ỷ tỷ của ta, còn phải hỏi xem ta có đáp ứng hay không?” Thanh âm này là của Thủy Giác Hiên, nhưng mà trong thanh âm lại chứa đựng sự tàn khốc, so với trước đây đúng là cách biệt một trời một vực.
Mà Nam Cung Ngự Vũ chỉ thoải mái một chút: “Tam Hoàng đệ làm gì khẩn trương như thế, bổn hoàng tử chính là tò mò mà thôi,” hắn phớt lờ đi bàn tay của Nam Cung Ngự Cảnh đang nắm cổ tay của Thủy Dạng Hề đắc ý cười, “Chẳng lẽ Tam Hoàng đệ không hiếu kỳ sao?” Nói xong, liền lui trở lại chỗ ngồi của mình, sau đó nhìn chằm chằm Thủy Dạng Hề, trong mắt lóe lên ánh sáng bất đắc dĩ.
Nam Cung Ngự Cảnh xoay người đối Nam Cung Liệt nói: “Phụ hoàng, nếu trận thứ nhất đã so xong rồi, vẫn là nhanh chóng tuyên bố kết quả đi.”
Thủy Dạng Hề nhìn về phía ba người trên cao, chỉ thấy Nam Cung liệt vẻ mặt suy nghĩ sâu xa nhìn nàng, trong mắt hoàng hậu cũng lóe vẻ kinh dị khó hiểu, mà trong mắt Thục phi thì dấu không được phẫn hận nồng đậm. Thủy Dạng Hề chỉ ở trong lòng cười trừ. Nam Cung Liệt tuyên vũ sư trong cung đến đây, mà vũ sư lại nói: “Công chúa cùng Tam Hoàng phi kỹ thuật múa, mỗi người mỗi vẻ, thật khó kết luận.”
Thủy Dạng Hề cả kinh, sao lại có khả năng như thế? Nàng ngưng mắt nhìn về phía vũ sư kia, chỉ thấy ánh mắt hắn lóe ra một cái, hai chân có chút run lên rất nhỏ, vừa thấy liền biết là nói dối không thể nghi ngờ. Nàng đối với Nam Cung Liệt thi lễ rồi nói: “Phụ hoàng, nhi thần có biện pháp rất tốt để phân rõ thắng bại, không biết phụ hoàng có nguyện ý cho Hề Nhi thử một lần không?”
Thủy Dạng Hề đợi sau một lúc lâu, cuối cùng cũng nghe được hắn nói: “Nếu như thế, ngươi liền thử xem đi. Bất quá nếu vẫn không thể phân ra thắng bại, như vậy sẽ không đấu nữa, mà trực tiếp đưa công chúa về phủ đi.” Thủy Dạng Hề nghe ra sự uy hiếp trong lời nói của hắn.
Nàng khẽ gật đầu, xoay mặt đối diện mọi người nói: “Nếu ai cảm thấy vũ đạo của công chúa còn hơn bản phi xin giơ tay lên.” Dứt lời, thì thấy cả yến hội cũng có người nhiều rảnh để giơ lên như vậy. Thủy Dạng Hề cũng không nhớ rõ bao nhiêu, nên lại nói tiếp. “Tán thành vũ đạo công chúa thắng không nổi bản phi thì không cần giơ tay.” Thanh âm kia trong trẻo giống như dòng suối trong núi, nhưng cũng mang theo một cổ lãnh liệt. Dứt lời, cả yến hội không một người nào nhấc tay, Thủy Dạng Hề hé miệng cười, xoay người đối mặt với Nam Cung Liệt nói: “Phụ hoàng, đây không phải đã thực rõ ràng sao? Trận này là Hề Nhi thắng lợi.” Nam Cung Ngự Cảnh cùng Thủy Giác Hiên nghẹn cười, cũng chỉ có nàng mới nghĩ ra loại phương pháp thông minh cổ quái này thôi.
Cuối cùng, Thục phi cũng chỉ có thể nghiến răng nghiến lợi tuyên bố nói: “Đấu vũ, tam hoàng tử phi Thủy Dạng Hề thắng lợi,” mâu quang lợi hại của nàng nghênh lên, nhìn Thủy Dạng Hề, nói, “Trận tiếp theo họa.”
“Họa?” Thủy Dạng Hề không khỏi kêu ra tiếng, việc này nàng là vạn vạn lần không thể làm được. Cổ đại họa, không chỉ có một bức họa đơn giản mà thôi. Chân chính ý nghĩa của từ họa, trừ bỏ có tranh vẽ, ít nhất còn phải thơ, con dấu, và cả thư pháp nữa. Nói trắng ra, là ngay cả thư pháp cũng nhất tịnh phải dung nạp vào bức tranh. Thục phi chiêu này, thật là độc. Đừng nói nàng hội hoạ không biết, cho dù có thể vẽ ra bức tranh, thì chữ viết bút lông cũng không thể nào để cho người ta xem vào mắt. Trận này nàng thua không thể nghi ngờ. Nàng lắc lắc đầu nói: “Trận này ta bỏ quyền.”
Thục phi nghe được nàng nói như thế, đáy lòng lại lần nữa phát sinh sự khinh miệt hẳn lên, quả thật cái gì cũng không biết- điên nha đầu, trận mới vừa rồi xem như ngươi gặp may: “Nếu như vậy, thì hai bên hoà. Vậy một ván cuối cùng định thắng bại đi!” Trong lời nói bao hàm đắc ý nhè nhẹ.
Thủy Dạng Hề mặt nhăn mày nhíu, trận thứ ba vô luận như thế nào cũng phải thắng.
Trong chốc lát, chỉ thấy Thục phi cười quyến rũ nhìn Thủy Dạng Hề, gằn từng chữ: “Trận thứ ba, đấu rượu.”
Mà Thủy Dạng Hề ở trong lòng cũng hoảng sợ, rượu? Thân thể nàng đụng một tí đã say... Rượu? Liếc mắt một cái thoáng nhìn công chúa kia cũng có vẻ mặt khủng hoảng, xem ra, phải nàng cũng không phải là loại người giỏi uống rượu, bất quá, thiên hạ cũng có người so với nàng kém hơn, nhưng vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh hỏi: “Không biết so như thế nào?”
Thục phi nhìn biểu tình bình tĩnh của Thủy Dạng Hề, có chút do dự nói: “Tam Hoàng phi cùng công chúa hai người có mười chén rượu, người nào uống xong trước thì tính người đó thắng, người nào say trước thì tính thua. Bất quá, ta trước tiên nên nói rõ một chút, rượu này là rượu mạnh tinh khiết, nên hai vị cần phải nắm chắc cơ hội.” Nói xong, gật đầu một cái, liền có thái giám dọn ra hai cái bàn ngồi, trên mặt bàn mỗi cái đã thả mười chén rượu.
Thủy Dạng Hề thong dong ngồi xuống, trên mặt mang theo ý cười khẽ, vẻ mặt vẫn trấn định, coi như mười chén rượu này căn bản không có gì đáng nói. Mà công chúa cũng đã ngồi vào chỗ, mặc dù cố gắng trấn định, nhưng vẫn có thể cảm giác được sự khẩn trương của nàng, chỉ một có một đôi mắt tràn ngập tràn đầy khinh thị cùng quật cường.
Chỉ nghe Thục phi nói một tiếng bắt đầu. Thủy Dạng Hề đã bưng lên chén rượu, hướng công chúa nói một câu mời, liền ngửa đầu, uống cạn chén rượu rồi để xuống. Mà công chúa thì tim đập mạnh và loạn nhịp chưa kịp uống chén đầu, đã thấy Thủy Dạng Hề bưng chén thứ hai đến bên miệng. Trong lòng lo lắng, cũng bất chấp tất cả, nhanh chóng bưng lên một chén rượu, nhắm mắt, ngửa đầu; lại thêm một ly, nhắm mắt, ngửa đầu. Cứ lặp lại như thế, rốt cục nàng khi uống đến chén thứ tám đã hét lên say ngã gục ở trên bàn, bất tỉnh nhân sự. Thủy Dạng Hề thực hiện được âm mưu nên cười, chén rượu thứ hai chưa đưa lên miệng đã rơi xuống đất, rượu này thật sự rất mạnh, cho dù uống ít, chỉ sợ cũng chống đỡ không đến một nén nhang thời gian, nhưng mà thật quá, quả nhiên không ngoài dự đoán, nàng quả nhiên uống không quá mười chén đã say. Liền mất đi ý thức.
Mọi người thấy hai cái nữ tử uống rượu, chỉ biết là, Tam Hoàng phi của bọn họ chỉ nhanh nhẹn uống xong một chén rượu, sau đó thì đến chén rượu thứ hai chỉ làm bộ dáng uống, mà công chúa kia trước bộ dáng của Tam Hoàng phi, đã gió cuốn mây tan uống hết tám chén, rốt cục trước khi uống hết số rượu đã say nằm gục xuống. Thực hiển nhiên, hai người ai cũng chưa uống xong rượu, nhưng công chúa đã say trước, cho nên công chúa thua. Nhưng mà Tam Hoàng phi xảy ra chuyện gì, sao chỉ có một ly, đã say bất tỉnh nhân sự?
Nam Cung Ngự Cảnh thấy Thủy Dạng Hề sắp ngã xuống, vươn tay một cái, liền đem nàng ôm vào ngực, trong lòng nóng như lửa đốt, cứ kêu gọi tên nàng nhưng người ở trong lòng không có đáp lại hắn, chỉ lo ngủ giấc ngủ của nàng. Thấy nàng không có phản ứng, hắn trừng mắt quát Thục phi: “Rốt cuộc sao lại thế này, ngươi ở rượu đã bỏ cái gì?”
Thủy Giác Hiên lại nở nụ cười, cao giọng đối với Nam Cung Ngự Cảnh nói: “Tam hoàng tử không cần lo lắng, tỷ tỷ chính là đang ngủ thôi. Thể chất của nàng chỉ uống một tí rượu liền say. Bất quá, tỷ tỷ thật là thông minh, thế nhưng biết lợi dụng công chúa vì cầu thắng mà sốt ruột, để chuyển bại thành thắng,” nhìn người đang nhắm chặt hai mắt ngủ “Tỷ tỷ nha, ngươi thật sự là làm cho đệ đệ càng ngày càng bội phục đó.”
Mọi người nghe xong, mới bừng tỉnh đại ngộ, nguyên lai Tam Hoàng phi bọn họ không thể dính rượu. Nhưng mà, dưới tình huống như vậy, cư nhiên còn thắng được, trong lòng đều bội phục tâm tư tinh tế của nàng...
Nam Cung Ngự Cảnh vừa nghe, mới yên lòng, ôm lấy Thủy Dạng Hề, đối với Nam Cung Liệt nói: “Phụ hoàng, nếu thắng bại đã phân, vậy phụ hoàng nên tuân thủ ước định mới phải. Nay, Hề Nhi đã ngủ rồi, nhi thần cáo lui trước.” Nói xong, liền sải bước hướng về ngoài cung mà đi.
Mà yến hội này, rốt cục cũng kết thúc, mọi người đều giải tán. Cuối cùng, Nam Cung Liệt đã đem công chúa tạm thời an bài ở tại trạm dịch của hoàng gia, qua ngày hôm sau lại tuyên nàng gặp mặt vậy.
Thủy Dạng Hề một đêm ngủ rất ngon. Thẳng đến ngày thứ hai mặt trời lên cao mới tỉnh lại. Mở mắt ra, nhìn đỉnh giường hơn nữa ngày, mới lẩm bẩm nói: “Đây không phải là giường của ta.” Thế này mới ý thức được vấn đề nghiêm trọng, không là giường của nàng, thì là giường ai? Sau đó, giọng nói kia còn cao hơn tiếng thét của gà trống gáy lúc bình minh.
Vu Nhi nghe được tiếng kêu, chạy nhanh đẩy cửa vào, những người có liên quan bị Nam Cung Ngự Cảnh bắt ở lại bảo hộ nàng cũng lo lắng vào phòng. Thủy Dạng Hề thấy Vu Nhi, tựa như thấy cây cỏ cứu mạng, vội vàng hỏi: “Vu Nhi, đây là chỗ nào, ta như thế nào lại ở chỗ này?”
“Tiểu thư, người không sao chứ, không phải còn tại say rượu chứ?” nói xong, còn sờ sờ cái trán Thủy Dạng Hề. “Đây là phòng của tam hoàng tử a, tối hôm qua tam hoàng tử đem người từ trong cung ôm trở về nha.”
Cái gì? “Vậy hắn hiện tại ở đâu vậy?” Sao có thể tự chủ trương như thế?
Hoa Nhiên thấy vậy liền mở miệng nói: “Vu Nhi, ngươi đi trước xem bữa sáng Tống Nương có chuẩn bị tốt chưa?”
Chờ Vu Nhi đi ra ngoài, mới nói với Thủy Dạng Hề: “Gia đi vào cung. Trong cung truyền đến tin tức, nói tối hôm qua hoàng hậu nương nương trúng độc. Nhắn lại nương nương không cần lo lắng, hắn biết xử lý.” Hoa Nhiên đối với Thủy Dạng Hề vẫn rất xa cách.
Thủy Dạng Hề cũng không tâm tình soi mói thái độ nàng, kinh hãi nói: “Cái gì, hoàng hậu trúng độc? Như thế nào lại trúng độc?”