tới, khí đã tới trước, nàng biết không phải dễ ứng phó như vậy mà, lật nghiêng người một cái liền bay đi. Nhưng mà, nàng mau, kiếm còn nhanh hơn, cuối cùng đã bị kiếm khí gây thương tích, tuy rằng không nghiêm trọng lắm, nhưng trên áo trắng đã có máu thấm ra.
Thật là kiếm pháp lợi hại, Thủy Dạng Hề không khỏi nghĩ ngợi. Chỉ một cái thất thần, một kiếm hoa lại đến trước mặt nàng, trong kiếm mang theo sát khí sắc bén, kiếm chiêu liên tục thay đổi, lúc thì như du long vẫy đuôi với khí thế bàng bạc, lúc thì như phượng hoàng bay múa nhẹ nhàng mà tự nhiên. Hắn thật sự muốn giết nàng, trong lòng Thủy Dạng Hề lập tức hiện lên ý nghĩ này. Nàng biết hắn là ai vậy, nhưng hắn lại không biết nàng là ai.
Nàng liền không chút nghĩ ngợi, cầm chuỷ thủ đánh thẳng chỗ yếu hại bên hông của Nam Cung Ngự Cảnh, muốn làm cho hắn thu hồi kiếm chiêu đã xuất. Nhưng Nam Cung Ngự Cảnh động cũng không động mà hướng nàng đánh úp lại, Thủy Dạng Hề không khỏi kinh hãi, hắn là quá mức tự tin hay quá coi thường chuỷ thủ của nàng? Phải biết rằng chuỷ thủ của nàng uy lực so với kiếm của hắn cũng không kém.
Mắt thấy chuỷ thủ sẽ đâm lên người Nam Cung Ngự Cảnh, hắn lại không chịu thu kiếm thế, Thủy Dạng Hề không khỏi cả kinh xoay người thu hồi chuỷ thủ, thuận thế bò lên đại thụ bên cạnh, tiếp theo ráng kéo sức mà bay đi qua.
Cùng lúc Nam Cung Ngự Cảnh đâu phải người tầm thường, kiếm chiêu của hắn không phải ngươi muốn tránh liền có thể tránh được, chỉ nghe Thủy Dạng Hề a một tiếng, trên vai đã là trúng một kiếm, tuy rằng tránh khỏi chỗ nguy hiểm, nhưng một kiếm này đâm rất sâu. Nhất thời, máu theo kiếm lan tràn, ở trên áo trắng của nàng thượng một đóa hoa hồng nở ra yêu dã mà chói mắt. Từng giọt từng giọt rơi trên mặt đất, sáng lạn mà ưu thương...
Tất cả mọi thứ chỉ phát sinh ở trong nháy mắt.
Thủy Dạng Hề kinh ngạc nhìn hắn, hắn thật sự đem kiếm đâm vào thân thể của nàng sao? Trong mắt nàng lập tức che giấu không được bi thương tràn ngập... Cho dù hắn không biết nàng là ai, nhưng mà, khi nàng nhìn thấy chuỷ thủ sẽ đâm vào hắn, nàng không phải đã thu hồi chuỷ thủ sao, vì cái gì mà hắn không chút do dự hướng nàng đâm tới, chẳng lẽ hắn thật sự ngoan tuyệt đến như thế sao?
Miệng vết thương đau quá, nguyên lai, lợi khí đâm vào thân thể, là đau như thế, cơn đau truyền khắp toàn thân, cuối cùng tụ tập ở nơi đó, nàng đồng thời cảm thấy mệt mỏi quá, mệt mỏi quá..., trong mắt đã đông đầy nước mắt, mà không tự biết...
Nam Cung Ngự Cảnh nghe thấy tiếng kêu của nàng, cũng đồng thời giật mình đứng tại chỗ như nàng, tay hắn hơi hơi phát run, một tiếng kêu Hề Nhi ở trong cổ họng, cũng không dám gọi ra, hắn cảm thấy hắn sợ, sợ người hắn đâm trúng chính là người quan trọng nhất trong đáy lòng mình, sợ nhìn thấy ánh mắt nàng hận hắn.
Hắn vẫn cầm kiếm không nhúc nhích, không dám rụt, sợ hơi không cẩn thận một chút, nàng liền vì đau thê thảm mà kêu to, đúng a, tiếng kêu vừa mới rồi, là nàng đau thảm đi! Nhìn thấy nàng đau đến nhăn mày, nhìn đến ánh mắt không thể tin được của nàng, trong lòng hắn đau đớn lan tràn, cuối cùng liền hỏi ra: “Hề Nhi, là ngươi sao?” Thanh âm thật cẩn thận như vậy, nhu hòa như vậy, vì sợ hơi mạnh một chút, thiên hạ trước mặt sẽ hóa thành bụi trần, biến mất không thấy...
Thủy Dạng Hề vừa nghe tiếng hắn nói ra, ánh mắt ngước lên, liền kéo suy nghĩ về, tay phải vừa vung lên, chuỷ thủ đã hướng ngực hắn đánh tới...