c giận nói: “Đối với ngươi thì không sao cả, không phải chỉ thiếu một sườn phi thôi sao. Nhưng đối với ta nó có ý nghĩa trọng đại, chúng ta đã có hiệp nghị, hôm nay nếu ta không thể hoàn thành, vậy hiệp nghị kia phải trở thành phế thãi...” Bạc của nàng tự do của nàng liền không cánh mà bay.
Ở giữa sân, lúc này hai người kia đang khó phân thắng bại, thật ra thì cũng không khó để nhìn ra cao thấp, Thủy Dạng Tình tuy rằng cố gắng trấn định lại, nhưng cũng dễ nhìn ra sắc mặt của nàng đã có chút thay đổi, nhị hoàng tử cũng bắt đầu lo lắng đứng lên.
Nhưng mà hai người đã không có tâm tình mà nhìn chăm chú trận đấu kia, Thủy Dạng Hề đang liên tiếp tiếc hận, mà lòng của Nam Cung Ngự Cảnh thì đang ngàn hồi trăm chuyển.
Chỉ nghe Nam Cung Ngự Cảnh nghiêm mặt nói: “Hề Nhi, những lời nói kế tiếp của ta, ngươi phải ghi nhớ.” Hắn quay mặt nàng lại nhìn thẳng vào hắn, hai tay đặt ở trên vai của nàng, “Ta Nam Cung Ngự Cảnh cả đời này đã chấm ngươi, ngươi đừng mơ tưởng rời xa ta. Ngươi là vợ của ta, cũng chỉ có thể là vợ của ta. Đã biết chưa?” Ngữ khí quả nhiên là bá đạo, hắn cúi người, ở trên môi nàng nhẹ nhàng hôn, như con bướm nhẹ đậu trên cánh hoa, ngứa.
Thủy Dạng Hề hoàn toàn sửng sốt, mài lập tức nhăn lại, ngưng mắt nói: “Nam Cung Ngự Cảnh, ta Thủy Dạng Hề là người ngươi muốn đụng liền đụng sao? Ngươi xem ta là cái gì?” Trong thanh âm lộ ra một cỗ hàn khí, liếc nhìn ra bốn phía, hoàn hảo, mọi người đều chăm chú nhìn trận đầu, cũng không chú ý tới bọn họ.
Nam Cung Ngự Cảnh nhẹ chau mày, sau đó bế nàng ôm vào trong ngực, cười nói: “Ta tất nhiên xem ngươi là vợ của ta, người vợ duy nhất, Hề Nhi vừa lòng không? Hề Nhi đang giận cái gì, ta chẳng phải chỉ hôn ngươi thôi sao, nhưng phu quân hôn thê tử của mình, thì có gì sai đâu?” Hắn làm bộ dạng vô tội nhìn Thủy Dạng Hề, trong đôi mắt đầy màu sắc mê hoặc điềm đạm và đáng yêu.
Thủy Dạng Hề lại là ngẩn ngơ, nàng rốt cục đã gặp được người so với nàng còn lợi hại hơn, đấu nhau với hắn, cho tới bây giờ nàng cũng chưa thắng qua lần nào, nhìn trong mắt hắn lóe ra sự vô tội, biết rõ là giả, sao nàng vẫn có loại cảm giác tội ác thế, quả thật là đạo cao một thước ma cao một trượng. Cũng đúng thôi, nàng giận cái gì a, nàng có chút cười khổ, nguyên lai nàng vẫn giận động cơ hành động của hắn mà thôi, giận hắn đối đãi nàng tuỳ tiện như nữ tử khác, lại không phát hiện, nàng tuyệt không giận hành vi thân mật của chủ nhân. Chẳng lẽ... Nàng nhìn gương mặt hắn, thở dài, thầm nghĩ, những gì ta muốn, ngươi sẽ không cho ta được, ta cuối cùng cũng phải rời khỏi, cho dù không thể rời đi thời đại này, cũng sẽ rời khỏi hoàng tử phủ. Hơn nữa, nàng đã sớm không tin cái gì là tình yêu, chỉ vì lần tin tưởng đó, mà nàng đã trả giá quá lớn, lớn đến nỗi nàng không thể thừa nhận...
Bỗng nhiên nghe được trong đám người một trận thanh âm kinh ngạc, ngưng thần nhìn qua, nguyên vị công tử áo đen kia tiếng đàn đã làm kiếp sợ bốn phía, Thủy Dạng Hề phát giác vẻ mặt của Thủy Dạng Tình hoàn toàn không thể tin, nên có chút ngạc nhiên hỏi: “Sao lại thế này?”
Nam Cung Ngự Cảnh nói: “Sợ là không cần ngươi phải ra tay, muội muội của ngươi đã không chịu nổi một chiêu. Chỉ không biết người kia là ai, lại có tài nghệ như thế, đem Thủy Dạng Tình đánh rơi xuống.”
Thủy Dạng Tình giật mình sửng sốt một hồi lâu, sau đó lấy lại tinh thần, trong mắt không giấu được ưu thương. Thủy Dạng Hề nhìn nàng ta, suy nghĩ cũng phải thôi, một cái thiên chi kiêu nữ như vậy, dưới ánh mắt cực kỳ hâm mộ khen ngợi của mọi người mà lớn lên, nếu nhất thời muốn nàng nhận lấy thất bại, thì cần phải có thời gian. Chỉ nghe nàng đối vị nam tử kia nói: “Công tử quả nhiên rất tài tình, tiểu nữ tử cam bái hạ phong, chỉ không biết khúc mà công tử vừa đàn là, tiểu nữ tử lại chưa bao giờ nghe thấy qua.”
Thủy Dạng Hề nhất thời cũng không rất tò mò, nếu mà khúc này ngay cả Thủy Dạng Tình cũng đều chưa từng nghe, có thể nào là khúc đã thất lạc từ xa xưa, bây giờ nàng có chút hối hận vừa rồi không tập trung nghe.
Chỉ nghe nam tử kia nói: “Khúc này tên là tri âm tri kỷ. Hạ thần cũng là ngẫu nhiên mà có được.”
Tri âm tri kỷ? Thủy Dạng Hề thiếu chút nữa nhảy dựng lên vì kinh ngạc, tri âm tri kỷ không phải chỉ tồn tại ở cái thế giới kia của nàng sao, thời đại này tại sao cũng có? Phải cố gắng kìm chế xúc động để không bậc ra câu hỏi trong lòng muốn hỏi, rồi tinh tế đánh giá vị nam tử này. Chỉ thấy hắn hơi hơi hướng về tam hoàng tử rồi thi lễ nói: “Tam điện hạ, cần phải tiếp tục khiêu chiến?”
Thủy Dạng Hề thu lại ánh mắt, người nàng chuẩn bị đưa ra khiêu chiến còn chưa tới, như thế nào để đánh đây, bất quá, cũng không cần thiết nữa, chỉ cần không phải nhị hoàng tử cùng Thủy Dạng Tình thành hôn là mục đích của nàng đã đạt tới.
Nam Cung Ngự Cảnh uống miếng rượu, mỉm cười: “Lấy công tử tài tình, chỉ sợ là những người đang ngồi ở đây cũng có ít người sánh kịp, bổn hoàng tử cũng tự biết cân lượng của chính mình nên không dám. Chỉ không biết, công tử rốt cuộc là người nào mà làm cho ta phải ôm quyền tâm phục khẩu phục.”
Câu hỏi này vừa ra cũng chính là tiếng lòng của Thủy Dạng Hề, nàng chỉ để ý nghiêng tai lắng nghe: “Tam điện hạ đã nghiêm trọng quá rồi. Hạ thần cùng lắm chỉ là một nhạc sĩ vừa mới tiến cung không lâu mà thôi, chính là tiện danh không đáng nhắc đến.”
Nam Cung Ngự Cảnh trong mắt tinh quang chợt lóe, trong lòng đã sáng tỏ bảy tám phần, liền hướng phía hắn nâng chén, Nam Cung Ngự Cảnh không hề để ý tới. Thái độ của hắn có mười phần ngạo mạn vô lễ và tự đại.
Thủy Dạng Hề nghe lời nói của hắn, có chút hồ nghi suy nghĩ, nhạc sĩ, nhạc sĩ cung đình, sao lại có tài nghệ tốt như vậy, sau đó nghe Hoàng Thượng tuyên bố: “Nếu như thế, nữ nhi Thủy Dạng Tình của Thủy Thừa tướng từ nay về sau là danh hoa đã có chủ.”
Thủy Dạng Tình chỉ phải phẫn nộ thi lễ, lui xuống, sắc mặt có chút trắng bệch, xem ra bị đả kích thực sự không nhỏ.
Thủy Dạng Hề nhìn về phía hoàng đế Nam Cung Liệt, vẫn khí chất vương giả nhưng không có vẻ gì lên mặt nuốt người, vẫn biểu hiện ý cười của một người lớn tuổi hòa ái. Nhưng mà, đáy mắt lóe lên một tia tàn bạo tính kế không dễ phát hiện ra được, còn có ý cười hiện ra rồi biến mất rất nhanh, Thủy Dạng Hề ngẩn ra, nhất thời có ngàn vạn suy nghĩ trong lòng nảy sinh. Rồi làm ra vẻ vô tình quét nhìn về phía Thủy tướng, thấy hắn vẫn như cũ ngồi vào chỗ của mình ở bàn của lão thần, tựa như đã sớm biết kết cục là như vậy. Lại nhìn nhìn thêm vài vị thần tử ngồi gần hắn, chính là bộ binh Thượng Thư Hình Thiên cùng với Trấn quốc đại tướng quân Sở Luật, vẻ mặt cũng không khác gì hắn.
Thủy Dạng Hề bất động thanh sắc một lần nữa nhìn quan viên toàn trường liếc mắt một cái, tình cảnh của mọi người đều thu hết vào đáy mắt, hoặc vui sướng, hoặc miệt thị, hoặc khó chịu. Đột trong đầu linh quang chợt lóe, hay là, người đứng phía sau Thủy Mộc Vân chính là Nam Cung liệt? Thủy Dạng Hề lại đem ánh mắt chuyển qua trên người hoàng đế, khá lắm Nam Cung Liệt, đúng là bất động thanh sắc liền đem bè đảng của nhị hoàng tử tính toán một lần dập nát, chiêu này là đường lang bộ thiền hoàng tước ở phía sau, thật là đủ ngoan độc, chẳng những không bại lộ ra bản thân, càng có kết quả ngoài dự tính. Nghĩ đến đây, thì biết hai vị tiểu thư phía sau nhất định cũng đã được dàn xếp, chỉ không biết bản thân các nàng có biết hay không, lúc này mình đã là con cá nằm trong lưới, mặc cho người ta chém giết.
Nghĩ đến đây, Thủy Dạng Hề không khỏi lắc đầu, trận yến hội này, chỉ là xem hoàng đế một mình biểu diễn như thế nào thôi, không phải sao?
Nam Cung Ngự Cảnh thấy thế, liền kề sát vào lỗ tai của Thủy Dạng Hề, nhẹ nhàng nói: “Hề Nhi phát hiện cái gì à?”
Thủy Dạng Hề ngẩng đầu nhìn hắn, chỉ thấy vẻ mặt hắn vẫn mang ý cười, ngay cả khóe mắt và đuôi lông mày cũng đều cười, vậy mà có thể nói ra lời nói lạnh lẽo kinh người. Trong nháy mắt, nàng liền điều chỉnh tốt tâm tình, cũng học hắn, ra vẻ thần bí nói: “Phát hiện điều cần phát hiện. Tam điện hạ chẳng lẽ không phát hiện?” Trong lòng nàng lại cân nhắc, Nam Cung Ngự Cảnh thật là so với trong tưởng tượng của nàng còn lợi hại hơn vài phần.