êu nàng chuyển lời cho đại tiểu thư hảo hảo dưỡng bệnh, trong phủ tam hoàng tử Thái y và thuốc tốt hơn, nhất định có thể thuốc đến bệnh trừ. Lão gia công vụ bận rộn, phu nhân vừa phải quản việc trong phủ, vốn định rút ra ít thời gian đến xem, nhưng không may, lúc này nhị tiểu thư lại bị bệnh, hành hạ nhị phu nhân không có thời gian để nghĩ ngơi, nhất thời bận tối mày tối mặt, nên không đến xem tiểu thư, chỉ kêu tiểu thư hảo hảo dưỡng bệnh.” Vu Nhi nói xong, vụng trộm ngắm Thủy Hề, chỉ sợ vọng động vội dàng, sẽ làm nàng phát giận.
Thủy Hề nghe xong, chính là không nói gì. Lấy tay chống đỡ đầu, từ từ nhắm hai mắt, coi như chợp mắt. Mặt nhăn nhíu mày: “Chẳng lẽ ta bị như vậy không làm cho tướng gia cùng phu nhân vui sao? Ước gì ta chết không được?” Này Thủy Dạng Hề không phải thực được Hoàng Thượng cùng hoàng hậu yêu thương sao, như thế nào ở nhà lại gặp cảnh khốn cùng? Liền ngay cả bệnh đến có ba cái mạng đã mất đi hai cũng không thể khiến cho bọn họ thoáng quan tâm, xem ra, không thể nghi ngờ chủ thể kì thực cũng là cái số khổ.
Vu Nhi cúi đầu, chỉ cảm thấy tiểu thư hiện đang nói chuyện giống như thay đổi thành một người khác, có chút xa lạ, có chút khí chất của người trưởng thành, một loại uy nghiêm tự nhiên sẵn có, cúi đầu nói: “Tướng gia không quá cùng tiểu thư thân cận, nhưng ta tin tưởng tướng gia là yêu thương tiểu thư, tiểu thư đừng để trong lòng. Chẳng qua là nhị phu nhân, từ nhỏ đã đối với tiểu thư lạnh nhạt, từ khi đại phu nhân mất đi, sau này hết thảy công việc trong phủ đều do nhị phu nhân trông coi, cũng chưa từng xén bớt đồ của tiểu thư, chẳng qua không có hoà nhã sắc mặt với tiểu thư thôi.”
Nga, nguyên lai là mẹ kế nha, Thủy Hề cười cười, ta nói rồi, có người mẹ ruột nào mà bỏ con của mình chịu khổ đâu. Chẳng qua, tướng gia này, như thế nào lại đối với thân sinh nữ nhi của hắn như vậy, có chút làm người ta khó hiểu.
Rót thêm ly trà, nhấp một ngụm: “Nói một chút muội muội của ta đi, là bảo bối của toàn quý phủ đúng không!” Nếu ta nhận hết sự chán ghét của mọi người, khẳng định sẽ có người làm tiên nữ cho người khác vui vẻ.
Vu Nhi kêu lên: “Tiểu thư làm sao biết được? Nhị tiểu thư thật là tâm can bảo bối của tướng gia cùng phu nhân. Tên chỉ khác một chữ so với tên tiểu thư, gọi là Thủy Dạng Tình, từ nhỏ liền được xưng là đệ nhất mỹ nhân kinh thành, khi mười lăm tuổi, vì một khúc lưu thủy lạc hoa mà được xưng là kinh đô đệ nhất tài nữ. Toàn bộ tướng phủ đều vì nàng mà kiêu ngạo.”
“Phải không?” Đệ nhất mỹ nhân thêm đệ nhất tài nữ? Thật đúng là muốn nhìn một chút kì nữ tử như vậy rốt cuộc là cái dạng gì. Phải tìm một cơ hội tốt để nhìn mới được, “Ta bị bệnh đã lâu rồi sao?” Nàng thuận miệng hỏi.
“Bệnh? Tiểu thư không bệnh nha.”
“Tốt lắm, vậy ta vì cái gì mà toàn thân đau đớn lại vô lực.”
“Đó là bởi vì mấy ngày hôm trước tiểu thư bị rơi xuống nước nha. Đã làm Vu Nhi sợ hãi, hoàn hảo tiểu thư người hiện tại không có việc gì, nếu có cái gì không hay xảy ra, Vu nhi phải làm sao bây giờ.” Nói xong, thanh âm đã có chút nức nở.
“Tốt lắm, tốt lắm, Vu Nhi, ta hiện giờ không phải không có việc gì sao.” Nha đầu kia, tuyến lệ thật đúng là thịnh vượng nha, có thể so sánh cùng Lâm muội muội (TT: ý tỷ ấy là Lâm Đại Ngọc đó), “Được rồi, ta như thế nào lại rơi xuống nước.” Là ngoài ý muốn? Hay con người gây ra?
“Vu Nhi cũng không rõ ràng lắm, ngày đó, tiểu thư nói muốn vào cung gặp hoàng hậu nương nương. Đi được tới hoa sen trì, thì nói có chút lạnh. Liền kêu Vu Nhi quay về phòng lấy kiện xiêm y, sau khi Vu Nhi trở lại thì tiểu thư đã ở trong hồ. Hoàn hảo có thị vệ ngay tại phụ cận, mới kịp thời đem tiểu thư cứu lên. Nghe Nói Hoàng hậu nương nương, mấy ngày nay, đã phái nhiều người đến xem tiểu thư rồi trở về hồi báo. Thật đúng là yêu thương tiểu thư.”
Bất kể nàng là thương thật hoặc thương giả, vừa chết đi sống lại như vậy, thật đúng là vừa mệt vừa đói. Trước tiên no bụng đã, phải ngủ một giấc cho thoải mái rồi nói sau: “Vu Nhi, ta đói bụng, còn có ta ngửi trên người, đã có chút mùi rồi. Ta muốn tắm rửa.”
Vu Nhi vừa nghe ta muốn ăn cơm, cả khuôn mặt sáng lên. Cao hứng đi chuẩn bị.
Mà Thủy Hề, thầm than một hơi, sống ở đâu thì yên ở đấy, từ nay về sau, ta là Thủy Dạng Hề, Thủy Dạng Hề là ta.